u tiên gặp mặt sau khi chia
tay, luôn sẽ xấu hổ.” Đồng Diêu an ủi.
“Ngươi là khuyên chúng ta ở cùng một chỗ sao?” Tôi tò
mò.
“Kia không phải là chuyện ta có thể kiểm soát.” Đồng
Diêu nhìn tôi, lông mi hơi nhíu, hình ảnh phản chiếu ở trong đôi mắt hắc ngọc
trở thành cây cỏ non mềm: “Lúc đối mặt hắn, việc ta có thể làm, đó là chờ đợi
cùng cố gắng.”
“Có ý tứ gì?” trong lời nói Đồng Diêu có chút ý tứ sâu
xa.
“Không có gì.” Đồng Diêu cười cười, lại khôi phục dáng
vẻ lưu manh tao nhã như thường: “Thân ái à, ta đói bụng rồi, thưởng chút cơm ăn
được không?”
Đối mặt một người vừa mới bị thương, tôi còn có thể
nói không được sao?
Cho nên, tôi chỉ có thể đi đến phòng bếp, làm cơm cho
hắn.
Kể ra thì Đồng Diêu mới là tiểu cường (con
gián) chân chính.
Lần trước gặp tai nạn xe cộ bị thương, thầy thuốc kết
luận bệnh tình nguy kịch, ai ngờ điều dưỡng không đến một tháng lại có thể sống
lại nhảy loạn rồi.
Nham hiểm thêm thể chất tiểu cường.
Nghĩ đến phải đối mặt với Đồng Diêu như vậy, trái tim
nhỏ bé của tôi run rẩy.
Tôi chuẩn bị làm cho hắn một phần ngư hương nhục ti[3'>.
Lấy thịt trong tủ lạnh ra, rã đông xong, tôi đem đặt ở
trên tấm thớt cắt.
Đang lúc vui vẻ cắt, bỗng nhiên sau lưng có cảm giác
có một loại áp lực. Sau đó, hơi thở mùi thuốc lá nhàn nhạt quen thuộc giống như
tơ nhện quỷ mị tiến vào chóp mũi của tôi. Tiếp theo, thanh âm của Đồng Diêu gần
trong gang tấc vang lên: “Chuẩn bị làm cái gì cho ta vậy?”
Tôi giật mình một cái, đột ngột quay đầu lại, thấy
tuấn nhan phóng đại của Đồng Diêu. Hắn ở ngay phía sau tôi. Giữa chúng tôi chỉ
còn lại có một khe hở. Hô hấp của tôi căng thẳng, trượt tay, mắt thấy sắp cắt
vào ngón tay lần thứ hai.
Thật sự là oan nghiệt!
Lần trước cũng như thế. Có lẽ nào dì cả mẹ của ngón
tay tôi lại sắp đến sao?
Chẳng qua lần này còn may là Đồng Diêu nhanh tay lẹ
mắt, vươn hai tay, giúp tôi đỡ dao. Động tác này thành công tránh cho tôi đem
ngón tay chính mình làm thịt cắt.
Đồng thời cũng làm mờ ám không khí giữa chúng tôi.
Tình huống lúc này là: hai tay Đồng Diêu vòng qua thắt
lưng của tôi, cầm hai tay của tôi. Mà cằm hắn nhẹ nhàng để ở đỉnh đầu của tôi.
Mập mờ khiến cho người ta nhận hết ủy khuất, tìm không thấy căn cứ chính xác
của tình yêu. Trong đầu tôi lại bắt đầu biểu diễn rồi.
“Không có việc gì chứ?” Đồng Diêu nhẹ giọng hỏi.
Tôi dám khẳng định, hắn tuyệt đối là cố ý.
Thanh âm này, giống như là ma sát trên da, mang theo
sự dịu dàng mật ngọt, gợi lên mẫn cảm triền miên. Đồng Diêu còn cố ý vô tình
hướng về lỗ tai của tôi thổi khí. Quả thực chính là hấp dẫn cực độ.
