Ring ring
Sủng Em Đến Nghiện

Sủng Em Đến Nghiện

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325324

Bình chọn: 9.5.00/10/532 lượt.

ự nhiên của mình.(3T: Chẹp….Có nên gọi là không đánh mà khai k? o.0)

"Cậu không cần lừa chị đây, nói nhanh đi, có phải………có phải đã..... Hả?" Tô Tô thấy Lô Nguyệt Nguyệt cúi đầu không nói lời nào,die»ndٿanl«equ»yd«onho nhẹ một tiếng, đến gần cô một chút, "Vậy cậu nói một chút đi. . . . . . Đến đâu rồi?"

Lô Nguyệt Nguyệt vẫn như cũ, không nói lời nào,die»ndٿanl«equ»yd«onngẩng đầu nhìn tấm bảng đen, dáng vẻ nghiêm túc; Tô Tô cười he he, móc một

quyển sách nhỏ từ trong túi tiền, "Nguyệt Nguyệt, cậu cầm xem một chút

đi, có lẽ sẽ giúp được cho cậu!"(3T: Bên kia có quản gia, bên này có Tô

Tô….Uầy……)

Tim Lô Nguyệt Nguyệt đập mạnh, nhưng không cách nào cự tuyệt "Lòng tốt" của Tô Tô, nhận lấy cuốn sách mà mặt không biến sắc,die»ndٿanl«equ»yd«onbỏ vào trong túi sách của mình; sau khi tan lớp, cô tìm một chỗ không có

người mà cẩn thận đọc, vừa đọc vừa cảm thấy có cái gì không đúng, khi cô đọc xong, cô mới hiểu được, tối ngày hôm qua cô hiểu lầm cái gì, vì vậy sắc mặt càng ửng hồng.

Lúc này, điện thoại di động của Lô Nguyệt Nguyệt kêu, là Lăng Thiệu! Giọng nói của anh quen thuộc mà tự nhiên,

"Nguyệt Nguyệt, chừng nào em về?"

"Sao vậy?"

"Anh đói rồi."

"Dạ, Đại Thiếu Gia, em lập tức trở về."die»ndٿanl«equ»yd«onLô Nguyệt Nguyệt liếc nhìn thời gian, mới vừa rồi đọc sách của Tô Tô đưa cho, cô quá chuyên chú rồi, đọc đến quên thời gian.

Thân thể Lăng Thiệu không được tốt, dạ dày cũng không được khá, thân thể vất vả mới tốt lên, cô không tể bỏ đói anh!die»ndٿanl«equ»yd«onCô vội vội vàng vàng trở về, chuẩn bị bữa trưa cho Lăng Thiệu, hình như

Lăng Thiệu rất thích trêu chọc cô, cho dù cô đang làm cơm trưa, anh còn

dính vào cô, siết chặt eo ếch của cô.

Lô Nguyệt Nguyệt uốn qua uốn lại,die»ndٿanl«equ»yd«on"Anh đừng trêu cợt em nữa! Nếu không không biết lúc nào mới làm cơm cho anh ăn."

"Anh không ăn cơm được thì. . . . . . Ăn em!" Lăng Thiệu chẳng hề để ý nói.

Mặt Lô Nguyệt Nguyệt đỏ lên, nói nhỏ một tiếng"Ghét", rồi không để ý đến anh nữa.

Hai người ăn cơm trưa xong, Lô Nguyệt Nguyệt muốn đi học, mà lúc này, Lăng Thiệu tỏ ý rằng tối nay mình sẽ đón cô,die»ndٿanl«equ»yd«onsau đó cùng cô đi mua thức ăn.

Lô Nguyệt Nguyệt vội lắc đầu nói: "Đừng, anh đi một mình sẽ rất nguy hiểm!"

Lăng Thiệu nhíu mày, "Chẳng lẽ, ở trong mắt em, anh rất yếu ớt?"

