lệch cũng có thể chênh lệch lớn đến thế
được ư?
Cửa thang máy lại từ từ mở ra, cô ta ào vào thang máy,
bàn chân thình thịch dẫm lên chân tôi, tôi đau đến nỗi kêu thành tiếng,
sao chân cô ta lại có sức mạnh ghê gớm thế chứ?
Toi bắt đầu lùi
vào góc thang máy tìm chỗ trốn, đáng thương cho tôi xung quanh toàn
tường đồng vách sắt, Ngô Tiểu Nguyệt cười tít nói: "Anh Tiểu Cường, cuối cùng em đã tìm được anh."
Tôi còn nhìn rõ hôm nay cô ta còn trang điểm nữa cơ, phấn trên mặt cô ta từng lớp từng lớp bay xuống.
Tôi nhẹ nhàng lôi chân ra khỏi chân Ngô Tiểu Nguyệt, cũng không biết là có bị gãy xương hay không.
Có một giọng nói vang vọng từ quá khứ lại, bố cô Bảy đã từng nói với tôi,
gặp phải vấn đề khó đầu tiên phải đá, đá không được thì kéo. Bố cô Bảy
tôi kể cũng là một nhân vật có máu mặt đấy chứ! Ông là Ủy viên Ủy ban
thị trấn.
Hôm nay có lẽ đá không xong rồi, tôi cố gắng trấn tĩnh
nỗi lo của mình rồi nói với Ngô Tiểu Nguyệt: "Tiểu Nguyệt à, anh nghĩ có lẽ giữa chúng ta phải có thêm một khoảng thời gian cần thiết cho cả
hai."
Ngô Tiểu Nguyệt nói: "Anh Tiểu Cường, mới chỉ mấy ngày thôi mà em thấy như đã lâu lắm không nhìn thấy anh. Thời gian của chúng ta
vẫn chưa đủ dài sao?"
Tôi vội vàng đáp: "Chưa đủ, chưa đủ, chúng ta vẫn cần thêm một chút thời gian nữa."
Ngô Tiểu Nguyệt có vẻ không vừa ý, nhưng sau một hồi suy đi tính lại, cô ta nói: "Vậy em nghe anh, anh Tiểu Cường ạ, em sẽ đợi."
Tôi thầm
thở phào, may quá, chiêu này kể ra cũng có tác dụng ghê, thảo nào mà các đồng nghiệp của bố cô Bảy lại hay áp dụng chiêu này đến thế. Tôi cứ để
cô ta đợi thêm khoảng một năm rưỡi, có lẽ khi ấy cô ta sẽ có mục tiêu
mới.
Ngô Tiểu Nguyệt ra khỏi thang máy, dịu dàng nói với tôi: "Anh Tiểu Cường, vậy ngày mai em sẽ đến tìm anh."
Hả? Không phải là ngày mai, là năm sau có được không? Cô đừng có dọa tôi!
Cửa thang máy đã khép lại, tôi họa vô đơn chí thu vào một góc, điện
thang máy kêu "đùng" một tiếng rồi hỏng, màu đen như đêm tối bao trùm
lấy tôi.
Số phận giống như một tờ giấy sặc sỡ sắc màu,
màu đỏ tượng trưng cho sự nhiệt tình, màu trắng tượng trưng cho sự trong sáng, màu vàng tượng trưng cho sự ấm áp, chúng ta cứ ngụp lặn giữa các
màu sắc, chúng ta chìm đắm trong ánh sáng.
Vậy tại sao số phận tôi chỉ toàn một màu đen?
Thang máy dừng ở tầng nơi tôi làm việc, tôi bước ra khỏi thang máy thì gặp
ngay Lâm Tiểu Hân đang đi đến. Vừa nhìn thấy tôi, chị ấy vui mừng nói:
"Tiểu Cường, đang định tìm em nhờ giúp một tay đây, hôm nay em có rảnh
không?" Tôi đáp lời chị: "Hôm nay em cũng không có nhiệm vụ gì cụ thể."
Chị nói: "Vậy tốt rồi, hôm nay em cùng chị đi mua một ít đồ nhé!"
Tôi hơi ngần ngừ, trong giờ hành chính lại ra ngoài mua đồ, ngộ nhỡ giám đốc Giang có hỏi ...
Lâm Tiểu Hân thấy tôi chần chừ bèn nói: "Chỗ giám đốc Giang em không phải
lo, chị sẽ đi tìm cô ấy mượn người, chỉ sợ em có việc gì không đi được
thôi."
Vậy thì không có vấn đề gì, con gái của ông Chủ tịch tìm giám đốc Giang để mượn người hẳn là quá đơn giản rồi.
Cảm giác của tôi với Lâm Tiểu Hân thật tế nhị. Trước khi biết mối quan hệ
của chị, tôi có cảm giác rất gần gũi, sau khi biết chị ấy chính là chị
ruột mình thì cảm giác gần gũi ấy lại tăng thêm một bậc. Nhưng vẫn bị
ngăn cách bởi một cái gì đó, tôi chỉ cảm thấy chị ấy vừa vời vợi trên
cao lại vừa dung dị gần gũi chứ tôi không hề coi chị ấy là chị ruột của
mình. Nhiều lúc tôi thấy vị trí của chị trong lòng tôi không bằng Tứ
Mao, bởi giữa chúng tôi có một khoảng cách không thấy được, có thể do
thời gian 20 năm xa cách, cũng có thể do hoàn cảnh sống khác nhau. Nhưng tôi vẫn sẵn lòng giúp đỡ chị ấy cho dù những gì tôi có thể giúp Tiểu
Hân chỉ là những thứ vặt vãnh.
Tiểu Hân cười với tôi một cách bí hiểm: "Hôm nay đi dạo phố với chị là chị phải nhờ em xách đồ đấy."
Tôi đáp: "Không vấn đề gì, xách đồ là sở trường của em rồi."
Cả buổi sáng tôi quanh quẩn cùng Tiểu Hân bên mấy cửa hàng đồ dùng trong
thành phố. Thảo nào mà chị ấy cứ úp úp mở mở, lần trước tôi đã nhìn thấy bạn trai chị ấy trong ảnh, lần này bạn trai chị đi công tác nên chị ấy
lôi tôi đi cùng để mua đồ đạc chuẩn bị cho đám cưới.
Tôi xách đống đồ đi theo sau Tiểu Hân, tôi hỏi: "Chị Tiểu Hân, khi nào chị cưới?"
Chị ấy cười trong hạnh phúc đáp lời tôi: "Hai tháng nữa, lúc đó Tiểu Cườn nhất định phải đến nhé!"
Tôi chợt nghĩ đến mẹ, nếu mẹ biết chuyện này chắc chắn mẹ sẽ vui lắm.
Đồ cũng đã mua được tương đối, chúng tôi vội quay trở về, lúc sắp đi qua
chỗ chúng tôi ở, trời đột nhiên tối sầm lại, mưa to đến bất chợt mà trên đường không tìm nổi một chiếc xe trống. <>
Chúng tôi chạy
vội trên đường, tôi nói với chị: "Chị Tiểu Hân, đằng trước là chỗ em ở,
hay chị em mình vào đó tránh mưa đi!"
Tôi đã chạy đến
bên dưới gác, lại thấy hơi hối hận vì đưa chị ấy đến đây, nếu như mẹ
nhìn thấy chị ấy ngộ nhỡ mẹ không kìm nén được bản thân? Chị ấy theo tôi lên gác, ngó nghiêng tứ phía, đống đồ đạc ngổn ngang ở hành lang, những bức tường lâu ngày không quét vôi in đầy những tít quảng c