hiểu cái thế giới truyền thông đó, càng cố phản ứng kịch liệt thì tin tức lại càng lớn thêm. Vì Trọng Hàm, anh phải hạn chế thương tổn tới mức thấp nhất; thực ra anh hy vọng sẽ không để Trọng Hàm biết được một chút thông gì về chuyện này.
Nếu nó biết mẹ ruột sinh ra mình vì có mục đích thì một đứa nhỏ mẫn cảm như nó nhất định sẽ rất buồn.
Nghĩ tới đây, anh lại càng không thể tha thứ cho người đàn bà kia, ngay cả con mình mà cũng lợi dụng. Cô ta còn xứng đáng làm mẹ sao?
- Vậy cậu tính tới khi nào mới để Trọng Hàm về? Vì muốn Trọng Hàm rời xa cái trung tâm giông bão này, ngay lập tức anh đã đón Trọng Hám từ trường về, xin phép nghỉ dài ngày rồi nhanh chóng chuẩn bị đồ đạc mua vé máy bay cho nó sang Nhật Bản. Nhà họ Ung có một biệt thư ờ đó, đi cùng với Trọng Hàm là ông bà nội và giám đốc phòng quan hệ công chúng của tập đoàn Ung thị.
- Để xem tình hình thế nào, nếu cần thiết sẽ sắp xếp cho nó học bên Anh. - Anh lại nốc cạn một ly.
- Còn hai người? Thực sự không còn liên lạc? Cô ấy không gọi cho cậu à? Không có lời nào để nói với nhau? Cô ấy là người đã sinh ra Trọng Hàm, dù gì cũng không nên tuyệt tình như vậy....
- Đưa tôi về nhà.
Cuối cùng thi Hách Liên Kỳ cũng không hỏi được gì, anh đành đưa Ung Tuấn Triển về nhà.
Thực ra anh không say, nội dung của cuốn tạp chí kia đã phá hủy cuộc sống của anh. Anh đau khổ gấp nhiều so với lần biết thân thế của mình, chuyện này không chỉ một hai chén là có thể gây mê được. Vậy nên anh giả say, không muốn đem cảm giác của minh nói cho bất luận một người náo. Muốn anh nói gi đây?
Nói anh rất nhớ cô, nói anh cũng muốn biết giờ cô đang ở đâu, nói anh thực ra không muốn tin cô là loại người như vậy, nói anh rất đau khổ - cực kỳ đau khổ....
Có nói ra những điều này cũng vô nghĩa, say đã buồn mà nhìn ngôi nhà này hỗn loạn thành một đống lại càng buồn hơn.
Nửa tháng sau, anh gọi thư ký Lương giúp anh tìm một người giúp việc mới nhưng không hài lòng với ai.
Có đúng là không hài lòng hay là anh không có ý định sẽ hài lòng. Là anh không cần có người tới thay thế vào chỗ trống của cô?
Anh còn lưu luyến cái gì nữa?
Người đàn bà chết tiệt kia! Nếu cô thật sự yêu Trọng Hàm Trọng Hàm, nhìn nó khao khát tình thương của người mẹ như vậy thì sao cô nỡ nhân tâm không nói ra?
Cũng thế, nếu cô yêu anh, thì sao lại trêu đùa, lừa gạt anh lâu như vậy?
Đêm đó, dù có sự giúp đỡ của rượu nhưng mãi tới khi binh minh anh mới ngủ được; trong đầu lúc nào cũng hiện lẽn hình của người phụ nữ tên Vạn Tử Tẩm kia!
Cảm giác khó chịu khi say rượu khiến anh phải uống một tách cà phê vào lúc sáng sớm rồi dùng đôi mắt nhức mỏi đảo quanh nhìn bốn phía. Cuối tuần không phải đi làm, không khí trong nhà trầm lắng đáng sợ, anh đã kéo tất cả các tấm rèm cửa lại nhưng chiếc đầu vẫn nhức nhối như muốn nứt đôi ra, không cách nào ngủ tiếp được. Hôm nay phải gọi điện cho công ty vệ sinh tới dọn dẹp nhà cửa, trước khi tìm được người giúp việc vừa lòng thì tạm thời cứ giao hết cho công ty họ.
Điện thoại nội bộ trong phòng khách vang lên:
- Ông Ung, dưới lầu một có khách của ngài, là một vị họ Hàn.
Anh mệt mỏi dựa váo ghế sô pha, nhắm nghiền mắt, hàng mày nhíu chặt, mấy ngón tay không ngừng day day thái dương đau đớn:
- Tôi không biết vị nào họ Hàn cà.
Bà Hàn nói bà là dì của phu nhân ngài, có chuyện rất quan trọng muốn nói, mong ngài đồng ý gặp bà ấy một lần.
Mặt anh chợt lạnh đi:
- Nói với bà ta, tôi không muốn nhìn thấy bà ta, nói bà ta đi đi.
Hai người họ lại thông đồng với nhau để giải thích “chân tướng" với anh sao? Đó là chân tướng gi? Một sự thật có lợi với họ, một kịch bản tỉ mỉ khác của họ sao? Anh sẽ không tin tường hai người nữa.
Anh đã hạ quyết tâm sẽ quên người đàn bà kia đi! Anh đi vào phòng tắm xối một hồi nước ấm, sau đó uống một viên Panadol để giảm bớt cơn đau đầu, một tiếng sau những tạp âm ký quái trong đầu dần lắng xuống.
Đúng, chính là như vậy, anh có thể đứng lên, anh không cần người đàn bá kia, tuyệt đối không cần! Từ giờ trở đi, thế giới của anh sẽ không còn giống như trước nữa, anh sẽ lấy việc chăm sóc Trọng Hàm làm nhiệm vụ quan trọng nhất. Trừ điều đó ra, cái gi cũng là dư thừa.
Hàng mày đen dày cùa Ung Tuấn Triển khóa chặt lại, anh đi ra phòng họp còn thư ký Lương đi theo phía sau.
Hôm qua mẹ anh có gọi nói là Trọng Hàm đã nghi hoặc, nó không muốn ở lại Nhật Bàn mà đòi về Đài Loan; nó nói muốn tới trường và quan trọng hơn là nó muốn gặp mẹ.
Mới có một tháng, những lời đồn đãi bàn tán vẫn chưa ngừng lại, liên tiếp những tạp chí tung tin nhảm về nhà họ Ung. Anh không muốn ngay cả thân thế của mình cũng bị lôi ra ném lên mặt báo, điều này sẽ tạo thành thương tổn cho cha mẹ anh. Trọng Hàm không thể trở lại trường học ngay được, anh phải sắp xếp đưa nó đến một nơi khác để tiếp tục học tập. Cái gọi là “một nơi khác” tức là càng xa Đài Loan càng tốt.
- Thư ký Lương, tìm hiểu về những trường học tư nhân ở Anh, càng xa càng tốt; ngoài ra giúp tôi đặt một vé máy bay tới Nhật Bản vào cuối tuần này.
Anh phải tới giải thích với Trọng Hàm vì có lý do bất khả kháng nên phải chuy
