ng.
“Đúng rồi.” Tôi bỗng nhiên nhớ tới một chuyện: “Nghe
anh ngươi nói, là Đồng Diêu nói cho ngươi chuyện tình của chúng ta?”
“Thực Sắc, ngươi không nên trách Đồng đại ca, hắn
không phải cố ý.” Nhóc ăn mày vội vàng giải thích: “Đồng đại ca là gọi điện
thoại đến quan tâm ta, ta quấn quít lấy hắn hỏi chuyện của ngươi, kết quả hắn
không cẩn thận để lộ ra chút dấu vết, ta liền bắt hắn phải nói ra. Thực Sắc,
thật sự mọi chuyện không liên quan Đồng đại ca. Hắn còn khuyên ta, nói ngàn vạn
lần phải chúc phúc các ngươi.”
Ta nhìn nhóc ăn mày, ánh mắt chứa đựng tràn đầy cảm
thông. Trẻ nhỏ vẫn là trẻ nhỏ, ngươi trải sự đời chưa sâu, vẫn chưa biết là
lòng người hiểm ác. Loại yêu ma quỷ quái Đồng Diêu này, làm sao mà ngươi có thể
đối phó được.
Quan tâm, không cẩn thận lộ ra, khuyên ngươi. Nhóc ăn
mày à, ngươi là bị Đồng Diêu đem bán, kết quả còn giúp hắn kiếm tiền nữa. Loại
gian thương như Đồng Diêu, ngay cả anh ngươi cũng không phải là đối thủ của
hắn, huống chi là ngươi?
Nhưng lo lắng đến tâm trí nhóc ăn mày chưa phát dục
hoàn toàn, sợ rằng sớm vạch ra cho hắn thấy thế giới đen tối, lòng người hiểm
ác, đối với nhân sinh quan, thế giới quan của hắn sẽ bị ảnh hưởng xấu. Nên tôi
sẽ không bóc lớp vỏ giả nhân giả nghĩa của Đồng Diêu.
“Muốn ta không trách hắn cũng được.” Tôi liếc mắt dò
xét nhóc ăn mày một cái: “Đáp ứng ta một cái điều kiện.”
“Điều kiện gì?” Nhóc ăn mày hỏi.
Tôi nhếch miệng, đưa tay đặt ở cằm chỗ, nụ cười dâm
đãng. Bởi vì nhập diễn quá mức, một giọt nước miếng không cẩn thận rơi ở xuống
bàn phím: “Chúng ta đến khỏa thân tán gẫu đi, đương nhiên, khỏa thân chính là
ngươi, xem chính là ta.”
“Ầm” một tiếng, nhóc ăn mày trở thành hồng hài nhi.
Hai má, lỗ tai, cổ, tất cả đều như là bôi ớt, hồng nộn,
cực kỳ đáng yêu.
Tôi tiếp tục cười vô cùng dâm đãng, vô cùng cầm thú,
đồng thời dùng ánh mắt lột quần của nhóc ăn mày.
Đúng lúc này thì có người ấn chuông cửa.
Nhóc ăn mày như được đại xá, bỏ xuống một câu: “Có
khách đến kìa, ta out trước đây.” Sau đó, liền đóng video lại.
Tôi tức giận đến cùng cực, trong lòng thầm chửi rủa
cái người ấn chuông cửa kia. Tôi thề, mặc kệ hắn là nam là nữ, ta đều phải đem
hắn/nàng cưỡng gian đến khô.
Ai ngờ, cửa vừa mở ra tôi phát hiện người tới là Đồng
Diêu.
Vừa thấy vậy, khí thế rào rạt của tôi liền lập tức
biến mất không còn thấy bóng dáng tăm hơi.
Tôi biến thành một quả cà tím hầm, một con gà con tắt
thở, một đống bùn nhão.
Bởi vì, trước mặt tôi chính là Đồng Diêu.
Trước kia, tôi cùng Đồng Diêu là đồng minh, tôi chưa
bao giờ đề phòng hắn. Thậm chí có thể nói, tôi bỏ qua năng lực của hắn. Bình
thường mà nói, chuyện Đồng Diêu muốn làm, cuối cùng đều là có thể làm được. Mà
hiện tại, chúng tôi là kẻ địch.
Đồng Diêu, hắn sẽ đối phó tôi.
Nhận thức này làm cho tôi không thể không khởi động
mười hai vạn phần trăm tinh thần, cẩn thận quan sát hắn.
Đúng như Vân Dịch Phong hình dung, Đồng Diêu hắn là
tên nham hiểm. Ở bên người hắn, ngươi sẽ không cảm giác được nguy hiểm. Sau đó,
ngay tại khi hắn làm cho người ta mỉm cười như mộc xuân phong, ngươi sẽ thần
không biết quỷ không hay bị hắn đem nuốt vào trong bụng, ngay cả thi thể cũng
không thể tìm kiếm.
Đây là Đồng Diêu.
Sự nguy hiểm của hắn là điều che giấu vĩnh viễn không
để lộ ra. Mà ngay khi ngươi nhận thức được hắn nguy hiểm, mục đích của hắn đã
muốn đạt được.
Cân nhắc hết lần này tới lần khác, tôi hiểu rõ đẳng
cấp của tôi và hắn kém nhau rất xa. Đây có lẽ cũng là nguyên nhân tôi sẽ chạy
trốn theo bản năng.
Tôi đánh không lại hắn.
“Sao thế, không chào đón ta?” Đồng Diêu mỉm cười, khóe
miệng bên phải nhếch cao, ý cười càng sâu.
“Sao thế được?” Tôi cũng cười.
Cười cười, bỗng nhiên trợn to mắt, đưa tay hướng phía
sau hắn chỉ tay, hét lớn: “Ngươi xem!”
Tôi có chủ ý là, thừa dịp Đồng Diêu xoay người đem cửa
đóng lại.
Nhưng Đồng Diêu không có quay đầu lại.
Hắn nhìn tôi, trong mắt là một loại trêu tức trong
vắt: “Có cái gì đẹp? Ngươi có thể miêu tả cho ta không?”
Tay của tôi đang chỉ ở không trung, run rẩy lên hai
cái, nói tiếp: “Có máy bay, vừa bay qua.”
Đồng Diêu khẽ nhấc mi, cùng lúc đó đầu khẽ nghiêng. Mớ
tóc lộn xộn liền rơi xuống thái dương. Như là một đóa hoa mềm mại rơi xuống
giữa hồ, ở trên mặt hắn gợn sóng khẽ nổi lên dập dờn, làm cho khuôn mặt hắn trở
nên sống động. Khóe miệng cười nhạt, mày khẽ nâng, mũi hơi nhăn lại. Mỗi một
động tác nhỏ của Đồng Diêu đều là một trận gió nhẹ, thổi tới ảo mộng vô hạn,
dừng ở trong lòng người. Trong cặp mắt đen đậm của
hắn, con ngươi đó là một khối ngọc đen, khối ngọc đen trú ở dòng suối nhỏ. Khi
dòng nước suối trong vắt chảy qua, đã bị hắc ngọc cản lại, ở chung quanh nó lưu
chuyển ra ánh sáng rực rỡ vô hạn. Cả người hắn mang theo một loại khí chất đẹp
không kềm chế được, còn có vẻ hư hỏng mà người ta ưa thích.
Dường như đã nhận ra sợi tóc phủ ở hai gò má gây ngứa,
hắn giơ tay trái lên, dùng ngón áp út gạt đi. Móng tay hắn được tu bổ thật sự
sạch sẽ, thanh tú, mang theo vẻ sáng bóng tự nhiên, rất xinh đẹp, những khớp