Polly po-cket
Sớm Đã Có Cục Cưng

Sớm Đã Có Cục Cưng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 321830

Bình chọn: 8.5.00/10/183 lượt.

san? Sao ông ta lại biết quan hệ giữa con và Trọng Hàm?

- Đều do dì không tốt.... -Hàn Ngọc tự trách, khóc lóc nói. - Sau khi kết hôn, dì cứ nghĩ đã là người một nhà mà gã cũng quan tâm tới chuyện tình cảm của con với Tuấn Triển nên mới đem chuyện kia nói cho gã nghe. Dì không ngờ gã lại rắp tâm.... không ngờ gã lại làm ra loại chuyện này....

Dì, đừng khóc nữa. - cô hít sâu một hơi, cảm giác môi mình khô khốc. - Dì không cần lo lắng, con sẽ giải thích với Tuấn Triển. Dù sao sự thật không đúng như vậy, con không thẹn với lương tâm về những gì mình làm.

Cho dù giờ có trách móc dì cũng không thay đổi được gì, huống hồ dì không cố ý muốn hại cô. Cô không muốn người dì yêu thương của cô bị ảnh hưởng bởi chuyện này.

- Có được không? - Hàn Ngọc ngưng khóc, lo lắng hỏi lại.

- Dạ, cứ tin tưởng con. Tuấn Triển nhất định sẽ tin con, dù sao con cũng đã là vợ anh ấy, hơn nữa còn là mẹ cùa Trọng Hàm. Đứa nhỏ thực lòng yêu con, nhất định nó sẽ giúp con nói thay. Cho dù hai người đó có nổi giận thì cũng sẽ tha thứ cho con thôi. Và lại trong bụng con có lẽ đã có đứa nhỏ của hai người rồi.... Sẽ không có việc gì đâu! - Cô nhìn ánh mặt trời chói chang bên ngoài, trong lòng thầm gọi tên Ung Tuấn Triền, đáy mắt nhuốm một tầng âm u. - Vậy nên dì đừng lo lắng nhiều quá, ngày mai con sẽ gọi lại cho dì.

- Được, nhất định phải gọi cho dì đó. Phải nói chuyện rõ ràng với Tuấn Triển, nếu cần thiết dì sẽ tới giải thích với cậu ấy. Nói tất cả những việc này đều do dì làm, không liên quan tới con.

Vạn Tử Tẩm cắn chặt môi, giả bộ lạc quan:

- Đã biết, khi cần con sẽ tìm dì làm chứng. Chúng ta là dì cháu mà, là thông đồng, có đúng không nhỉ?

Hàn Ngọc nín khóc mỉm cười:

- Đứa nhỏ này, giờ là lúc nào mà còn tâm tư nói giỡn hả!

Cuối cùng thì cô cũng trấn an được dì minh, thực ra, cô không dám nắm chắc điều gì cà. Đừng nói là Trọng Hàm, mới nghĩ tới chuyện Tuấn Triển sẽ nhìn cô với anh mắt như thế nào thì có đã sợ run rồi. Có lẽ cha con anh sẽ không cho cô cơ hội giải thích....

Thì ra cô lại là loại đàn bà này!

Một giọng nói lạnh lùng từ phía sau truyền tới, lòng cô cả kinh, chiếc di động trên tay rơi bịch xuống đất.

Ông trời ơi! Anh trở về từ khi nào vậy? Anh đã nghe được bao nhiêu?

- Cô sợ tới vậy sao? - Ung Tuấn Triển nhìn bóng hình xinh đẹp của cô bên cửa sổ, một cơn lửa giận trong lòng bị thổi bùng lên. - Vạn Tử Tẩm, quay lại nhìn tôi! Nếu tuần san không đưa tin thi cô định tới khi nào mới nói cho tôi biết sự thật? Cô định tiếp tục đóng vờ kịch này để hưởng cái gọi là "mẫu bằng tử quý” hả?

Cô vô lực xoay đầu, cố làm cho cổ họng mình thanh đi rồi nâng mắt nhìn cặp mặt bốc hỏa ghê người kia của anh. Trời không nóng nhưng sao cả người cô bị mồ hôi làm cho ướt đẫm. Cô không nhớ là mình từng cảm thấy bất lực như thế này, thậm chí lúc một mình vượt cạn cũng không có. Cõ nhìn sự giận dữ của anh, trong mắt anh ngùn ngụt hai ngọn lửa thiêu cháy, cứ như chúng sẽ thổi quét qua cô, đốt cô thành tro bụi.

Vạn Tử Tầm thất thần nhin anh, cố sức mở miệng:

- Hãy nghe em nói, sự thật không phải như những gi tuần san viết!

- Cô cho rằng tôi sẽ dành thời gian nghe cô bao biện cho chính mình sao? - Anh ngắt ngang lời cô, nói nhanh gọn, dứt khoát. – Cô chỉ cần trả lời tôi hai câu hỏi.

Cô khép mắt lại, trong lòng lạnh lẽo.

Anh không muốn nghe cô nói, ngay cả cơ hội giải thích cũng không cho cô. Làm sao bây giờ? Cô phải làm sao đây?

- Được, anh hỏi đi. - Có lẽ hai câu hỏi này sẽ có lợi với cô. Cô tự an ủi.

- Thứ nhất... - Anh nhìn cô không chớp mắt. - Cô chính là Tiểu Tử Điệp, mười năm trước ờ nhà trọ trên núi đã leo lên giường cùa tôi?

Tim cô thắt lại:

- Đúng vậy!

- Thứ hai.... - Anh cắn môi, rằn giọng hòi tiếp. - Cô đúng là mẹ ruột của Trọng Hàm?

Cô thật sự hy vọng mình ngất đi ngay lúc này để không phải trả lời câu hỏi này của anh.

Nhưng cô không có quyền lựa chọn, anh đang đợi câu trả lời và cô gật đầu xác nhận.

- Đúng, em là mẹ ruột của Trọng Hàm. - Thoáng cái, ánh mắt anh trở nên sắc bén, lạnh lẽo, âm trầm, dường như những ngọt ngào, dịu dàng trước kia đều bị cuốn sạch đi mất.

- Tôi vĩnh viễn không muốn nhìn thấy cô nữa. - anh đè giọng, nặng nề. - Cô đi đi! Mau đi trước khi Trọng Hàm trở về, cũng nhắn với dì cùa cô, cho dù có bà ta có muốn thông đồng lừa gạt thi cũng miễn đi. Tôi sẽ không nghe các người nói nữa, không nghe bất cứ một điều gì.

Cô nghe như sét đánh ngang tai, cơ thể không ngừng run lên; miệng mấp máy nhưng giọng cứ nghẹn cứng trong cổ họng, chĩ có nước mắt đau đớn không ngừng tuôn ra khiến tầm mắt cô mờ mịt.

Nói rồi Ung Tuấn Triển mở cửa bỏ đi.

Đối với cái tin trên tuần san, Ung Tuấn Triển dùng thái độ lạnh lùng, phản ứng duy nhất đó là dùng pháp luật để truy tố hành động sai trái.

- Cậu thật sự không muốn mở một cuộc họp báo để giải thích à? - Hách Liên Kỳ hỏi. Khó khăn lắm anh mới lôi được cái tên Tuấn Triển lúc nào cũng bận rộn này đi uống rượu; song tình trạng vẫn chẳng có gì thay đổi.

- Tôi sẽ không theo hùa bọn họ đâu, vì tôi không muốn cái mặt mình bị lôi lên trang bìa. - Anh lại uống một ly. Anh quá