ra ngoài, sau khi ký thêm mấy bàn thì di động Vạn Tử Tẩm vang lên.
Cô lấy điện thoại từ trong túi xách ra, thờ dài, lại là cuộc gọi tới của ông dượng kia.
Bốn hôm trước cô nhận được điện của ông ta, ông ta vẫn mặt dày nói cho cô cơ hội cuối cùng nếu cô đồng ý cho vay 100 ngàn thi sẽ không có chuyện gì xảy ra; nếu không, ông ta không cam đoan là cô vẫn vui vẻ được như lúc này. Đó rõ ràng là một kiểu đe đọa đòi tiền, cô giận điên tắt điện thoại nhưng rồi thấy lo lắng nên đã đem chuyện này nói với Ung Tuấn Triển. Nếu gã muốn gây bất lợi cho cô thì cô không mấy quan tâm nhưng cô lo cho an toàn của Trọng Hàm. Một kẻ chó cùng rứt giậu thì cũng dám làm chuyện bắt cóc tống tiền lắm.
Mầy hôm nay, Trọng Hàm được lái xe đưa đón, Ung Tuấn Triển còn cho thêm rất nhiều vệ sĩ tới bảo vệ con; về phần cô thì ban ngày mới ra khỏi nhà. Cô không tin trong một xã hội có pháp luật này gã có thể làm gì được cô; huống chi di đã báo với cảnh sát, hiện gã đang bị truy bắt.
Cô thật không ngờ gã còn dám gọi điện tới đây!
- Là thiếu phu nhân của Ung gia đó sao? - Một tiếng cười khiến người ta buồn nôn truyền tới.
- Hiện giờ tôi đang rất bận...
Đối phương lại bật cười khanh khách:
- Thiếu phu nhân, cô không cần vội dập điện thoại. Tôi gọi không phải để vay tiền cô, tôi chỉ muốn báo một tin là tôi đã tặng cho cô một món quà lớn. Cô trở về nhà sẽ nhận được ngay.
Vạn Tử Tẩm nhíu mày:
- Món quà lớn gì?
Nhìn thì biết thôi, đó là một món quà rất rất lớn. Tôi không có nói ngoa, cô nhất định cô sẽ phải hối hận vi đã ngó lơ đề nghị đầu tư của tôi. Còn nữa, nói với bà dì ngu ngốc của cô, tôi chưa từng yêu bà ta, kêu bà ta không cần tìm tôi nữa. Hiện giờ tôi đang ờ Ma Cao, ờ đại lục thật tuyệt, bà ta không có khả năng tim thấy tôi đâu.
- Này! Ông nói cho rõ ràng, ông đưa gì tới cho tôi chứ? Này.... - Đối phương đã tắt điện thoại.
Cô bất an nhìn điện thoại. Ý õng ta là gửi cho cõ một quả bom hả?
Nhanh chóng ký hét số sách, Vạn Tử Tẩm từ chối khéo đề nghị ăn cơm trưa của Kỷ Thiết rồi trở về nhà nhanh như một cơn lốc. Kế hoạch tới cửa hàng mua cho Trang Hàm mấy bộ quần áo cùa cô đành bị hủy bỏ.
Cô đỗ xe xong, vội vàng chạy lên quầy tiếp tân. Bảo vệ của tòa nhà này rất nghiêm túc, dù là thư từ quần áo ở cửa hàng giặt đồ hay giấy tờ được gửi tới đều được chuyển qua phòng quản lý để kiểm tra.
- Xin hòi, có đồ gl gửi cho tôi không? - Lòng cô bất an vô cùng.
Nữ quản lý đứng lên đón tiếp cô:
- Vâng, Ung phu nhân, sáng nay có đồ chuyền phát nhanh tới cho bà. Tôi đã gọi điện thoại nhắn với gia đình.
Nữ quản lý lấy ra một túi giấy màu nâu đưa cho cô, cô nhìn chằm chằm vài chiếc túi to bằng tờ giấy A4. Trong này có cái gì chứ? Tuy rất lo lắng nhưng hành lang ở khu này luôn được camera ghi hình 24/24 giờ, cô đành chịu nhịn không mở ra vội. Mãi tới khi cô về tới cửa nhà thì mới lôi túi giấy ra, vội vàng xé vỏ bên ngoài.
Một cuốn tuần san!
Nhân vật bìa mặt là —
Gia đình ba người họ! Đó là tấm ảnh cưới cùa hai người, còn có cả Trọng Hàm cũng được ghép vào. Tuy hình đã được xóa mờ nhưng vẫn nhìn rõ ràng. Bí mật của một đám cưới đại gia – một cái tiêu đề giật gân.
Phu nhân của tập đoàn Ung thị tự biên tự diễn vở kịch gả vào một gia đình giàu có; Con riêng vốn là con đẻ.... — đây là những tít phụ đầy khiêu khích. Cô run run mờ cuốn tuần san ra, hô hấp cũng nghẹn lại.
Rốt cuộc thì cuốn tuần san này.... nó viết lung tung cái gì vậy chứ?
Trong đó viết.... viết mười năm trước cô phát hiện ra nhà mà Ung thiếu gia ờ trọ - người thừa ké duy nhất của tập đoàn Ung thị bạc tỷ nên bày trò yêu thương, quyến rũ. Cô bắt tay với dì mình diễn vờ kịch một người mẹ chưa lập gia đình, sau đó đưa đứa nhò tới nhà họ Ung, dùng thủ đoạn "ván đã đóng thuyền” để buộc gia đình họ chấp nhận đứa nhỏ. Mười năm sau, hai người thấy thời cơ đã chín muồi liền lên kế hoạch để cô giả làm người giúp việc đặt chân vào nhà họ Ung, hết lòng chăm sóc, che chở cho đứa con đẻ của mình. Cuối cùng cô cũng chiếm được một vị trí trong lòng Ung thiếu gia, trờ thành Ung phu nhân. Còn Ung Tuấn Triển và đứa nhỏ hoàn toàn không biết mọi chuyện, cả cộng đồng đang lên án việc làm đê hèn, đáng phỉ báng của cô!
Sự thật không đúng như vậy, sao bọn họ có thể viết lung tung thế này?
Sao bọn họ lại biết Trọng Hàm là con đẻ cùa cô? Đột nhiên trong lúc đó, một giọng nói đầy ác ý xông vào trí óc cô.
Cô nhất định sẽ hối hận vì đã ngó lơ đề nghị đầu tư của tôi....
Là ông ta! Là tên vô lại kia đã cung cấp thông tin cho tuần san, chắc chắn gã đã nhận được một số tiền không nhỏ từ họ....
Đáng chết! Gã nên xuống địa ngục!
Điện thoại của cô rung lên, nhất thời cô giật này mình.
Trời ạ, đừng nói là anh., đừng nói là Tuán Triển gọi tới....
Vạn Tử Tẩm vừa nhìn thấy dòng chữ báo trên màn hình điện thoại thì thở phào, lá dì cô gọi tới. Cô lập tức nhấn nút nghe:
- Dì ạ!
- Tử Tẩm! Làm sao bây giờ? - Hàn Ngộ lo lắng cực độ hỏi. - Con đã xem tuần san chưa? Gã kia cũng gửi cho dì một cuốn.... Con phải làm sao đây? Tâm Vạn Tử Tẩm trầm xuống, vô thức đi tới bên cửa sổ:
- Đúng là ông ta đã cung cấp tin cho tuần
