Old school Swatch Watches
Sớm Đã Có Cục Cưng

Sớm Đã Có Cục Cưng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 321862

Bình chọn: 9.5.00/10/186 lượt.

vất vả tới đây một chuyến. Cô hãy tới văn phòng chờ tôi một chút, sau khi ký xong hợp đồng tôi sẽ lập tức đi…

– Không cần!

Đây không phải là câu trả lời của Vạn Tử Tẩm. Cô không biết là Ung Tuấn Triển tới từ khi nào, anh ngang nhiên kéo cô đi trước mặt Thành Hạo. Cô kịp phát hiện trong mắt anh lóe lên tia nguy hiểm.

– Ơ? Sao lại thế? Như vậy rất không công bằng. Chỉ là một bữa cơm thôi mà, anh cũng đừng có nhỏ nhen vậy chứ. Nếu không thì ba người chúng ta cùng ăn chung đi…

Thành Hạo ở phía sau nói với theo nhưng Ung Tuấn Triển không hề để ý tới anh ta, nhất nhất kéo cô vào phòng tổng giám đốc. Dường như anh có suy nghĩ không muốn Thành Hạo nhúng chàm cô.

Từ sau khi xác định bản thân có tình cảm với cô, anh luôn luôn đè nén cảm giác của mình với cô. Anh nhắc nhở chính mình phải lý trí, vì Trọng Hàm, Trương Cảnh Viện mới là đối tượng của anh.

Nhưng càng ngày anh càng cảm thấy phiền nhiễu bởi cái ước định với Trương Cảnh Viện, và cuối cùng hôm nay anh cũng nhìn thẳng vào một bộ mặt ích kỷ của mình. Anh đã có đối tượng nhưng lại không muốn người đàn ông khác chạm vào cô, nhất là cái tên phong lưu, đào hoa Thành Hạo kia. Thành Hạo có duyên đối với phụ nữ, anh ta có thể câu dẫn bất kỳ người phụ nữ nào nhưng tuyệt đối không được đụng tới … người giúp việc của anh.

Chết tiệt! Vì cái lý do ngớ ngẩn này đã khiến cho lập trường của anh suy yếu, dựa vào cái gì mà anh không cho Thành Hạo chạm vào cô? Cô chỉ là người giúp việc nhà cho anh mà thôi!

– Vừa rồi làm vậy với phó tổng hình như không được lịch sự cho lắm. – thực ra cô cũng không để tâm tới những gì mà vị phó tổng kia cảm nhận được. Cô chỉ thấy rằng Ung Tuấn Triển đang thể hiện khát vọng chiếm hữu một cách rõ ràng trước mặt cô. Điều này làm cô rất vui.

– Cô muốn đi ăn cơm cùng với anh ta? – anh khó chịu hỏi.

Vạn Tử Tẩm cười cười, đáp:

– Cũng không phải, chỉ là thấy không nên bỏ đi như vậy…

– Anh ta chỉ thuận miệng nói thôi, cô không cần để ý. – anh vội vàng giải thích thêm. – Cô ở đây chờ tôi, hôm nay thư ký Lương thấy không khỏe nên không thể đi làm. Giờ coi như cô đảm đương trách nhiệm thư ký cho tôi, cần phải theo tôi ra ngoài một chuyến. Chờ lát nữa tôi sẽ gọi cho thư ký Lương nói cô ấy chỉ qua cho cô cách ghi chép, sau khi ký hợp đồng xong chúng ta liền xuất phát.

Cô mở tròn hai mắt:

– Nhưng mà tôi không biết làm thế nào để là một thư ký!

Quyết định này quá bất ngờ, cô chỉ là một người giúp việc nhà, sao anh lại muốn cô thay thế thư ký Lương chứ? Tuy cô sẵn sàng vì anh mà vượt sông hay nhảy vào lửa nhưng cô cũng không muốn vì những biểu hiện kém cỏi của mình khiến anh xem cô như một con ngốc. Thực sự thì cô không có khái niệm về thư ký đâu.

– Rất đơn giản, cô sẽ làm được thôi. – anh nở một nụ cười, mặt trời như chiếu sáng trong đôi mắt anh.

Vạn Tử Tẩm nghĩ là Ung Tuấn Triển chỉ nói vậy thôi, anh xem cô chỉ là một thư ký trên danh nghĩa đứng cạnh anh chứ không cho cô là một thư ký rất có ích, thậm chí còn rất tuyệt vời.

Cô cầm tập giấy tờ do thư ký Lương giao cho, đầu đội chiếc nón bảo hộ trên công trường và cẩn thận đi theo anh. Theo chỉ thị của anh, cô chỉnh sửa lại những bộ phận có vấn đề lên bản vẽ của thư ký Lương chuẩn bị sẵn. Khi anh cần những giấy tờ liên quan, cô lập tức được gọi ra và nhanh chóng ghi chép lại các chú ý vào sổ sách.

Tóm lại, một thư ký như cô chỉ là một người ngoài, việc cô làm được chỉ là cầm cặp táp đi theo, anh nói cái gì thì cô nhớ cái đó. Mấy chuyện công trường gì gì đó thì cô không dám có bất cứ ý kiến gì.

Lúc người giám sát công trường vì đau bụng mà chạy vào nhà vệ sinh thì cô thấy một người đàn ông nhỏ gầy, trên lưng đeo một chiếc ba lô màu vàng thoạt nhìn rất nặng. Trong chiếc ba lô thò ra thứ kỳ lạ mà cô chưa từng thấy. Dưới cái nắng oi ả, anh ta đứng đó một mình một người quan sát toàn công trường; tay trái cầm khư khư một chiếc PDA màu bạc [1 thiết bị kỹ thuật số hỗ trợ cá nhân, giống như 1 cuốn sổ tay và tích hợp khá nhiều tính năng hiện đại'>, tay phải đang ghi chép cái gì đó trông thật chật vật.

– Anh có biết anh ta đang làm gì không? – Vạn Tử Tẩm nhịn không được lên tiếng hỏi.

Ung Tuấn Triển dõi mắt theo tầm nhìn của cô, mỉm cười đáp:

– Anh ta đang định vị.

– Định vị? – cô quay sang nhìn anh, ánh mắt anh thật “dịu dàng”?

Anh từ từ giải thích:

– Trên lưng anh ta là một chiếc GPS [máy định vị toàn cầu'>, giá bán là hơn ba mươi vạn. Lúc đầu không cảm thấy nặng nhưng sau 23 giờ bả vai sẽ đau nhức. GPS sử dụng kết hợp với PDA, nếu thời tiết không tốt thì tọa độ định vị sẽ liên tục thay đổi, cho dù có xác định được cũng không thể nào hoạt động bình thường. Đôi khi mỗi buổi sáng chỉ có thể xác định được một điểm tọa độ rất nhỏ duy nhất. Đây là một công việc cơ bản trong công trường, lần nào cũng phải làm và thường được phân công cho những tân binh.

Cô líu lưỡi, lắc đầu:

– Nghe thôi đã thấy mệt mỏi rồi, thật vất vả!

– Đúng vậy, rất vất vả. – ánh mắt anh dừng trên người đàn ông kia, ý cười trong mắt trở nên sâu sắc. – Tôi cũng từng như anh ta, giữa mùa hè nóng bức, suốt bốn tháng trời khoác cái