lại có nước mắt như
đang muốn rơi ra ngoài. Nàng không ý thức được bộ dáng này của mình có
bao nhiêu điềm đạm đáng yêu, lại giống như mật ngon dụ hoặc, vừa ngọt
vừa nhuyễn, làm người ta tan chảy.
“Chờ lâu không? Ngài cũng không cùng người ta nói trước một tiếng, hại em luống cuống tay chân, cho nên lần tới…”
Bỗng nhiên, người chưa đến, nhưng tiếng chuông bạc lanh lảnh theo bước chân đã vang lên.
Cố Hoan Hoan đã thay một bộ sườn xám màu đỏ sậm, phấn son trang điểm, nhưng nhìn An An đang sửng sốt sợ hãi, thần sắc cũng lạnh đi vài phần.
An An thừa cơ đứng dậy, bắt lấy cánh tay Hoan Hoan, sát lại bên tai nàng ta nói: “Nhị tỷ, chúc đi chơi vui vẻ!” Nói xong liền trốn ngay ra khỏi phòng khách này, bỏ qua tầm mắt sáng quắc đang nhìn mình.
An An đứng trong phòng một hồi lâu, Lệ Vân mới dám mon men lại gần, nhìn sắc mặt của nàng rồi mới lắp bắp mở miệng: “Em không biết Tam tiểu thư người ở chỗ nào, cho nên mới dẫn Cửu thiếu vào đó, lúc rời đi thì đã muộn…”
“Quên đi, em đi xuống đi!”
Lệ Vân đi ra ngoài. Rét lạnh lại vô tình vô tích quất đến, đông lạnh cả tâm cốt.
An An đứng trước cửa sổ, những ngón tay thon dài trắng nõn gắt gao
nắm chặt lấy khung cửa, tựa hồ đứng thẳng cũng không xong, loạng choạng.
Rất lạnh, thực sự rất lạnh….
Mai viên cho đến tận bây giờ vẫn là hoa viên lớn nhất tại Hồ Đô. Dù
là Xuân, Hạ, Thu, Đông thì nơi đây vẫn luôn luôn rực rỡ sắc màu. Lương
đình tao nhã, lại có thêm tiểu lâu được xây bằng đá hoa càng thêm phần
thanh tịnh. Đến tận bây giờ vẫn khiến cho những vị quan lớn, giai nhân
nhà giàu mơ mơ mộng mộng, còn đối với người nghèo khó thì nơi đây vĩnh
viễn là hy vọng xa vời, cả đời không bước tới được.
Mà Mai Viên nổi tiếng nhất là khi hoa mai vào đông.
Sân vườn được bày bố một cách hợp lý, cành lá vươn dài khai tán trải
rộng nhưng tuyệt nhiên không có có nét rậm rạp. Những đóa hoa lung lay
trong gió, nhẹ nhàng chọc người trìu mến, nhưng cũng rất kiên cường
khiến người ta phải kinh ngạc. Muôn hình muôn vẻ, dù nhìn thế nào cũng
thật hoa mắt.
An An theo chân một lão nhân, bước đi chậm rãi trên con đường nhỏ.
Tiểu lâu nằm dưới một cây cổ thụ nghiêng nghiêng, mái gỗ màu son hơi
nhạt đi theo thời gian, bên trên là những đóa hoa nở rộ. Sắc và hương
của những bông hoa nhẹ nhàng khuếch tán, cẩn thận ôm lấy thân cây một
cách tao nhã tự nhiên khiến người ta nhìn vào mà ngây ngốc.
“Tam cô nương, sao không đi tiếp nữa vậy? Thiếu gia nhà chúng tôi đang chờ.” Lão bộc dẫn đường lo lắng hỏi.
“Thúc giục cái gì, tiểu thư nhà tôi đi mệt nên nghỉ một lát cũng không được hay sao?” Yên Hồng ở phía sau, chống chiếc ô trù quyên vòng trúc màu hồng như mặt trời, không khách khí đáp lại.
“Được ạ… Được ạ….Nhưng mà…..” Gương mặt ông lão đáng thương, khúm núm mà khẩn cầu đi tiếp.
“Không sao đâu! Tôi chỉ là nhìn hoa mai này nở thật đẹp!” Nàng vô thức bước đến dưới tàng cây mai. Cây mai rất thấp, cô cầm chiếc ô trù quyên xòe ra mà đã cao ngang bằng nó.
Trên tiểu lâu, Hiên Viên Tư Cửu một thân quân phục nghiêm trang đứng
nhìn ra ngoài cửa sổ, chậm rãi thưởng thức chiếc bật lửa bằng bạc trong
tay. Trên gương mặt tuấn mỹ không có biểu cảm gì, ánh mắt lạnh lùng
không nhìn ra một tia nỗi lòng. Ánh sáng chiếu vào hắn như bị cắt ra tạo nên một vùng không gian độc đáo, sức dãn khác thường khếch tán ra xung
quanh, tạo ra một loại cảm giác xa cách khiến mọi người khó có thể tiếp
cận.
“Làm sao vậy? Thiên hạ đều đã là của ngài, còn có gì không vui sao?”
Tiếng nói mềm mại vang lên bên tai, mang theo mùi hương tao nhã,
không quá nồng nàn cũng không quá phảng phất, không một chút khuyết điểm khiến hắn vốn cực kỳ chú ý đến mùi vị cũng không tìm ra được lỗi nào.
Hoàn toàn là thứ hắn đã quen thưởng thức. Nhưng là, quá mức quen thuộc.
Quen thuộc đến mức không cần quay đầu lại.
Đôi môi nhợt nhạt của hắn hơi nhếch lên. Trong đôi mắt dài hẹp là ánh nhìn châm chọc mờ mờ ảo ảo. Sau một hồi trầm mặc, ánh mắt lạnh nhạt
chậm rãi nhìn về phía Cố Hoan Hoan đứng bên cạnh.
“Phải không?”
Không chút kinh ngạc, âm điệu kia mát lạnh. Đơn thuần là lạnh lùng.
Hoan Hoan không cam lòng nhìn khuôn mặt lãnh đạm của Hiên Viên Tư Cửu.
‘Tất cả chỉ có như vậy, luôn luôn coi thường mình. Từ lần đầu tiên gặp hắn, hắn đối với mình như gần như xa. Mà mình lại yêu hắn, yêu
người đàn ông này đến mức dường như muốn phát điên’
Đúng vậy! Hoan Hoan thừa nhận bản thân mình rất ngu xuẩn. Hắn đối với nàng giống như khúc nhạc ngẫu hứng. Lúc hắn ôn nhu, nàng hạnh phúc đến
mức muốn tan ra. Khi hắn lãnh đạm không chút cảm xúc, nàng cũng thấp
thỏm không yên, mỗi lúc như thế, nàng đều lạnh cóng đến muốn chết. Lúc
nóng lúc lạnh, nhưng lại thủy chung, không thể nắm giữ được trái tim của hắn.
Hiên Viên Tư Cửu nhìn Hoan Hoan thất thần, nhưng cũng chẳng nghĩ nhiều, vẫn quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ như trước.
Sau đó, hắn nhìn thấy từ xa có bóng ô trù quyên màu hồng đang tiến lại gần.
Hắn nheo mắt lại, nhìn một vòng xuống bóng hồng phỉ sắc trước cây mai c
