hấy 2 chữ trong ánh mắt ông ta, đó là 2 chữ: "Tri kỷ".
Ông ta hỏi tôi: "Người anh em nhỏ tuổi, vậy là cậu cũng nhảy lầu vì đàn bà ư?"
Tôi đáp lời: "Đúng thế!". Tôi vừa nói vừa trèo lên cái bục bê tông, vẫn giữ một khoảng cách với người đàn ông.
Tôi khóc lóc phân bua: "Vợ em bỏ em rồi !"
Ông ta nghi ngờ lắm: "Cậu mới tí tuổi mà cũng có vợ rồi à?" <>
Tôi trả lời ông ta: "Trong thị trấn em, mọi người đều lấy vợ lấy chồng sớm."
Ông ta dường như suy tư điều gì, cuối cùng cũng cất lời hỏi tôi: "Vậy tại sao vợ cậu lại bỏ cậu?"
Ông ta hỏi câu này với trình độ rất cao, tôi biết đây lại là một thời khắc
then chốt, cảnh ngộ của tôi có thảm hơn ông ta không chính là ở câu trả
lời này. Tôi thăm dò ông ta, nhìn vẻ bề ngoài tôi đã thảm hơn ông ta, dù thế nào đi chăng nữa ông ta cũng ăn mặc rất chỉnh tề, chứ áo tôi ban
nãy đã bị Vương Dũng lôi rách toạc rồi. Tuy vậy, chỉ dựa vào bề ngoài để chiến thắng thì chưa đủ, ông ta phải gặp cảnh ngội là không tiền và
không đàn bà, hai thứ ấy đều là thảm kịch của nhân gian, lúc này tôi
chưa kịp nghĩ ra lý do gì hơn để qua mặt được ông ta.
Tôi không
nói gì, ông ta càng lúc càng nhìn tôi với ánh mắt thiếu tin tưởng, tôi
chỉ còn biết làm bộ không mở miệng nổi và nhìn ông ta trân trân, tôi
phải tranh thủ thời gian, tôi đang liên tục lật giở trong lòng những
trang "Sách quý Tam Thủy", thế mà vẫn không thể tìm được một lý do nào
cho câu trả lời.
Ánh mắt của ông ta càng trở nên hoài
nghi hơn, nhưng đột nhiên ông ta như tỉnh ngộ, ông ta nói với tôi với vẻ hết sức đồng tình: "Lẽ nào cậu ... ?"
Tôi như mở cờ trong bụng, dù sao tôi cũng chẳng tìm nổi lý do nào, tôi vội cướp lời ông ta: "Lẽ nào anh đã đoán ra được?"
Ông ta gục sát đầu, hạ giọng hỏi tôi: "Lẽ nào cái đó của cậu không ổn?"
Trí tưởng tượng của vị đại ca này thật phong phú, tuy vậy tôi cũng đã không còn lựa chọn nào khác, làm thằng đàn ông phải thừa nhận mình kém cỏi
mặt đó quả là một sự đau khổ cùng đường! Tôi đau đớn gật gật nói: "Chính thế, cái đó của tôi không được." Tôi lại bật khóc, lần này là muốn khóc thật sự.
Tôi nhanh chóng di chuyển lại gần ông ta, hóa ra có một số chuyện không hấp dẫn mấy bà ngồi lê đôi mách bên đường.
Ông ta nhìn tôi đầy cảm thông, dù sao đi chăng nữa một kẻ trông rách nát tả tơi như tôi, vừa mất vợ vừa gặp vấn đề rắc rối về sinh lí thì cũng đáng được cảm thông lắm chứ, ông ta hỏi tôi: "người anh em nhỏ tuổi, cuộc
đời cậu thê thảm vậy hay là cậu nhảy xuống trước đi, sau đó đến lượt
tôi."Tôi trân trân nhìn kẻ không có nhân tính ấy, ông ta vẫn còn
nói những lời ấy với một kẻ khốn khổ như tôi. Thấy tôi chần chừ, ông ta
bèn nói với tôi: "Từ lúc tôi đứng đây đến giờ tỉnh ngộ ra bao điều về
đời người, thực ra ranh giới giữa sống và chết rất mong manh, chỉ cần có thêm chút dũng khí là có thể đi từ sống đến chết. Tôi biết cậu đang do
dự, khi nãy tôi cũng đã từng do dự, nếu không để tôi giúp cậu một tay,
coi như đây là việc tốt cuối cùng tôi làm được trong cái xã hội đen tối
này."
Ông ta định đẩy tôi một cái, tôi vội hét lớn: "Đừng vội!"
Người đàn ông bất ngờ nhìn tôi: "Người anh em nhỏ tuổi, tôi đang giúp cậu mà."
Ông ta bắt đầu không tin tôi lắm, tôi vội giải thích: "Đại ca, em nghĩ
chúng ta người trước kẻ sau nhảy lầu tự sát liệu người ta có nghĩ chúng
ta tự tử vì tình không?"
Ông này hơi do dự nói: "Có lẽ là không đâu, chắc người ta sẽ không nghĩ phẩm chất của tôi tồi đến thế chứ?"
Tôi rất muốn giơ chân đạp cho ông ta một cái, nhưng tôi không thể, đằng sau có người đang theo dõi tôi, sẽ làm chứng tôi là kẻ giết người, muốn
hành động phải chỗ vắng người mới được.
Tôi nói: "Thế gian này thật là đen tối, nhưng vẫn còn có những người tốt như đại ca."
Ông ta nhìn tôi vui sướng, giơ cánh tay lên làm như vừa tỉnh cơn mê.
Hôm nay, tôi đã chịu bao oan ức, trải qua biết bao nguy hiểm, cuối cùng lúc này cũng có báo đáp, cuối cùng ông ta cũng hiểu rằng nhảy lầu cũng là
một công trình thể hiện sự phô trương, bạn cứ nhảy bừa xuống âu cũng chỉ để lại được chút đàm tiếu qua loa của người đời sau khi cơm no nước đầy mà thôi.
Ông ta lại nói với tôi: "Vậy cậu chết cách xa ra một chút." <>
Tôi lại gặp bài toán hóc búa, phương án cứu người của tôi là tìm sự đồng
cảm từ phía đối phương, nhưng ông chú đang đối mặt với tôi đây chả có
chút lương tâm nào. Tôi chỉ có thể lại đổi một biện pháp khác.
Tôi đành nói với ông ta: "Anh à, em thấy anh chết thế này đúng là không đáng."
Ông ta nghi ngờ nhìn tôi hỏi: "Thế như thế nào mới là đáng?"
Tôi nói với ông chú: "Anh chết đi thế này, người đáng thương là con gái
anh, còn những kẻ ăn tiền của anh thì vẫn phởn phơ sống tốt, thế không
phải là người thân thì đau khổ còn kẻ thù thì vui sướng sao!"
Ông ta hiểu ra vấn đề bèn hỏi tôi: "Vậy tôi nên làm thế nào?"
Tôi tiếp tục nói: "Vì vậy, anh có chết cũng phải chết cho hoành tráng, anh
nên buộc thuốc nổ vào người tồi tìm kẻ đã lừa tiền anh cho hắn cùng
chung số phận, như thế chết cũng đáng."
Dù sao tôi cũng đã nhận
lời với cảnh sát hôm nay phải khuyên giải được ô