.
“Còn bao không, cho ta một cái." Tôi thò tay đòi
lấy công cụ.
"Nhưng đừng ăn nữa, không tiêu hóa." Đồng
Diêu vừa nói vừa cầm cái bao đưa cho tôi.
"Yên tâm, ta chỉ là muốn cảm thụ cảm giác lúc lên
đạn của nam nhân các ngươi." Tôi xé vỏ, bọc bao trên ngón tay.
"Cảm giác gì?" Đồng Diêu hỏi.
"Không thoải mái lắm." Tôi cười trộm:
"Thì ra trước khi tiểu đệ đệ của các ngươi sảng khoái vẫn sẽ khó chịu một
chút, rất công bình."
"Biết là tốt rồi." Tay của Đồng Diêu, vô
thức mà vuốt ve lưng của tôi, từng chút từng chút, không nặng không nhẹ.
Tôi nhích dần lên phía trên, cắn cằm của hắn một cái,
dùng đầu lưỡi liếm một chút.
"Làm gì vậy?" Đồng Diêu mở mắt ra, hỏi.
"Ngươi... Còn khí lực không?" Tôi nheo mắt
lại, cười giống như mèo Garfield[4'>.
Nghe vậy, trên mặt của Đồng Diêu lưu chuyển nổi lên
sắc yêu mị.
Hai tên sắc ma gặp nhau một chỗ, lời dư thừa sẽ không
cần nói.
Đồng Diêu lập tức xoay người, đè tôi xuống.
Bởi vì mọi người còn chưa kịp mặc quần áo, cho nên làm
nữa cũng rất thuận tiện.
Tuy rằng vừa rồi đã làm một lần, nhưng bạn học Đồng
Diêu vẫn không có ý giảm bớt việc để trực tiếp tiến vào, mà là thật chú trọng
màn dạo đầu lãng mạn —— hôn cổ của tôi.
Mà tôi lại không lãng mạn như vậy, tôi xem xét đúng
thời cơ, đem ngón tay đội mũ kia, trực tiếp đâm vào hoa cúc của Đồng Diêu.
Người của Đồng Diêu, vì động tác này của tôi mà run
lên kịch liệt, tiếp đó, thì cứng đờ thành đá.
Tôi nhìn mặt của hắn, thỏa mãn mà thở dài một tiếng:
"Đồng Diêu a, phía sau của ngươi, rất... chặt."
Vạch đen trên đầu Đồng Diêu lúc này, phỏng chừng cho
xuống nồi, múc lên, cũng đủ một chén.
Kỳ thật, tay của tôi nào có cảm giác sảng khoái gì,
chỉ là cái loại cảm giác thỏa mãn này vẫn rất khiến tôi cảm thấy hạnh phúc.
Cho nên, tôi liền quyết định tiếp tục rút ra chọc vào.
Nhưng vừa mới động một chút, tay của Đồng Diêu, lại
trong nháy mắt đã di chuyển đến phía trên mông của tôi, hơn nữa còn trong nháy
mắt đã tiến vào trong cúc hoa nhỏ nhà tôi.
Cái đau kia a, nước mắt tôi ào ạt, thiếu chút nữa chửi
má nó.
"Cưng à, em đã đối tốt với anh như vậy, anh cũng
không chỉ hưởng một mình có phải không, từ giờ trở đi, em đối với anh như thế
nào, anh sẽ đối với em như thế ấy." Đồng Diêu mỉm cười, thốt ra những lời
hắc ám này.
Tuy rằng tôi rất đau, nhưng mà một chút thương tổn
trên người là chẳng sao cả, tôi không muốn buông tha, mà cắn răng, ngón tay
chọc vào bên trong.
Cùng lúc đó, Đồng Diêu cũng làm động tác giống như
tôi.
Cái đau kia a, tôi đều nghe thấy từng sợi gân xanh
trên trán mình bắt đầu nổ tung.
Hiện tại tôi mới biết được, lúc trước mình uy hiếp nói
muốn dùng loại khổ hình Lang nha bổng đâm cúc hoa của người khác này là có biết
bao nhiêu bao nhiêu bao nhiêu tàn khốc, là là biết bao nhiêu bao nhiêu bao
nhiêu không có lương tâm
Thế nhưng —— tôi nhắm mắt lại, đến lúc mở mắt ra lại,
bên trong là ánh sáng kiên định của người cách mạng giai cấp vô sản —— lão
nương liều mạng với ngươi!!!
Nói xong, tôi bắt đầu cấp tốc mà ra vào phía sau của
Đồng Diêu, cùng lúc đó, cũng bắt đầu bị Đồng Diêu ra vào ở phía sau của mình.
Thật sự là, đau đớn mà sung sướng.
Đến lúc trận ác chiến này dừng lại, Đồng Diêu lại
chẳng có sao, nhưng tôi đã bị tra tấn đến không còn ra hình người.
Hậu quả của trận ác chiến kia, đó là tôi cảm giác mình
bị táo bón một tuần.
Hơn nữa, tôi còn rút ra một cái kết luận: quý trọng
sinh mệnh, rời xa cúc hoa.
Đảo mắt, thì đã đến hai tuần sau, Sài Sài cùng Kiều
bang chủ làm đám cưới.
Vì cha mẹ Sài Sài mê tín, ngày lành mà thầy tướng số
tìm được lại là ngày thứ hai, cho nên, tôi chỉ có thể xin nghỉ phép đi tham dự
tiệc cưới.
Lão viện trưởng vốn đã canh cánh trong lòng chuyện lần
trước ở trên xe buýt tôi hãm hại hắn, nên càng canh đúng cơ hội này, trừ phân
nửa tiền thưởng tháng của tôi.
Tôi đấm ngực dậm chân, nôn đến xuất huyết, nhưng vì
quá yếu ớt, cũng chỉ có thể tùy ý viện trưởng muốn làm gì thì làm.
Chẳng là, trước khi đi, tôi lẻn vào WC nam, khóa kỹ
cái cửa phòng nơi lão viện trưởng đang say sưa ngồi xổm kia, tiếp đó, bưng một
chậu nước lên, đứng ở trên bồn cầu gian kế bên, giội thẳng vào đầu lão viện
trưởng.
Lại là một tiếng kêu thảm thiết thê lương ở trong WC
vang lên.
Mà tôi, thì bước đi thoải mái mà đến hôn lễ của Sài
Sài.
Lúc đầu Sài Sài muốn tôi làm phù dâu, nhưng bởi vì lời
lúc ấy tôi nói về con gái bọn họ, đả kích nghiêm trọng Kiều bang chủ, do đó hắn
còn tìm một người bạn không rõ nam nữ làm phù dâu của Sài Sài.
Có điều như vậy cũng tốt, tôi vui vẻ thanh nhàn, chỉ
cần cùng Đồng Diêu hai người ngồi chờ ăn cơm là được.
Áo cưới Sài Sài mặc khá là rộng, căn bản là không nhìn
ra đã mang thai, nhưng vẫn xinh đẹp như thế.
Bởi vì nhân duyên Kiều bang chủ tốt, rất nhiều bạn bè
đều đến phụ giúp không, hôn lễ tiến hành rất thuận lợi, tình huống khẩn cấp duy
nhất chính là lúc Sài Sài gặm chân gà, không cẩn thận để dầu dính trên áo cưới.
Nhưng may mắn cuối cùng trải qua cố gắng của mọi
người, rốt cục rửa sạch sẽ vết dầu.
Theo lệ cũ là Trung Tây kết hợ
