ó thể ở cùng một chỗ.” Trong ánh mặt trời ấm áp, khuôn
mặt sắc bén của Vân Dịch Phong, bắt đầu trở nên mềm mại: “Chẳng qua là, sự việc
rất ít khi phát triển theo hướng mà con người ta mong muốn”.
“Đấy cũng coi như là sự kỳ diệu đẹp đẽ của đời người”.
Tôi thở dài, ngữ điệu bỗng nhiên thoải mái: “Nếu liếc mắt một cái đã có thể
nhìn thấu hết vận mệnh của mình, thì cũng thực là không thú vị.”
Vân Dịch Phong cong khóe miệng, nở nụ cười. Cười như thế,
khóe mắt nổi lên những đường hằn lờ mờ, trong nháy mắt khiến hơi thở tiêu điều
xơ xác của hắn giảm không ít.
Tôi bỗng nhiên có ý nghĩ xúc động muốn véo má hắn.
Nhưng tay vừa nâng lên một cm, liền ép buộc hạ xuống. Thật vất vả mới làm rõ
được quan hệ, không muốn tiếp tục hỗn loạn nữa.
“Ta lần này, xem như vì tình huynh đệ mà bỏ qua nữ
nhân.” Vân Dịch Phong tựa hồ như đang thì thào tự nói.
“Dịch Ca uy hiếp ngươi như thế nào?” Tôi tò mò.
Vân Dịch Phong nhắm mắt lại, hắn cố gắng giấu đi vẻ
chua xót.
Cái loại chua xót này, chỉ có thể vì nhóc ăn mày mang
đến. Chỉ biết vì đứa em trai hắn yêu nhất mang đến.
“Hắn cũng không có uy hiếp ta, thậm chí sau khi nghe
đến tin tức này, hắn còn nói chúc phúc chúng ta. Nhưng là…” Vân Dịch Phong chậm
rãi hạ yết hầu, “Thần sắc trong mắt hắn, làm cho ta thực chịu không nổi. Giống
như là… ta dùng một cây đao, tự mình đâm vào tim hắn”.
Tôi lẳng lặng lắng nghe. Trong lòng, có chút vụn vặt
đang dần sinh trưởng.
Tôi luôn cho rằng tình cảm của nhóc ăn mày rất đơn thuần. Tôi
nghĩ là, hắn bất quá là một đứa trẻ. Tình yêu đối với tôi, cũng chỉ là nhất
thời mê loạn. Thế nhưng, có lẽ là tôi đã tự cho mình là đúng rồi. Nhóc ăn mày
dành cho tôi, ít nhất là tình cảm trân quý nhất của hắn. Giống như đôi mắt kia
của hắn, như ánh ngọc, trong suốt lấp lánh.
Đương nhiên, nhóc ăn mày cũng không phải là đứa nhỏ vô
lý. Hắn hẳn biết có khả năng rất lớn là tôi sẽ tìm chồng cho mình trước khi hắn
trưởng thành. Hắn đối với chuyện này, hẳn là đã có chuẩn bị tâm lý. Chỉ là, hắn
chưa bao giờ nghĩ tới, người kia, chính là anh của hắn. Hắn không thể chấp nhận
điểm ấy. Hắn sẽ cảm thấy chính mình bị tôi cùng Vân Dịch Phong phản bội. Nỗi
đau đớn này, càng trầm trọng hơn.
“Ta vốn cho rằng, là ta có thể chịu đựng được oán hận
của hắn, nhưng ta sai lầm rồi.” Vân Dịch Phong ngẩng đầu lên, máu huyết đàn ông
chuyển động dưới cái cổ màu mật ong của hắn “Người ta không muốn tổn thương
nhất chính là hắn. Có thể ngươi không tin, nhưng trong khoản thời gian gần nửa
năm hắn mất tích, ta không có ngày nào ngủ được an giấc, ta sợ hãi Dịch Ca xảy
ra chuyện gì ngoài ý muốn. Hắn từ nhỏ, liền xem ta như thiên thần. Thế nhưng ta
lại làm rất nhiều chuyện thương tổn hắn….”
“Dịch Ca sẽ hiểu thôi.” Tôi an ủi nói: “Hơn nữa, người
Dịch Ca yêu nhất cũng là ngươi. Nếu giữa ta và ngươi, hắn phải vứt bỏ một, thế
thì, người kia chắc chắn là ta.”
Vừa nói thế, trong lòng không khỏi có điểm chua xót.
Thì ra tôi cùng hai anh em bọn họ dây dưa lâu như vậy, nhìn trái nhìn phải, vẫn
là người bị vứt bỏ.
Nếu nói hai huynh đệ bọn họ là huynh đệ đam mĩ thì tôi
đây chính là nữ phụ hoa hoa lệ lệ làm bia đỡ đạn kia.
Vân Dịch Phong mở mắt ra, đem ánh mắt nhẹ nhàng mà dời
về phía ta: “Như vậy, giữa chúng ta… liền xem đùa giỡn?”
“Ừ.” Tôi gật gật đầu: “Là đến lúc nên chấm dứt thôi.”
Không cần nói, trước kia lúc Vân Dịch Phong kiên quyết
quấn quít lấy tôi, tôi ước gì đem dao phay vọt tới bầu trời, buộc nguyệt lão
kia đem dây tơ hồng của tôi cùng Vân Dịch Phong cắt thất linh bát lạc.
Hiện tại hắn buông tha cho tôi, trong lòng tôi ngoài
thấy thoải mái hơn rất nhiều, lại có chút tiếc hận.
Cho nên, con người là loài động vật bỉ ổi a.
Vân Dịch Phong bỗng nhiên cầm tay của tôi. Tôi co rúm
lại, trong trực giác nhận thức được hắn không có cái ý đồ gì.
Bất quá, cho dù là có, coi như là hắn bị thiệt đi.
Nước miếng của tôi tí tách.
Nhưng ý đồ của Vân Dịch Phong không chỉ đơn thuần là
nắm lấy tay tôi. Hắn đem tôi kéo vào trong lòng hắn. Lỗ tai của tôi, gối lên
trên ngực hắn.
Đây là lần đầu tiên tôi ở gần hắn như vậy.
Cơ ngực hắn rắn chắc mang theo một chút đàn hồi, mềm
mại. Tim hắn đạp trầm ổn, đều đều, như là sóng biển vẫn đánh vào bờ.
Tôi nghĩ động tác này xem như kỷ niệm cuối cùng của
chúng tôi. Tôi cùng Vân Dịch Phong cũng không phải là loại chia tay rồi còn có
thể làm bằng hữu. Về sau, chỉ sợ sẽ không dễ dàng gặp mặt.
Tôi nằm ở trong lòng hắn, cảm nhận được một cảm giác
an toàn nồng đậm quanh quẩn toàn thân. Thực thoải mái, thực an tâm.
Nếu tôi không gặp nhiều chuyện tình như vậy, có lẽ tôi
cùng Vân Dịch Phong là có thể sẽ ở cùng một chỗ. Chỉ là… làm sao có nhiều nếu
như như vậy chứ?
“Ta nghĩ, ta về sau cũng không tìm thấy được nữ nhân
nào thú vị như ngươi.” Vân Dịch Phong nói. Với tư thế hiện tại của tôi nghe
được thanh âm ở lồng ngực hắn ầm ầm như một tiếng nổ.
Chấn động đến của màng tai tôi, như một tiếng trống.
“Nhìn xem, ngươi quả nhiên vẫn là đem ta trở thành một
món đồ chơi.” Tôi thở dài một tiếng.
Vân Dịch Phong nở nụ cười, hơi thở len
