vào những sợi
tóc của tôi.
“Đây xem như lần đầu tiên chúng ta im lặng như vậy mà
ở cùng một chỗ đi.” Vân Dịch Phong nói.
“Đúng vậy.” Tôi gật gật đầu, theo này động tác, vành
tai ma sát vào áo sơ mi của hắn.
Dường như ngay từ ngày đầu tôi cùng Vân Dịch Phong
quen nhau đã không ngừng cãi lộn. Mỗi lần gặp tôi, đều là một hồi nghiêng trời
lệch đất, gào khóc thảm thiết, phong vân biến sắc, người ngã ngựa đổ. Chúng tôi
chưa từng có bình tĩnh như vậy mà ở cùng một chỗ.
Vân Dịch Phong bỗng nhiên nói: “Cho ngươi một lời
khuyên.”
“Cái gì?” Tôi hỏi.
“Cẩn thận tên nham hiểm bên cạnh ngươi kia.” Vân Dịch
Phong nói.
“Ừ?” Tôi chống người lên nhìn hắn, nhưng Vân Dịch
Phong lại đưa tay đem tôi đè lại.
Hắn thích tư thế này.
Tư thế cuối cùng.
Tôi chỉ có thể nằm ở trước ngực hắn, nhẹ giọng hỏi:
“Vì cái gì phải nói như vậy?”
Tôi nhớ rõ, tôi dường như cũng không có nói cho hắn về
tâm tư của Đồng Diêu.
“Bởi vì hắn đối với ngươi không có hảo ý.” Mỗi lần khi
Vân Dịch Phong nhắc tới Đồng Diêu thanh âm sẽ đột nhiên nâng cao lên hai, ba
độ.
Trong lòng tôi “ý” một tiếng. Thì ra Vân Dịch Phong
cũng phát hiện, xem ra tôi quả nhiên là quá trì độn.
“Kỳ thật, là Dịch Ca mở miệng trước hỏi quan hệ giữa
ta và ngươi, ta mới bất đắc dĩ nói cho hắn.” Độ ấm thanh âm của Vân Dịch Phong
liên tục giảm xuống: “Mà trải qua điều tra, ta phát hiện ra chuyện này là kia
tên nham hiểm kia nói cho Dịch Ca”
Đồng Diêu nói cho nhóc ăn mày?
Đồng Diêu tại sao…
Nghĩ lại, tôi đột nhiên nhớ lại.
Lần trước khi đi bệnh viện, trong lúc vô ý tôi nói cho
Đồng Diêu, nói tôi đối với sự cố chấp của Vân Dịch Phong cảm thấy buồn rầu.
Hắn hình như nói câu: “Đừng lo lắng, có ta ở đây.”
Cái này, tôi cuối cùng xem như biết được ý tứ trong
những lời nói trước đây của hắn.
Mượn tay nhóc ăn mày để bắt Vân Dịch Phong. Đồng Diêu
không hổ là gian thương, quả nhiên biết uy hiếp đâm người.
“Mặc kệ ngươi sau này cùng ai ở một chỗ, ta đều sẽ
rộng lượng chúc phúc.” Vân Dịch Phong dừng một chút, nói: “Trừ bỏ hắn.”
Tôi chợt cứng lưỡi.
Cũng khó trách, Vân Dịch Phong vài lần giao thủ cùng
Đồng Diêu, đều là Đồng Diêu thắng lợi, Vân Dịch Phong có thể không căm tức sao?
Tôi trả lời: “Mặc kệ ngươi sau này cùng ai cùng một
chỗ, trong lòng của ta đều sẽ ăn dấm chua.”
Nghe vậy, Vân Dịch Phong cúi đầu nở nụ cười.
Tôi thích nụ cười của hắn, có thể chấn động làn da tê
dại của tôi, vô cùng thoải mái.
