phương sát khí thật tại quá nặng, vì bảo vệ mạng nhỏ, hắn vẫn nói rõ ràng điểm tốt này trước, hắn chỉ là muốn uy hiếp, cũng không phải là thật muốn cùng Thượng Quan Ngữ Kiếm tranh giành nàng ta.
Mạc Tĩnh Viễn không tiếp tục nghe nữa, thừa tướng Nhan Khánh Ngọc đương nhiên hiểu được ám hiệu của hắn, còn Thượng Quan Ngữ Kiếm nếu thật sự muốn chọc đến muội tử của mình, hắn cũng sẽ nhường một bước.
Sau đó hắn cũng hi vọng, Nhan Khánh Ngọc kinh nhân tài trí không phải là hữu danh vô thực, có thể dùng tốc độ nhanh nhất dừng lại trò đùa khôi hài này, hắn cũng không cần phải diễn nữa, sau đó vui vui vẻ vẻ dẫn Nhạc Nhạn trở về Cẩm Tú thành.
Kinh thành bắt đầu vào mùa đông, Nhạc Nhạn không thích hợp ở lại!
Người hầu lần thứ sáu thông báo đại sảnh có khách, Mạc Tĩnh Viễn nay kiên nhẫn lại càng hết sạch sẽ hơn trước.
Không phải đã chỉ hắn một lối ra rồi sao? Sao không đi tìm Thượng Quan Ngữ Kiếm mà hảo hảo bình luận đi, tìm hắn làm cái gì?
“Cùng nhà, ngươi không phải nghĩ sẽ cùng là em rể của ta chứ?” Chuyện đơn giản như thế này mà cũng lề mề đến thế, tên của hắn nổi tiếng trên toàn võ lâm, không lẽ chỉ là hư vô sao?
“Mạc huynh thật thích nói giỡn!” Lời này mà để Thượng Quan Ngữ Kiếm nghe được, bảo đảm biển ghen dậy sóng, đến lúc đó chuyện tốt của hai người sợ sẽ rắc rối thêm, “Hôm nay đến, là có chuyện muốn cùng Mạc huynh thương lượng nha!”
Mạc Tĩnh Viễn chẳng thiết đúng sai nhìn một cái, nhìn được đừng quá xúc động, nhìn Nhan Khánh Ngọc đang cười đến hình dạng thế kia cũng đủ biết không có chuyện gì tốt.
“Có chuyện gì liền nói thẳng đi!” Nghe nói hôm qua sau khi hắn cùng Thượng Quan Ngữ Kiếm thương lượng đã nhanh chóng tiến vào phòng Hoài Hương, chắc là giải thích rõ ràng, nếu không bây giờ hắn chắc chắn sẽ nói “Cho ta gặp Hoài Hương!”,… vân vân như thường ngày rồi..
“Ta cùng Hoài Hương hiểu lầm hôm qua đều đã hóa giải hết, ta cũng thật lòng muốn thú nàng làm thê tử, chỉ là bây giờ cả vương triều đều biết việc Hoài Hương thay Nguyên Thiến gả đi, hơn nữa lời đồn đãi lại dồn dập như sóng, hoang đường thế nào cũng có, cho nên ta có biện pháp, chúng ta thay đổi thân phận của mấy cô nương đó, đem thân phận hiện tại của họ gỡ xuống, tạo ra một cái mới?!”
Nhan Khánh Ngọc nhanh chóng phổ biến kế hoạch của hắn, kế hoạch kì thật khá đơn giản, muốn thực hiện không phải là quá khó.
“Các ngươi đều bàn bạc tốt lắm, còn đến tìm ta làm gì?” Mạc Tĩnh Viễn trong bụng ngầm hiểu ý định của Nhan Khánh Ngọc, nhưng hắn vẫn miễn cưỡng lên tinh thần, chỉ bởi vì hắn đã chuẩn bị thật tốt cho điều kiện, sẽ chờ Nhan Khánh Ngọc đến tận cửa đòi hỏi.
Mặc dù ngoài mặt hắn vẫn là hình dạng không quan tâm, nhưng kì thực một đôi mắt thông minh đã sớm hiểu hết.
“Ta đã an bài thân phận Hoài Hương thật tốt, còn có tứ hoàng tử tứ hôn, chắc chắn người nhà sẽ không phản đối hôn sự này, nhưng sự thật Hoài Hương vẫn là nha hoàn của Mạc phủ, nên ta cần khế ước của nàng.” Chỉ có tìm được khế ước, Hoài Hương mới được danh chính ngôn thuận gả đến nhà hắn.
“Thân khế sao? Đương nhiên ta phải đưa nha.” Mạc Tĩnh Viễn cười một tiếng, giống như hắn đã đợi rất lâu, “Nhưng ta là thương nhân, sẽ không thực hiện những vụ làm ăn mua bán như vậy, ngươi cầm khế ước của nàng, ta được gì đây?”
Nhan Khánh Ngọc nụ cười trên mặt vẫn không biến mất, nhưng đáy mắt có thoáng bực dọc, đều do gần đây hắn quá để ý đến chuyện của Hương Hương, không chú ý đến vị Mạc đại thiếu gia luôn tính toán như thế này.
“Mạc huynh, Mạc phủ phú giáp một thương, chỉ e ta đem đến thứ gì đều không đáng để vào mắt!” Lời nói này của hắn là thật. trên thế gian này có cái gì mà Mạc phủ hắn không có sao? “Trong lòng nếu như đã có tính toán, thì cứ nói thẳng đi!”
Nếu Mạc gia muốn có cái gì, Mạc Tĩnh Viễn chắc chắn có tính toán trước trong lòng rồi!
“Cũng không có gì, chỉ là tháng sau có cuộc thi sát hạch, nghe nói hoàng thượng đã hạ lệnh, mục đích của cuộc thi chính là khảo sát tìm kiếm nhân tài, cho nên mới nghĩ nhờ ngươi giúp một chút!” Mạc Tĩnh Viên sờ môi, làm hình dạng nhẹ nhõm, thật ra mưu kế trong lòng hắn khác rất lớn a~
Hắn càng tỏ ra bình thản¸ Nhan Khánh Ngọc trong lòng cũng chắc chắn hơn..
Hắn không nhắc đến việc điện thí, chính là không muốn….
* * *
“Ngươi phải nhờ ta giúp một “chuyện nhỏ” ?” Nhan Khánh Ngọc nửa là cười chế nhạo chữ “nhỏ” kia, nếu là nhỏ thật, thì sẽ không do đích thân Mạc đại thiếu gia nói ra.
“Cũng không có gì, chỉ là muốn ngươi giúp một chút, để nâng đỡ người khác thôi!” Mạc Tĩnh Viễn quả không phụ hắn mong đợi, bày tỏ xong thật khiến hắn phải nhíu mày.
“Ngươi nhờ ta trình bày với hoàng thượng, làm rối kỷ cương phòng thi, để nâng đỡ một người?” Mạc thiếu gia lần này cũng qua lớn mật đi, chuyện lớn thế này cũng có thể tùy tiện nói ra.
“Ta chỉ muốn nhờ ngươi tiến cử, cũng là làm rối kỉ cương sao?” Mạc Tĩnh Viễn khẽ liếc qua một cái, nhanh tay cầm tờ giấy trên bàn, “Ngươi nhìn này, mau đến đọc thử bài văn này xem?”
Nhan Khánh Ngọc khuôn mặt hồ nghi, không hiểu Mạc thiếu gia này là có chủ ý gì, không thể làm gì khác hơn là nhận lấy, hắn cúi đầu xuống đọc mộ