XtGem Forum catalog
Sống Như Tiểu Cường

Sống Như Tiểu Cường

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324193

Bình chọn: 10.00/10/419 lượt.

sai? Chị Tiểu Hân đã là con gái bác trong bao nhiêu năm, giờ đã đến lúc được biết mọi chuyện.”

Ông Lâm như rã rời chân tay, ông ta ngồi phịch xuống ghế đau khổ nói: “Phải làm thế nào thì các người mới tha cho chúng tôi?”

“Tha cho?” Tôi cười nhạt, “Tiền của ông đã làm hai mẹ con xa cách bấy lâu, giờ họ không có quyền được đoàn tụ sao? Ông chỉ biết đến chị Tiểu Hân là con gái ông, tại sao ông không nhớ chị ấy cũng là con gái của mẹ tôi? Các người chỉ nghĩ đến bản thân các người thôi, cũng phải thông cảm cho tình cảm của người khác chứ, người khác nghĩ đến bản thân họ thì các người lại tức giận là sao?”

Ông Lâm ướt đẫm mồ hôi trên trán, bộ mặt lộ rõ một nét đau khổ: “Sao các người phải làm vậy chứ. Tiểu Hân bây giờ không giống mấy người. Con bé bản tính lương thiện, nó có thể hòa hợp với các người nhưng nếu nó biết về thân thế của chính mình thì nó sẽ gục ngã mất.”

Tôi chỉ còn biết lặng im, ông ta nói không phải là không có lí.

Tôi nghe mẹ nói: “Ông chủ Lâm, ông yên tâm, chúng tôi hứa từ nay về sau sẽ không xuất hiện trước mặt Tiểu Hân nữa. Tôi biết ông rất yêu thương nó, có ông bên cạnh nó tôi còn lí do gì mà không yên tâm chứ? Chỉ hy vọng ông vẫn sẽ yêu thương nó như trước kia mà thôi.”

Ông Lâm rạng rỡ khuôn mặt hỏi: “Đúng vậy chứ?”


Trong lòng ông ta dường như có chút hối lỗi: “Chị Định, chị yên tâm, từ lúc tôi bế Tiểu Hân đi hết cuộc đời này tôi luôn là bố con bé, tôi sẽ luôn bao bọc nó. Thật tình tôi không hề ghét hai người, nhưng lúc tôi cảm thấy hai người sẽ mang Tiểu Hân của tôi đi, tôi bỗng như một con nhím xù hết lông của mình lên để bảo vệ con gái.”




Ông ta nói rất chân thành: “Nếu như có thẻ, tôi rất muốn bù đắp cái gì đó cho hai người.”


Mẹ cố cười trong đau khổ: “Không cần đâu, ngay ngày mai chúng tôi sẽ rời khỏi đây và sẽ không bao giờ quay trở lại nơi này nữa. Tôi biết ông sẽ giữ lời hứa của mình, như thế là tôi mãn nguyện rồi.”

Cả ba ngồi đó trong yên lặng. Ông Lâm nán lại thêm chút xíu rồi ngần ngại xin phép ra về.


Tôi hỏi mẹ: “Cứ thế này mà đi hả mẹ?”



Mẹ hỏi lại tôi: “Tiểu Cường. Con có về nhà cùng mẹ không?”




Tôi định bảo vì lí do gì mà chúng ta lại phải rời đi? Nhưng tôi biết mỗi lần nhớ chị mẹ đều rất buồn, có thể cách xa mới là liều thuốc tốt, sao chúng tôi cứ phải bám lấy cái nơi không thuộc về chúng tôi?

Đúng là đã đến lúc nên ra đi, con người lúc nào cũng có những nỗi day dứt nhưng thực tình trên thế gian này không có gì là không thể dứt bỏ.


Cuối cùng, tôi cũng quyết định: “Mai hai mẹ con mình cùng về thị trấn Tam Thủy mẹ nhé!”

Đêm nay thời gian trôi chậm quá, tôi không chợp mắt chút nào. Có quá nhiều chuyện, quá nhiều hồi ức hiện về trước mắt tôi, khổ đau có, vui vẻ có, buồn bã có và có cả sự ngọt ngào nữa.

Tôi dậy rất sớm định từ biệt Tứ Mao, thấy Tiểu Thúy và Tiểu Nguyệt đang ở trong phòng, tôi bảo chúng nó: “Mình và mẹ định trở về thị trấn. Bao ngày qua với nhiều chuyện xảy ra mình đã phát hiện ra rằng mình thực sự không muốn xa các cậu, nhưng ngày chia xa cuối cùng cũng phải đến, nếu có cơ hội thế nào mình cũng trở lại thăm mọi người.”




Mấy đứa đều sững sờ nhìn tôi, trông bộ dạng của tôi đúng là không giống như tôi đang đùa, li biệt đến đột ngột quá.

Cả cuộc đời dù vấp phải nhiều điều bất ngờ nhưng chúng ta vẫn vững tâm bước tiếp.

Tứ Mao trầm ngâm bảo: “Tiểu Cường, mình tin là bọn mình sẽ có ngày gặp lại, nhớ giữ gìn sức khỏe nhé.”

Nó vỗ vỗ vai tôi, có rất nhiều điều chẳng cần nói ra vì mọi người đều hiểu.

Tứ Mao bảo tôi: “Mình và Tiểu Thúy đã bàn bạ với nhau rồi, bọn mình định cùng nhau mở một quán bán đồ ăn sáng.”

“Ái chà!” Tôi thấy mừng quá, làm cái này cũng kiếm được kha khá đấy.

Tứ Mao hào hứng tiết lộ: “Mình quen nhiều người bán thịt lắm, khi quán ăn khai trương và đi vào hoạt động họ sẽ cung cấp thịt cho mình với giá rẻ nhất. Mấy loại thịt như thịt thủ, má lợn và cả thịt lợn sề, chỉ cần xay nhuyễn là người ta ăn cũng không phát hiện ra được.”

Tôi hết lời tán dương: “Thật không hổ danh là bạn của Trương Tiểu Cường, có đầu óc kinh doanh đấy!”


Tứ Mao kể: “Dạo này mình và Tiểu Thúy đang rèn luyện tay nghề, ngày nào cũng tập nặn sủi cảo và bánh bao.”

Được lắm Tứ Mao và Tiểu Thúy ạ, các cậu nỗ lực phấn đấu vì lý tưởng thế này, mình hết sức cảm động, hết sức tự hào về các bạn. Mình tin là hai vợ chồng cậu kết hợp có thể phát triển được sự nghiệp lớn, mà không phải, hai đứa vẫn chưa cưới nhau, bây giờ mối quan hệ này vẫn chỉ là tằng tịu thôi.

Tứ Mao khoái chí kể: “Tiểu Cường, cậu biết gì không? Bọn mình đã luyện được cách làm nhân bánh càng ngày càng nhỏ lại mà nhìn cứ như càng ngày càng to ra ý.”


Thật vậy sao? Cái này là kỹ xảo có đẳng cấp rồi đấy! Tứ Mao, Tiểu Thúy, cố lên nhé! Mình tự hào về hai cậu quá.

Tôi nói: “Chắc chắn các cậu sẽ thành công”. Tôi chúc phúc cho hai đứa.

Tứ Mao lại thở dài: “Tiếc là bọn mình vẫn chưa đủ vốn, chắc phải tích góp một thời gian nữa.”

Tiểu Nguyệt nãy giờ không nhịn được b