Old school Swatch Watches
Sống Như Tiểu Cường

Sống Như Tiểu Cường

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324420

Bình chọn: 7.5.00/10/442 lượt.

ba đứa hoảng hồn, ban nãy

nhìn từ xa không thấy được tướng mạo cô ta, bây giờ nhìn gần mới thấy,

mắt ti hí, răng vổ, mũi cà chua, tuy mặt đã được nguỵ trang bởi lớp phấn dầy nhưng vẫn nhìn thấy tàn nhang chi chít khắp mặt.

Trước nay

tôi vẫn nghĩ chị họ tôi xấu nhất, nhưng đến hôm nay tôi cũng đã tìm được một người so tài với chị. Tôi nghĩ khi chị ta đi lấy chồng, người nhà

chắc chắn phải khóc lóc một trận đã đời vì mừng vui, giống như bách hóa

thị trấn đại hạ giá bán tống bán tháo đống hàng kém chất lượng.

Thấy chúng tôi đi đến, chú rể tiến lên bắt tay chúng tôi, tôi bắt tay đầy

thành ý với chú rể, xúc động đến nỗi còn lắc lắc mấy cái, tôi chân thành nói: "Người anh em, anh vất vả quá, anh thật dũng cảm. Vợ chồng anh khi tiếp xúc...chắc là phải tắt đèn."

Chúng tôi hùng dũng tiến vào nhà hàng, lúc vào cửa còn được mời chụp ảnh với

cô dâu chú rể, tôi thật lòng không muốn chụp, cái nghề của chúng tôi là

tập trung vào việc, không để bị phân tán tư tưởng bởi chuyện tình cảm.

Khổ nỗi Tiểu Thuý lại cứ nhiệt tình chụp ảnh, chụp xong còn xán lấy anh

thợ ảnh lèo nhèo đòi gửi cho một bức khi có ảnh.Nhà hàng trông

rất hoành tráng, sảnh rộng có rất nhiều người trong đám cưới, nhưng

chẳng thấy ai đến hướng dẫn chúng tôi, chỉ có một thanh niên chỉ đường

qua loa, may mà phòng bày tiệc cưới cũng dễ tìm, chúng tôi tìm một chỗ

ngồi trong góc khuất nhất, như thế cô dâu chú rể có đến bàn này chúc

rượu thì cũng đã lâng lâng rồi. Tôi ngó nghiêng xung quanh, thấy mấy

người này chẳng lịch sự chút nào, chưa đợi cô dâu chú rể đến đã chén

rồi.

Cái bàn chúng tôi ngồi cũng không đông người lắm, món ăn rất

hấp dẫn, tôi và Tứ Mao thích nhất món chân giò ninh, trông béo ngậy, chỉ cần cắn một miếng là miệng ngập trong mỡ, tết năm nào mẹ cũng mua một

cái chân giò béo nhất cho tôi ăn.

Chúng tôi nhiệt tình thưởng thức,

nhưng không hiểu sao hôn lễ mãi vẫn chưa bắt đầu, chúng tôi cũng không

để ý được mọi thứ vì nhiệm vụ của chúng tôi đến đây không phải để dự lễ

thành hôn. Chúng tôi liên tục nâng cốc chúc mừng cùng với những người

xung quanh, cũng may chẳng có ai hỏi đến lai lịch của mấy đứa.Bỗng

tôi nghe thấy có người nói một câu, "người thân đến cảm ơn", tôi ngây

ra, phong tục ở đây sao lạ thế nhỉ? Chưa bắt đầu hôn lễ đã chúc rượu

rồi. Tôi lập tức dừng đũa, cô dâu chú rể đến chúc rượu rồi, ăn của người ta thì cũng phải lịch sự với người ta là điều nên làm.

Tôi đứng

lên quay lại, nhưng không phải đôi uyên ương khi nãy, một phụ nữ tầm năm mươi xuất hiện, tôi giật mình, ở thị trấn tôi khi tổ chức tiệc cưới cô

dâu chú rể đến chúc rượu trước rồi mới đến bố mẹ chúc rượu, xem ra phong tục của thành phố quả có nhiều khác biệt.

Người phụ nữ mắt đỏ

hoe, nếu bà là mẹ cô dâu, chắc khóc vì niềm vui xuất kho được hàng tồn;

nếu bà là mẹ chú rể, chắc hẳn khóc vì lo lắng cho chất lượng đời cháu

chắt đây.

Tôi cố gắng nặn ra một nụ cười quyến rũ, bắt tay người

phụ nữ một cách thắm đượm tình cảm và nói với bà: "Chúc mừng! Xin chân

thành chúc mừng!".

Tôi nhận ra không khí xung quanh có vẻ khác

thường, mọi người bỗng đổ dồn sự chú ý về phía chúng tôi cứ như trong

phim ý. Tôi liếc mắt nhìn mọi người cùng bàn, tất cả đều kinh ngạc há

hốc miệng nhìn tôi.

Tôi nhìn kỹ lại cánh tay của bác

mình vừa bắt tay, thấy một miếng vải đen quấn quanh tay áo, lẽ nào tôi

vào nhầm phòng, đi ăn tiệc tang chứ không phải tiệc cưới?

Tuy tôi

cũng có khá nhiều kinh nghiệm đi ăn tiệc kiểu thế này, nhưng thường tôi

kém trong khoản phân biệt tiệc cưới với tiệc tang, sự khác biệt là ở

phần mở đầu chứ không phải ở phần ăn uống, khách đến dự đám tang náo

nhiệt chẳng kém gì đến ăn cưới.

Người phụ nữ đứng ngây ra, tôi nghĩ hôm nay tôi là người duy nhất chúc mừng bà ta.

Tôi thu vội nụ cười tươi tắn lại, đẩy lên khuôn mặt một vẻ bi thương, tôi

nói với bà: "Bác ạ, mình phải sớm để đau thương qua đi, người chết sang

thế giới bên kia là đã được siêu thoát, ấy cũng là sự vui!".

Tôi không dám nói gì nhiều vì không biết người chết là đối tượng như thế nào, mà tôi không thể phạm sai lầm thêm lần nữa.

Người phụ nữ khóc thê thảm: "Anh trai cháu ở nơi suối vàng chắc sẽ rất an lòng."

Không khí nặng nề xung quanh cuối cùng đã được phá tan, mọi người đều thở

phào nhẹ nhõm. Tôi đánh mắt về phía Tứ Mao, ý bảo cậu ta nhìn tôi mà học tập, đấy là nước cờ cao tay trong nghệ thuật tuỳ cơ ứng biến.

Tôi chửi thầm: "Anh trai bà chết thì có!" dù gì thì cuối cùng tôi cũng đã

biết được người chết là một thanh niên khoảng hơn 20 tuổi.

Nhìn người phụ nữ khóc trông thật đáng thương, nỗi cảm thông trong tôi lại

trỗi dậy, ăn của người ta từng ấy món, ít nhất cũng phải cho người ta

được vài câu an ủi suông chứ.

Tôi an ủi: "Anh cháu tốt với mọi người là thế, người tốt nhất định sẽ gặp được may mắn!"

Mọi người lại lần nữa đổ dồn ánh mắt về phía tôi, tôi ngửi thấy trong bầu

không khí là một mùi rất quen thuộc, tôi hít hít, mùi cực kỳ quen thuộc, tết năm nào ở thị trấn tôi cũng có cái mùi này, chình là mùi thuốc nổ.

Phía sau người phụ nữ còn có cả một