ánh sáng của siêu nhân.
Hai mắt
tôi mở to, trừng thành mắt chuông đồng, phát ra tia laser đối kháng, uy lực
cùng loại với ánh sáng giết người của Ultraman -- Specium Ray.(Supeshiumu
Kosen [1'>
Tầm mắt
của chúng tôi trên không trung chạm nhau, phát ra tiếng vang bùm
bùm chi chi chi chi chi chi chi chi chi….
Bên này
đang đánh nhau sôi nổi, bên kia, tiếng nói của lão bá bá vang lên: "Tôi...
tôi… hay là do vị nữ bác sĩ này khám đi."
"Tại
sao?!" Tôi rống giận, lão đầu tử này cư nhiên dám làm tôi rớt đài?!
"Bởi
vì," lão bá bá nhìn Thịnh Du Kiệt, hai má hiện lên hai vùng đỏ ửng, ngượng
ngùng nói: "Tôi sợ đứa bé kia kiềm chế không được, hại tôi khó giữ được
khí tiết tuổi già."
Nghe
vậy, thân mình tôi cùng hồ ly đồng thời run rẩy lung lay.
Bất
quá, xem tại lão bá bá giúp tôi vũ nhục hồ ly về mặt tinh thần, tôi chỉ có thể
thở sâu, đeo bao tay, mời ông ta nằm sấp ở trên giường phẫu thuật, sờ sờ mông,
sau đó vươn ngón tay, thống khổ đưa đưa vào đóa hoa cúc già hơn sáu mươi năm
kia…
Ai ngờ,
ngay tại khoảnh khắc ngón tay của tôi tiến vào, một đạo thanh âm rên rỉ mất hồn
từ trong miệng lão bá bá bật ra.
"A...
Nga... A..."
Tôi
nhất thời cứng ngắc, độ cứng Mohs cỡ 3.5.[2'>
Ai ngờ,
vẻ mặt lão bá bá kia xấu hổ quay đầu lại, mở ra cái miệng thiếu hai cái răng,
híp cái mặt tràn đầy nếp nhăn có thể kẹp chết ruồi, ôn nhu nói: "Làm ơn...
dịu dàng một chút."
"Loảng
xoảng rầm" một tiếng, tôi rốt cuộc chống đỡ không được,
nhất thời ngã xuống đất, bất tỉnh nhân sự.
Lão bá
a, tuy rằng ngẫu nhiên tôi cũng thích BL, nhưng không chịu nổi khẩu vị nặng như
ông vậy đâu a!
Một
ngày này, cứ như vậy đần độn trôi qua.
Nhưng
cái này chỉ là bắt đầu, kế tiếp, cái con hồ ly kia càng thêm mong mỏi bị đánh.
Từ sau
khi có hắn, tất cả bệnh nhân đều muốn hắn xem bệnh, căn bản liếc cũng không
liếc tôi một cái.
Đương
nhiên, có đôi khi bệnh nhân nhiều, bận không hết việc, cần tôi hỗ trợ. Nhưng
mỗi khi đến lúc này, Hồ ly đều đem tiểu chính thái trong veo như nước, trai đẹp
cao thẳng giữ lại cho mình hưởng dụng, lại đem đại thúc đáng khinh thối tha
giao cho tôi.
Thật sự
là khinh người quá đáng, nhưng nếu tôi không làm, tiền thưởng liền đi tong.
Nếu
tiền thưởng đi tong, đối với tôi một người cặn bã ngay cả tiền của tên ăn mày
đều phải cướp mà nói, kia quả thực so với lăng trì còn thống khổ hơn, cho nên,
tôi kiên trì, chịu nhục mà làm.
Nhưng
cơn tức này vô luận như thế nào cũng nhịn không được, vì thế tôi chạy đến chỗ
viện trưởng, hung hăng nhéo đùi mình, khóc rống chảy nước mắt thêm mắm thêm
muối sợ thiên hạ không loạn đem chuyện Thịnh Du Kiệt khi dễ tôi hướng viện
trưởng cáo trạng.
Ai ngờ
viện trưởng nghe xong, cười không ngừng, nói cái gì đồng chí Thực Sắc, ngươi
không khi dễ người khác là mừng rồi, người khác còn có thể khi dễ ngươi sao,
thật sự là nói nhảm mà. Hắn còn nói cái gì, Thịnh Du Kiệt này là tốt nghiệp
tiến sĩ viện y học của đại học Đồng Tế ra[3'>, là
hắn cùng bệnh viện khác tranh đầu rơi máu chảy, thật vất vả dùng lương cao mời
đến, nhiều nhất 2, 3 tháng nữa sẽ thăng chức lên thành chủ nhiệm, sau này chính
là thủ trưởng của tôi, khuyên tôi thủ đoạn nên nương tay chút, cùng Thịnh Du
Kiệt hòa hảo hợp tác.
Con hồ
ly này, thì ra lớn tuổi hơn tôi, cư nhiên giả bộ non nớt, hại tôi thả lỏng đề
phòng, bị ăn quả lừa, thật sự là đáng giận.
Đương
nhiên, tôi là cái đứa chỉ bắt nạt kẻ yếu, biết được nếu đắc tội người cấp cao,
cắt đứt tiền đồ cùng tiền đường là không có kết quả tốt, vì thế liền nén giận,
chuẩn bị làm rùa. Nhưng con hồ ly này đúng thực là quá phận, cư nhiên cả ngày
cố ý tìm tôi phiền toái, để cho tôi không thể nhịn được nữa, chỉ có thể cùng
hắn đối nghịch.
Đầu
tiên là tôi dùng keo dán vạn năng trét trên ghế hắn, để hắn ngoan ngoãn ngồi đó
cả ngày.
Sau đó
là hắn bỏ cái vật thể gì đó không biết tên vào trong phấn trang điểm của tôi,
làm hại mặt của tôi sưng đỏ một tuần.
Kế tiếp
liền là tôi lén lút rải tin đồn khắp nơi là hắn cùng viện trưởng phát triển mối
tình vong niên (bất
chấp tuổi tác), cùng với chuyện bí mật trên giường.
Đáp lại
là hắn đem số điện thoại di động của tôi đưa lên trang web tình một đêm, làm
hại tôi bị khủng bố điện thoại.
Tóm
lại, trên dưới toàn bệnh viện cao thấp ai cũng biết hai người chúng tôi không
hợp.
Mỗi
ngày khi không có bệnh nhân thì chúng tôi liền ngồi đối diện, hắn xem tạp chí y
học, tôi xem 《tri âm 》, tuy rằng căn bản không có xem đối
phương, nhưng đối mắng (mắng
nhau) vẫn tiến hành trong gió
êm sóng lặng.
Tôi:
"Ngươi sinh con trai không hoa cúc."
Hắn:
"Ngươi sinh con trai có hai đóa hoa cúc."
Tôi:
"Ngươi sớm muộn gì cũng bị liệt dương."
Hắn:
"Ngươi vĩnh viễn không có cao triều (lên
đỉnh)."
Tôi:
"Ta thiến rớt tiểu kê kê của ngươi."
Hắn:
"Ta nhéo rớt tiểu meo meo của ngươi."
Loại
đối mắng này mỗi ngày giữa chúng tôi đều bình tĩnh diễn ra.
Tay trái
cầm báo chí, tay phải cầm giấy vệ sinh chuẩn bị đi WC đại tiện đích thị viện
trưởng già mỗi lần đi ngang qua, đều