XtGem Forum catalog
Sớm Đã Có Cục Cưng

Sớm Đã Có Cục Cưng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322241

Bình chọn: 10.00/10/224 lượt.

ọng buổi sáng đã chiến thắng tất cả. Tay anh trượt theo mạn sườn cô xuống, mơn man chiếc eo nhỏ nhắn, đôi môi nóng rực chặn chiếc miệng nhỏ nhắn lại với ý đồ phá hư thành quả trang điểm của cô. Đương nhiên, quần áo vừa được cô mặc vào cũng nhanh chóng bị anh cởi vứt đi.

– Anh sẽ cho em đủ thởi gian ra mở cửa! – anh dịu dàng chôn vùi mình vào trong cơ thể cô, còn cô chỉ kịp hô nhỏ lên một tiếng thì đã bị anh khống chế hoàn toàn.

Dù vậy anh cũng tuyệt đối không qua loa, liên tiếp tiến vào một cách dũng mãnh; mãi tới lúc cô đạt tới đỉnh cao trào thì mới phóng thích chính mình.

Anh nằm phịch xuống người cô, ôm cô, trìu mến vấn lọn tóc bên má cô, hôn nhẹ. Hô hấp của cô vẫn chưa bình phục nên chỉ có thể lẳng lặng nằm trong người anh, hưởng thụ sự thân mật tuyệt vời giữa hai người. Thứ hạnh phúc này cô đã bỏ lỡ mười năm trời; nếu mười năm trước mẹ anh không nhập viện thì anh cũng sẽ không xuống núi, nếu mười năm trước giữa hai người có kết quả…

Tiếng gõ cửa làm hai người giật nảy. Phục vụ phòng sao không thông báo qua điện thoại nội bộ mà lại trực tiếp tới gõ cửa phòng khách?

– Ai thế? – Vạn Tử Tẩm rụt rè lên tiếng hỏi.

Một giọng nói yếu ớt vang lên:

– Cô, con đói bụng, con muốn ăn sáng.

Đôi mắt Ung Tuấn Triển sáng bừng lên, vui vẻ:

– Là Trọng Hàm…

Cô lập tức bịt miệng anh lại, sợ anh lên tiếng sẽ nói ra những thứ không nên nói, sau đó vội vàng cao giọng đáp:

– Cô đã gọi phục vụ phòng đưa bữa sáng lên rồi, trước tiên con đi đánh răng rửa mặt, chờ một lát là có thể ăn.

– Dạ! – Trọng Hàm ngoan ngoãn đáp.

Vạn Tử Tẩm thở phào một tiếng, anh nhẹ nhàng kéo tay cô ra khỏi miệng mình, thuận tiện hôn một cái, cười hỏi:

– Sao lại không cho anh lên tiếng? Chờ chút nữa Trọng Hàm cũng đi tìm anh thôi, nó nhất định sẽ cho rằng anh đã mất tích.

Cô căng thẳng nói:

– Vậy còn tốt hơn so với việc để nó biết anh đang trong phòng em.

Anh cười tươi:

– Trọng Hàm sẽ rất vui nếu biết anh ở trong phòng em. Nó với anh là nó mong em trở thành mẹ nó, nó hy vọng chúng ta sẽ kết hôn.

– Từ từ hãy nói. – cô lo lắng đáp. – Trước tiên chúng ta phải xác định xem cảm nhận thực sự của Trọng Hàm là gì, nếu không nó sẽ cảm thấy người lớn thật rắc rối. Lúc thì muốn kết hôn với người này, lúc thì muốn kết hôn với người kia. Sau này nó lớn lên sẽ bị ảnh hưởng không nhỏ, biết đâu lúc muốn kết hôn với chị này, lúc thì lại muốn kết hôn với em kia.

Ung Tuấn Triển không cho là đúng, hàng mày giương lên:

– Nói cứ như đang ám chỉ anh là người lộn xộn, ba phải ấy. Thực ra, em không nghĩ là chỉ cần nó không nói muốn kết hôn với học trưởng là được rồi..

Anh trừng phạt cô bằng cách cắn một ngụm bên gáy.

– Đừng có hôn nữa! Phấn của em không đủ để che chúng đi đâu! – cô cười trốn tránh đợt công kích hôn của anh. Thật đáng sợ.. đáng sợ nhưng hạnh phúc…

Ding dong ~~ chuông cửa vang lên.

– Là phục vụ phòng lên đó. – cô giật mình nhảy dựng lên.

– Tốt nhất nên để anh đi. – Ung Tuấn Triển cười giữ cô lại, áp cô nằm xuống giường rồi đứng lên chiêm ngưỡng biểu tình bối rối của cô. – Anh chỉ cần mặc quần đùi vào là được rồi, em cứ thong thả tìm cách che dấu vết hôn của em đi, chuẩn bị cho tốt rồi hãy ra nhé!

Lúc này gấp quá Vạn Tử Tẩm mới sực nhớ:

– Nhưng mà… Trọng Hàm đã dậy rồi, nó đang ở bên ngoài!

– Em không tin Trọng Hàm chấp nhận chuyện chúng ta ở với nhau sao? – anh cúi đầu hôn cô một cái, dịu dàng mà kiên định tuyên bố. – Cứ giao cho anh, chờ lát nữa anh sẽ nói với nó.

Đúng như lời Tuấn Triển nói, Trọng Hàm có vẻ hứng thú, vui vẻ với chuyện hai người họ ở chung một chỗ. Thậm chí nó còn liên tục hỏi bọn họ khi nào thì kết hôn, lại còn giục họ mau mau kết hôn đi. Vạn Tử Tẩm mỉm cười trìu mến nhìn bảo bối đáng yêu của mình. Con trai cô đang kêu ba mẹ nói nhanh kết hôn, cảm giác này thực sự rất tuyệt vời!

Buổi tối, ba người vui vẻ đi thi ăn khoai tây chiên. Trọng Hàm ăn rất nhiều và lúc nào cũng cao giọng trò chuyện.

Những lúc như vậy Ung Tuấn Triển lại thỉnh thoảng nhìn sang cô, nhướng cao mày như đang muốn nói: Nhìn đi, anh biết là nó đang rất vui vẻ mà.

Cô đương nhiên cũng chú ý tới những hành động vui vẻ dị thường của Trọng Hàm, điều này cũng thể hiện một sự thật là nó rất sợ hãi và không muốn ba ba mình kết hôn với tiểu thư Trương ư?

Cô cảm thấy may mắn vì mình đã kịp thời biết được sự thật; kịp thời tới bên cạnh nó, kịp thời bảo vệ nó, khiến cho nó tránh khỏi cuộc sống chung với một người mẹ kế lạnh lùng.

Rồi những ngày nghỉ vui vẻ cũng phải kết thúc, còn có rất nhiều công việc đang chờ Ung Tuấn Triển trở về giải quyết. Đây là đêm cuối bọn họ ở lại New York, hành lý đã được sắp xếp gọn gàng để sẵn trong phòng khách.

– Anh biết không, em thật sự mong chúng ta có thể ở lại nơi mãi mãi. – đêm xuống, cô im lặng gối đầu lên cánh tay Ung Tuấn Triển, hạnh phúc và thoải mái nhưng trong lòng vẫn có điểm tiếc nuối.

– Sang năm chúng ta lại tới, không thì tết này cũng được. Lúc đó New York đang có tuyết rơi, rất tuyệt để đi ngắm cảnh. Anh nghĩ là em sẽ thích chúng.

Vạn Tử Tẩm thầm tưởng tượng tới cảnh tuyết rơi như lời anh nói:

– Anh hứa