Lô Nguyệt Nguyệt tiếp tục lắc đầu, thân thể anh yếu một chút, nhưng đáng

giận là khí thế của anh không yếu! Nếu không cô còn lo lắng cho anh sao? Lô Nguyệt Nguyệt vốn còn đang nghĩ để phản bác,die»ndٿanl«equ»yd«onLăng Thiệu lại nói: "Ngày ngày đợi ở nhà cũng không tiện, phải ra ngoài đi

dạo, phơi nắng, thân thể mới tốt hơn, không phải sao?"

"Ừ, cũng đúng!" Lô Nguyệt Nguyệt gật đầu, đồng ý với cách nói này. Buổi chiều chưa tan lớp,die»ndٿanl«equ»yd«onLô Nguyệt Nguyệt đã lo lắng không yên.

"Sao vậy, Nguyệt Nguyệt? Xem ra. . . . . Cậu đang đợi người?"

"Ưmh. . . . . ." Trừ những chuyện tư mật ra, những chuyện khác, Lô Nguyệt

Nguyệt đều nói với Tô Tô, "Anh ấy nói muốn tới đón tớ."

"Ô ô! Vậy là tớ phải nhìn một chút, rốt cuộc là loại đàn ông gì mà có thể mê hoặc Nguyệt Nguyệt nhà chúng ta,die»ndٿanl«equ»yd«onrồi không tiếc ở chung cùng anh ta đây?"

"Tô Tô! Tớ đã nói rồi, tớ không ở chung với anh ấy!"

"À? Hôm nay mặt cậu rất đỏ, cậu có thể không nói, nhưng mà sao tớ không biết cậu nghĩ gì, rốt cuộc cậu đang suy nghĩ gì đây?"

"Tô Tô!" Lô Nguyệt Nguyệt lườm cô một cái, xoay đầu lại, mặt lại đỏ lên.

Lô Nguyệt Nguyệt nhận được điện thoại của Lăng Thiệu sau giờ học, anh nói mình đã đến, ở cổng trường.

Lúc Lô Nguyệt Nguyệt đi tới,die»ndٿanl«equ»yd«onanh cũng đi tới bên cô; anh đi có chút chậm, trên mặt đều là mồ hôi, nhưng

khi anh đi, tâm tình của anh không tệ, hôm nay anh mặc một cái áo sơmi

màu trắng, vén tay áo lên, lúc nhìn thấy cô, thì giang hai tay ra ôm cô

vào lòng, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng trên trán cô, cười vô cùng rực rỡ,

"Nguyệt Nguyệt, tan lớp?"

"Ừ." Trong khoảng thời gian ngắn,die»ndٿanl«equ»yd«onLô Nguyệt Nguyệt cảm thấy rất hạnh phúc; từ nhỏ cô chỉ có mẹ, bạn bè có

rất ít, cô luôn sống trong sự cô độc, vậy mà hôm nay có một người đàn

ông yêu cô, cô cảm thấy rất vui mừng, rất hạnh phúc.

Cô cười ngọt ngào, nụ cười trên mặt muốn ngừng cũng không ngừng được, "Em dẫn anh đi dạo một chút nha."

Lô Nguyệt Nguyệt đưa Lăng Thiệu đi dạo sân tập thể dục,die»ndٿanl«equ»yd«ontrước kia, Lăng Thiệu đi nhiều nhất được một vòng, hôm nay đi rất nhiều vòng

cũng không cảm thấy mệt mỏi; Lô Nguyệt Nguyệt quay đầu len lén nhìn sắc

mặt của anh, quả thật so với trước kia tốt hơn rất nhiều, trong lòng cô

rất vui vẻ, cô ôm tay của anh, "Lăng Thiệu, gần đây than thể anh tốt hơn nhiều!"

"Bởi vì có Nguyệt Nguyệt bên cạnh anh, anh rất vui vẻ." Lăng Thiệu không che giấu ý nghĩ của mình, cười vui vẻ, anh nghĩ,die»ndٿanl«equ»yd«onnhất định phải làm cho thân thể của mình khỏe lại, nếu không sau này cùng

sống với Nguyệt Nguyệt, nếu đang làm chuyện nam nữ mà hôn mê, vậy thì

phải làm sao? (3T: Taz đồng ý hai tay hai chân…..Há há……..)

"Lăng Thiệu, cẩn thận!" Đột nhiên Lô Nguyệt Ng