n ở trong không khí ẩm ướt, đôi tay nàng đưa lên ngực, bi ai đến mức sắp hít thở không thông.
An An hổn hển thở dồn dập, từng trận đau đớn xé rách vẫn thấm vào cơ thể của nàng.
Rất đau nhưng gương mặt trắng bệch lại nở nụ cười nhẹ nhàng: “ Em sẽ ở bên anh cả đời này.”
“… Giống như em nói, bị nhốt trong kim tương ngọc lồng đúng không?”
Dưới hao nến chập chờn, khuôn mặt của hắn mơ hồ vặn vẹo đến quỷ dị.
Hắn tựa hồ đang cười, nhưng cười so với khóc còn khó coi hơn. Hắn tựa hồ đang cười, nhưng tiếng cười so với tiếng khóc còn khó nghe hơn. Hắn
nói: “ Anh yêu em, em có yêu anh sao?”
“ Em yêu anh…” Âm điệu của An An có phần lạnh lẽo như băng.
Tay hắn co rút siết nàng thật chặt, giống như mọi sức lực của hắn bây giờ đều tập trung nơi đôi tay.
“ Anh yêu em.”
Ánh nến rốt cuộc cũng tắt.
Trong bóng đêm truyền đến một âm thanh giống như tiếng khóc.
Giống như….Khóc…
Có đôi khi, khóc không cần nước mắt, khóc cũng không cần tiếng.
Rồi sau đó, quy về với bụi đất, quy về với vô tịch.
(1) 莊生曉夢迷蝴蝶 (Cẩm sắt 錦瑟) Trang Sinh mơ thấy hóa làm con bươm bướm trong giấc mộng buổi sáng.
(2) ngũ bộ nhất cương thập bộ nhất
tiếu: đi 5 bước thấy một nhóm thủ vệ, đi 10 bước thì thấy 1 trạm gác,
đại khái là canh phòng cẩn mật. Gầy nhãn ngọc cơ la mang hoãn, hồng hạnh đầu cành, hai tháng xuân do thiển.
Mưa rơi suốt một đêm, gió buổi sáng vẫn vù vù thổi chúng tạp vào cửa sổ, Yên Hồng ngủ cũng không say, nghe thấy tiếng mưa táp vào cửa sổ thì liền tỉnh dậy.
Vén rèm cửa sổ lên, mưa vẫn rơi tí tách rả rích đêm ngày đánh vào cửa sổ thủy tinh, tuy nhẹ nhưng tiếng động lại vô cùng lớn, giống như thủy triều tràn bờ được ngăn cách bởi chiếc cửa sổ thủy tinh. Liếc mắt nhìn một cái, cảnh sắc mưa bụi tinh xảo lộng lẫy trong Tây Viên đều thu hết vào trong tầm mắt.
Điện thoại chợt đổ chuông, Yên Hồng vội vã chạy lại tiếp. Là Tịch Hồng Ngọc gọi điện thoại đến. Ngữ khí của chị ta vẫn cởi mở như trước, tiếng cười đàng hoàng mà quyến rũ, nhưng đối với Yên Hồng thì lại cực kỳ khách khí: “ Yên Hồng, giúp tôi hỏi hộ xem hôm nay An An có rảnh không! Tôi muốn mời cô ấy đi đánh bài.”
Yên Hồng cân nhắc một chút, mới nói: “ Sợ là không được, người kia đã nhất nguyệt công sai, hôm nay sẽ trở về.”
Tịch Hồng Ngọc ở đầu kia cười xuy xuy một tiếng: “ Biết rồi, cô tinh lắm.”
Yên Hồng treo điện thoại xong thì đi vào phòng ngủ của chủ. An An đã tỉnh, đứng ở sau bình phong tam chiết thay quần áo. Thân hình đầy đặn, sống mũi cao, đầu nàng cúi lên hạ xuống. Bóng hình của An An sau lớp tố sa giống như đàn chim yến liệng bay trên đóa mẫu đơn.
Bình phong thêu hoa mẫu đơn đó chính là có hiệu quả “Cách mà không cách, như ẩn như hiện”. Yên Hồng nghĩ đây chính là sinh mệnh của An An, danh hoa khuynh quốc tráng lệ.
Yên Hồng lặng lẽ đi đến trước tấm bình phong, vuốt ve đóa hoa mẫu đơn, thấp giọng nói: “ Lý phu nhân vừa gọi điện đến, nói muốn rủ tiểu thư đi đánh bài.”
Bóng An An ở phía sau tấm bình phong khẽ dừng lại, hàng mi khẽ rung, sau đó xoay người đi ra, bàn tay ấm áp nắm lấy mười ngón tay hơi lạnh của Yên Hồng, hỏi: “ Thế em đã trả lời như thế nào? Yên Hồng!”
Ngoài cửa sổ, tiếng gió vi vu từng trận, An An mặc bộ sườn xám màu vàng, giữa ngực có thêu một đóa mẫu đơn đỏ sẫm.
Xinh đẹp như vậy khiến Yên Hồng hoảng hốt một chút, sau một lúc mới trả lời: “ Hôm nay sẽ có người trở về, em giúp tiểu thư từ chối.”
“ Em ấy à..Haiza….” An An cười, ánh mắt ôn hòa, có phần quan tâm, có chút không nỡ: “ Thật không hiểu nếu em đi rồi thì chị biết làm sao bây giờ? Nhưng mà, cũng không thể để em lỡ dở việc cả đời được.”
Yên Hồng lúc này mới nhớ nửa tháng nữa sẽ đến ngày cưới của chính mình, không khỏi giật mình một cái. Trước mắt cô hiện giờ cứ như phủ một màn sương.
“ Tiểu thư nói vậy có nghĩa là muốn Yên Hồng ở lại Tây Viên cả đời cũng được ạ?”
“ Đừng nói ngốc thế! Phụ nữ vẫn nên lập gia đình mới là viên được nửa đời người, sinh một đứa con mới gọi là viên mãn cả cuộc đời.”
Lúc nói câu này, trong mắt của An An có hạnh phúc cũng có chút phiền muộn. Đứa nhỏ vẫn là ước mơ lớn nhất của cuộc đời nàng, nhưng nàng vẫn chưa có.
Lúc này, tiếng đang đang từ xa truyền đến. Âm thanh càng lúc càng gần. Yên Hồng lúc này mới nghe ra. Hóa ra là tiếng đồng hồ quả lắc to đại kia kêu. Hóa ra đã mười giờ sáng rồi.
An An cả kinh, có chút bối rối nói: “ Hả? Đã trễ thế này rồi sao? Không biết có kịp không nữa.”
Yên Hồng rất ít khi nhìn thấy bộ dạng rối rít của An An, không khỏi tò mò hỏi: “ Làm sao vậy?”
An An bưng miệng cười, ẩn giấu vài phần giảo hoạt, chỉ nói: “ Em đừng quan tâm! Mau lên, nhanh đi rửa mặt chải đầu cho đẹp rồi ra đây.”
Yên Hồng bị lôi đi rửa mặt chải đầu xong rồi lại bị An An kéo ra cửa. Nơi bọn họ đến là khách sạn sa hoa nhất của Hồ Đô – Khách sạn Hồng Phong. Phục vụ sớm đã nhận ra thân phận của An An, cung kính cực điểm dẫn hai người đi đến phòng đã được đặt sẵn.
Phòng ăn lầu hai, bố trí cực kỳ hoa lệ. Cửa chạm rồng chậm rãi được mở ra, trong phòng có chút tối, nhưng Yên Hồng có thể cảm nhận được một đôi mắt rất ôn hòa đang