Tôi vội buông dao, ngồi xổm xuống, từ cánh tay hắn
chui ra ngoài. Chạy thẳng đến giữa phòng khách, tôi mới dừng lại, thở gấp, bình
ổn hô hấp, nói tiếp: “Cái kia, xem ra hôm nay không nên dùng dao, chúng ta vẫn
gọi đồ ăn ở ngoài đi.”
Nói xong, tôi gọi điện thoại cho quán thức ăn nhanh
dưới lầu gọi cơm.
Lúc này, Đồng Diêu cũng chậm rãi từ trong phòng bếp đi
ra, đôi mắt soi mói: “Ngươi hình như đang rất sợ ta?”
“Sao lại thế được?” Tôi gượng cười, tiếp theo xuất ra
lá chắn vạn năng: “Chúng ta là bạn mà.”
“Nếu vậy, đến chơi trò chơi đi.” Đồng Diêu nói xong,
lập tức đi đến bên TV, lấy ra máy chơi game, bắt đầu lắp ráp.
Nhìn thấy dáng vẻ ngựa quen đường cũ của hắn, lúc này
tôi mới ý thức được, dường như Đồng Diêu biết rõ vị trí đồ dùng trong nhà tôi.
Không chừng, ngay cả băng vệ sinh của tôi ở đâu, hắn
đều biết rõ ràng.
Chúng tôi chơi trò đua xe.
Đồng Diêu chơi rất thoải mái, nhưng tôi lại không yên
lòng.
Bởi vì, Đồng Diêu dựa vào rất gần tôi.
Khi chơi đua xe, thân thể sẽ tự động nghiêng đi, mà
hắn liền thường xuyên nghiêng về phía bên người tôi. Hơi thở mùi thuốc lá kia,
từng chút lan tỏa về đây. Còn có thân thể cố ý vô tình đụng chạm kia, làm cho
tôi không biết làm sao.
Mới chơi không bao lâu, tôi liền thua liểng xiểng.
“Ngươi từ từ mà chơi.” Tôi lắc đầu, hai tay động đậy
muốn đứng lên.
Nhưng một tay Đồng Diêu lại giữ chặt lấy tay của tôi.
Vì thế cho nên, tôi còn chưa đứng vững liền bị té vào trong lòng hắn.
Tôi nằm ở trên đùi hắn, hắn cúi người nhìn tôi, phòng
yên tĩnh thành một mảng hoa lệ.
“Vì sao muốn chạy? Chúng ta không phải là bạn sao?”
Trong con ngươi trong suốt như nước suối của Đồng Diêu, kì thực còn có loại
hứng thú.
Bạn bè, bạn bè, bạn bè cái đầu ngươi ấy.
Tôi tức giận rồi.
Hoàn toàn nhìn ra mưu kế của Đồng Diêu, dùng cờ hiệu
bằng hữu, nghênh ngang tiến vào nhà của tôi, bắt đầu đối với tôi tiến hành dụ
dỗ. Hắn dùng tinh thần phá hủy tôi, dùng thân thể hấp dẫn tôi.
Thật sự là quá khốn nạn rồi!
Hàn Thực Sắc tôi, cũng không thể yếu đuối như vậy nữa.
Cho nên, tôi dùng ánh mắt mênh mông dày sương mù, mị
khí vương vấn. Ngón tay của tôi đưa lên cánh môi hắn, đưa qua đưa lại vuốt ve.
Ngươi thích chơi? Tốt, ta liền cùng ngươi chơi.
Một tay của tôi còn đang vuốt ve trên môi Đồng Diêu
thì tay kia bất ngờ túm cổ áo hắn, giật một chút đưa hắn kéo xuống trước mặt
tôi.
Giờ phút này, vai diễn của tôi là nữ vương. Tôi muốn
chiến thắng Đồng