nh thoảng không cẩn thận, lần này thi chỉ cần tỉ mỉ một chút, tuy rằng cũng không chắc chắn sẽ đậu được trường đại học A, nhưng thi đậu trường sư phạm hoặc kinh tế ở thành phố A cũng không phải là vấn đề lớn." Anh hai đè tay mẹ đang giơ lên xuống, đặt đôi đũa vào trong tay bà.
"Ừ, vậy con giải thích cho em nó một chút, suốt ngày chỉ biết chơi, nếu đến lúc đó thi không đậu thì xem mẹ như thế nào trị con." Một câu cuối cùng là hướng về phía tôi nói.
"Mẹ yên tâm! Uyển Uyển ăn cơm xong chưa? Không phải em nói hôm nay có một đề toán không biết làm sao? Đến phòng anh dạy cho em." Anh hai gở cái chén và đôi đũa trong tay tôi ra để xuống bàn cơm, dắt tay tôi đi lên lầu hai. Một giây khi cửa được khóa lại, tôi liền vùi đầu vào trước ngực anh hai, nước mắt không ngừng chảy xuống.
"Anh hai, em không phải do mẹ sinh ra, mà là nhặt được đúng không?" Lúc nào trong lòng tôi cũng luôn không ngừng tự hỏi mình như vậy, đều là được mẹ sinh ra, nhưng tại sao chết tiệt trong mắt mẹ vĩnh viễn cũng chỉ có mỗi mình anh hai, ba cũng vậy, ông nội cũng thế, mọi người đều thế.
"Đừng nghĩ lung tung, em đương nhiên là do mẹ sinh ra!" Anh hai kéo cánh tay tôi đang vòng bên hông anh xuống, dắt tôi đến bên giường ngồi xuống.
"Anh à, anh nói xem nếu như ngay từ đầu em không được sinh ra có phải là tốt hơn không?" Khóc hơn nửa buổi tối, tôi nằm ở trên giường cả người uể oải. Tôi loáng thoáng nghe được dường như anh hai mở cửa đi ra ngoài nói với mẹ gì đó, sau đó trở về phòng khóa cửa lại.
"Uyển Uyển, em tắm đi rồi trở về ngủ tiếp!" Anh hai chỉ chỉ phòng vệ sinh bên cạnh. Cả nhà cũng chỉ có phòng ông nội và phòng anh hai là có phòng vệ sinh riêng, ngay cả ba và mẹ cũng phải dùng phòng vệ sinh trên hành lang lầu hai. Tôi nhận lấy áo ngủ anh hai đưa đi vào phòng vệ sinh, mở vòi phun, để cho nước ấm lau đi nước mắt ràn rụa và vết mồ hôi toàn thân.
Lần nữa nằm lại trên giường tôi nghiêng đầu nhìn anh hai đang tựa vào trên gối đầu xem đề thi toán năm ngoái "Anh à, nếu tối nay em vẫn còn ngủ ở đây thì mẹ có thể lại. . . . "
"Không biết, nhưng anh đã nói với mẹ phòng kia của em nằm ở hướng tây lại không có máy điều hòa không khí, buổi tối làm cho em nóng đến không chịu nổi, trong khoảng thời gian thi tốt nghiệp trung học này cứ để em ngủ ở đây, tránh cho nghỉ ngơi không tốt lại ảnh hưởng đến thi cử."
Chỉ nói mấy câu hời hợt lại có thể bù được khoảng 100 - 1000 câu nếu đổi lại tôi phải nói trước mặt mẹ. Tôi dựa nửa người vào gối đầu "Anh hai, nếu không có anh thì em phải làm sao đây?"
Anh hai đưa tay dịu dàng vuốt tóc tôi.
"Uyển Uyển, lần này tất cả nguyện vọng em đều điền trường đại học ở thành phố A đi!" Anh hai đột nhiên phun ra một câu như vậy.
"Tại sao? Trường ở đây học không tốt sao?" Trường đại học ở thành phố A khó thi đậu hơn trường đại học ở đây nhiều.
"Anh không yên tâm để em ở nhà một mình!"
"Được, vậy em sẽ chỉ điền trường ở thành phố A!" Tôi cũng không muốn cùng anh hai tách ra. Coi như không học cùng một trường, nhưng ở cùng một thành phố thì thỉnh thoảng cũng có thể cùng nhau ăn cơm, uống trà tâm sự gì đó. Một buổi sáng tinh mơ điện thoại trong phòng khách chợt vang lên không ngừng, ba mẹ đã đi làm, ông nội đến công viên tập thể dục, anh hai thì không biết có chuyện gì cũng đã ra cửa từ sớm, vì vậy điện thoại cứ reo mà không ai nghe.
"Alo, ai vậy ạ?"
"Lý Ngọc Uyển, cậu cố tình không nghe điện thoại có phải hay không, gọi cậu bảy tám cuộc cậu đều không nghe, cậu đã quên hôm nay phải đến trường nộp nguyện vọng sao?"
"Là Tinh Tinh hả! Hôm nay? Mình nhớ là ngày mai mà!" Trên giấy thông báo rõ ràng viết là ngày mai mà.
"Lúc phát giấy thông báo giáo viên đã nói rồi, vì ngày mai có chuyện nên sẽ nộp trước một ngày, đừng nói cậu quên rồi nhé!"
Tôi thật đúng là đã quên mất không còn một mống.
"Chờ mình 20', hai mươi phút nữa gặp nhau ở cổng trường!"
"Thật may là có Tinh Tinh cậu nhắc nhở mình, nếu không mình nhất định sẽ chết không thấy xác!" Cảm động ôm lấy Tinh Tinh đang đứng ở cổng trường chờ tôi.
"Tối hôm qua mình có gọi vào số di động định nhắc cậu... nhưng gọi hoài mà không ai nghe."
Điện thoại di động? Không thể nào, tôi lấy điện thoại di động từ trong túi ra giơ lên trước mặt, 7 cuộc gọi nhỡ, 3 tin nhắn mới, tất cả nôi dung đều là Tinh Tinh nhắc nhở tôi hôm nay tới trường nộp nguyện vọng.
"Thật xin lỗi, thật xin lỗi, tối hôm qua mình để điện thoại ở trong phòng nên không nghe thấy, thật may là sáng nay cậu thông minh gọi vào điện thoại bàn cho mình!"
"Ngày hôm qua cậu không về nhà? Không thể nào!" Tinh Tinh kinh ngạc nhìn chằm chằm mặt tôi, cô ấy biết giờ cấm cửa nhà tôi trễ nhất là chín giờ rưỡi, chậm hơn một chút cũng sẽ bị mắng chớ nói chi là cả đêm không về.
"Không có, tối hôm qua mình vẫn ở nhà, chỉ là không có ở phòng ngủ mà thôi." Tôi làm sao dám cả đêm không về chứ, huống chi là vào thời kỳ nhạy cảm như vậy.
"Ah, vậy tối hôm qua cậu ngủ ở đâu?"
"Phòng anh mình, chỗ của anh ấy có máy điều hòa, phòng mình quá nóng!" Tôi khoác tay Tinh Tinh đi vào trong trường.
"Vậy anh cậu đâu, không có ở nhà sao?