Tôi cùng Vân Dịch Phong cứ như vậy ở trên xe, nhìn
thấy sắc trời từ xanh thẳm biến thành nhuộm sắc đỏ vàng, cuối cùng trở thành
tối đen.
Ánh sao trên núi sáng lấp lánh tươi đẹp, trải dài tận
phía chân trời. Gió đêm mát mẻ, thổi nhẹ hai má.
Chúng tôi không nói thêm câu nữa nói, chỉ là im lặng
như vậy mà đợi.
Về sau nhớ tới, tôi cũng hơi có chút không tưởng tượng
nổi.
Cứ như vậy kết thúc.
Đúng vậy, giống như bắt đầu của chúng tôi như vậy,
chấm dứt cũng nhanh chóng bất ngờ.
Vân Dịch Phong là nam nhân tốt, tôi cũng thập phần may
mắn, trong cuộc đời mình đã từng có nam nhân tốt như vậy. Đáng tiếc hắn không
phải là người trong định mệnh của tôi.
Sau khi về đến nhà, tôi mở ra máy tính, phát hiện nhóc
ăn mày đã sớm ở trên mạng chờ tôi. Tôi quyết định mau chóng nói chuyện nói rõ
ràng: “Dịch Ca, ta và anh ngươi sẽ không ở cùng một chỗ.”
Nghe vậy, trên mặt nhóc ăn mày hiện lên biểu cảm phức
tạp. Đầu tiên là kinh ngạc, lúc sau là vui sướng, tiếp theo là nghi hoặc, rồi
sau đó mang theo một loại áy náy cùng buồn nản.
Tôi bội phục hai mắt của mình, quả thực chính là dụng
cụ phân tích biểu cảm công nghệ cao.
“Là bởi vì ta sao?” Nhóc ăn mày cúi đầu: “Thực xin
lỗi, ta chỉ là nhất thời không có khống chế tốt tình cảm của mình, ta… sẽ không
làm như vậy nữa. Thực Sắc, ta sẽ nói cho anh của ta biết, ta sẽ thiệt tình chúc
phúc các ngươi, thật sự.”
“Không liên quan chuyện của ngươi.” Tôi nói, “Thật sự,
không liên quan chuyện của ngươi, là cảm tình ta cùng anh ngươi cũng không đến
mức không ở cùng một chỗ là không chịu nổi.”
“Anh ta, hắn…”, mặt nhóc ăn mày lộ vẻ lo lắng: “Hắn
không có việc gì chứ.”
“Anh ngươi rất tốt, yên tâm, đàn ông thất tình, nhiều
nhất cũng chỉ ba tháng là ổn rồi.” Tôi nói: “Hơn nữa, lần này là chúng ta cùng
đá lẫn nhau, hắn căn bản không cần phải bực bội.”
“Vì sao lại chia tay?” Nhóc ăn mày thử hỏi han: “Thực
Sắc, là bởi vì ngươi có người phù hợp?”
“Vẫn còn sớm.” Tôi đối với camera nói: “Việc này,
người trong cuộc làm sao biết được?”
Con ngươi của nhóc ăn mày bắn ra một đạo ánh sáng kiên
định: “Thực Sắc, ta ở đây sẽ cố gắng, ta sẽ cố gắng trở thành người ngươi
thích, đến lúc đó, sẽ có cơ hội được cùng người kia cạnh tranh.”
Lời nói của nhóc ăn mày thật sự là làm lòng tự tin cho
của tôi tăng vọt.
Có thể ở giữa thế gian ồn ào, có được phần tình cảm
thuần khiết trong sáng này của nhóc ăn mày, thật đúng là tam sinh hữu hạnh[2'>.
Tôi đối với hắn mỉm cười: “Dịch Ca, hãy thật cố gắng…
Kỳ thật, trong lòng ta ngươi vĩnh viễn đều chiếm một vị trí quan trọng”.
“Thật không?” Nhóc ăn mày nghe xong lời này dường như
rất cao hứ