Ring ring
Song Sinh

Song Sinh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324102

Bình chọn: 9.5.00/10/410 lượt.

nên có chút đỏ thắm lộ ra mùi táo thoang thoảng mê người. Đi ra phòng ngủ, trên bàn cơm đặt hai cái bát, nghe mùi thơm hẳn là mì thịt bò. Tôi ngồi trên ghế cầm đũa lên bắt đầu ăn mì.

"Uyển Uyển ăn từ từ thôi, thời gian vẫn còn sớm. Ăn mì xong lại uống sữa tươi." Anh lấy sữa tươi từ trong tủ lạnh ra rót một ly đặt ở trước mặt của tôi. Tôi nhìn chằm chằm ly sữa tươi cau mày, tôi cảm thấy thành phố A bán sữa tươi có mùi vị là lạ. Ăn mì xong, tôi cau mày uống hết ly sữa tươi. Mặc kệ uống bao nhiêu lần vẫn cảm thấy mùi vị là lạ.

"Đã đến lúc nên đi rồi, em mang đồ đủ chưa?" Anh cúi đầu hôn sữa tươi dính trên môi tôi, vuốt vuốt tóc của tôi.

"Em mang đủ rồi" Tôi mở túi đang ôm ra kiểm tra, giấy CMND, thông báo nhập học, thông báo đóng tiền. . . . . . Một loạt giey61 tờ. Lúc này anh mới kéo tôi ra khỏi cửa, rồi xoay người khóa cửa kĩ càng.

Trường học cách chỗ ở cũng không phải quá xa, đi bộ cũng chỉ hai mươi mấy phút. Đứng ở trước cổng học viện kinh tế thành phố A, tôi mới biết này chỗ nghe nói là trường học kém nhất thành phố A này là tên gì. Trước không nói cổng chính này thoạt nhìn liền giống nhiều năm không tu sửa, chúng tôi theo bảng hướng dẫn học sinh mới đi tới ký túc xá của giáo sư làm thủ tục nhập học. Có lẽ là chúng tôi tới đây hơi sớm, người đã thức dậy không coi là nhiều, tôi đưa những giấy tờ liên quan mà trên thông báo nhập học viết lên. Giáo sư nhận ghi danh nhìn lướt qua giấy tờ cũng không hỏi hay đối chiếu xem có đầy đủ hay không liền lấy một chồng bảng kê khai từ trong ngăn kéo ra ném ở trước mặt tôi.

"Điền toàn bộ bảng kê khai sau đó đến phòng làm việc sát vách đóng tiền."

Tôi cầm một chồng bảng kê khai tìm một bàn trống ngồi xuống. Thật đúng là nhiều, tính luôn mấy phần của cả 2 mặt giấy thì xấp xỉ gần mười mấy đơn phải điền. Tôi nắm bút gần nửa ngày cũng không viết được một chữ, bút máy cầm ở trong tay như thế nào cũng thấy khó chịu. Tôi nhét bút vào tay anh đang ngồi ở bên cạnh, rồi đẩy bảng kê khai tới trước mặt anh. Sau đó nũng nịu dán đầu lên cánh tay anh cọ cọ. Anh đưa tay vỗ vỗ đầu tôi sau đó mở nắp viết ra bắt đầu điền mặt đầu tiên.

Tôi nghiêng đầu nhìn mặt đầu tiên anh điền. Nội dung của bảng kê khai không gì khác ngoài tên họ, tuổi, mã số CMND, địa chỉ liên lạc và người liên lạc khẩn cấp. Anh viết chữ bằng bút máy thật sự rất đẹp, không hổ là từ năm tuổi liền theo ông nội học thư pháp, so với tôi chỉ có thể xem người khác viết chữ bằng bút máy thì hoàn toàn không cùng một cấp bậc.

Tôi lấy bảng kê khai đã điền xong đến phòng làm việc sát vách đóng tiền, giáo sư thu lệ phí cầm hóa đơn nói cho tôi biết học phí bao nhiêu, giá sách bao nhiêu, quỹ lớp, phí tạp chí, tài liệu.v.v… tất cả là bao nhiêu tiền, chi phí không nhiều lắm, tổng cộng cũng chỉ hơn ba trăm ngàn một học kỳ.

"Lý Ngọc Uyển, chuyên ngành thư ký, em muốn xin không trọ ở trường thật sao?" Giáo sư thu lệ phí cầm bảng kê khai dùng ánh mắt hoài nghi nhìn chữ viết ở trên một chút lại ngẩng đầu nhìn tôi hình như không quá tin tưởng đây là do tôi điền.

"Vâng" Tôi nhìn anh đứng bên cạnh một chút, gật đầu một cái.

"Trường học quy định học sinh mới là phải ở trường, nhưng bởi vì kí túc xá cho học sinh của trường không đủ nên học sinh mới của năm nay đổi thành rút thăm ở trường, nếu như rút được ở trường thì nhất định phải ở có biết không?"

"Em đã biết" Tôi đứng ở trước một giấy hộp lớn đựng tờ sâm, lấy tờ giấy được xếp lên mở ra. Phía trên là dùng bút marker viết một chữ " Không ".

"Em không rút được giường ngủ cho nên không trọ ở trường, mặc dù nói không trọ ở trường nhưng cũng không thể ở bên ngoài làm bừa, cũng không thể cúp cua hay đi học trễ. Em cầm mấy bảng kê khai này giao cho giáo sư ở phòng làm việc sát vách, ông ấy là giáo sư chủ nhiệm lớp các em "

Tôi cầm lấy biên lai đóng tiền, cầm theo mấy bảng kê khai và cái tờ giấy rút thăm kia lại chuyển tới phòng làm việc sát vách. Phòng sát vách thật nhiều người, nam nam nữ nữ mấy chục người toàn bộ chen chúc trong phòng làm việc không lớn. Tôi nhìn mấy người nam nữ ngồi ở trước bàn làm việc giống giáo sư, ai mới là giáo sư Lý đây?

"Xin hỏi, ai là giáo sư Lý vậy!" Tôi kéo một người vừa đi vào phòng làm việc thoạt nhìn giống như nam sinh.

"Là tôi, em là học sinh mới của năm nay sao?" Anh ta nhìn từ trên xuống dưới quan sát tôi một lần.

"Vâng!" Tôi gật đầu một cái đưa bảng kê khai cầm trên tay tới trước mặt anh ta. Anh nhận lấy bảng kê khai nhìn một chút "Lý Ngọc Tyển, thành phố T, không rút được giường ngủ, em có chỗ ở chưa? Người này là. . . . . ."

"Em có chỗ ở rồi, đây là anh trai em, anh ấy theo em tới đây báo danh."

"À, bây giờ em đến khu 4 lầu 3 phòng 305 gặp bạn học của em đi, sau đó chờ thầy phát tài liệu, khu bốn là từ đây đi thẳng ra ngoài, dãy lầu màu trắng."

"Em hiểu rồi, cám ơn thầy Lý." Tôi gật đầu một cái xoay người rời khỏi phòng làm việc càng ngày càng chen lấn ngột ngạt này. Nóng chết người, mặc dù có máy điều hòa, nhưng 30, 40 chen lấn người ở bên trong thì máy điều hòa căn bản không có tác dụng. Anh rút khăn giấy từ trong túi ra lau mồ hôi trên trán