nhìn tới.
Tóc của Hàn Thực Sắc, giống như một mặt gương, khiến
hắn nhìn thấy rất nhiều chuyện đã qua cùng An Hinh.
Trong lúc đắm chìm vào kỷ niệm, Ôn Phủ Mịch cũng không
tránh được phải chú ý tới chủ nhân chân chính của mái tóc kia Hàn Thực Sắc.
Hắn phát hiện, có những lúc, Hàn Thực Sắc vô cùng thú
vị.
Mỗi khi cô nổi lên ý xấu gì đó, đầu tiên luôn là híp
mắt lại, giống như một con mèo lười biếng.
Có chút đáng yêu.
Khiến cho Ôn Phủ Mịch không nhịn được cười, chính là
thời khắc cô bắt đầu hãm hại Chung Tỉnh.
Mỗi lần, cô sẽ mặt không biến sắc nghiêng thân thể, từ
từ nâng cái mông, “Phù” thả một tiếng ra khỏi mông.
Tiếp theo, lại cực kỳ vô tội bịt mũi, nhún nhún vai,
nhìn về phía Chung Tỉnh đang ngủ bất tỉnh nhân sự, thành công mỹ mãn đem chuyện
đánh rắm gài tang vật cho hắn.
Mà điều khiến cho Ôn Phủ Mịch cảm thấy kinh ngạc nhất
chính là, kỹ năng mắng chửi người của cô.
Lần đó, Ôn Phủ Mịch nhìn thấy cô nổi giận đùng đùng từ
phòng giáo viên đi ra, liền quan tâm hỏi thăm một tiếng: “Ngươi không sao chứ?”
Lúc ấy, Hàn Thực Sắc nghiến răng nghiến lợi nói ra một
loạt lời nguyền rủa thầy giáo Vật lý.
Trong đó bao gồm lang nha bổng[1'>, cúc
hoa, lăn lộn, giống như cái sân mà giả
bộ làm chai nước suối.
Câu nói kia, khiến Ôn Phủ Mịch cười ra tiếng.
Cô nữ sinh này, có thể làm cho người người vui vẻ.
Sau đó, Ôn Phủ Mịch dần dần thân thiết với Hàn Thực
Sắc.
Ôn Phủ Mịch cảm thấy, lúc ở cùng một chỗ với Hàn Thực
Sắc, bản thân luôn vui vẻ, cái loại cảm giác đó, thoải mái.
Thế giới là một đồng hồ cát khổng lồ, mà rất thời
gian, là cát ở trong đó, từ từ trôi đi.
Rất nhanh, liền đến nghỉ hè, mấy người bạn tốt bọn hắn
hẹn nhau đi hát Karaoke.
Đến nửa đêm, mọi người đã đói bụng, Sài Sài liền cùng
Đồng Diêu đi mua đồ ăn, trong phòng bao giờ chỉ còn lại Ôn Phủ Mịch và Hàn Thực
Sắc.
Không biết tại sao, Ôn Phủ Mịch cảm thấy một mình cùng
cô ở một chỗ có chút ngượng ngùng, vì vậy, hắn dựa vào trên ghế salon, bắt đầu
giả bộ ngủ.
Nhưng giả bộ được một lúc, bỗng nhiên, Ôn Phủ Mịch
phát hiện môi mình có hơi nhột nhột.
Thì ra… Có người hôn hắn.
Ôn Phủ Mịch mở mắt ra, nhìn thấy Hàn Thực Sắc trước
mặt mình.
Cô, đang hôn trộm mình.
Điều đặc biệt là, Ôn Phủ Mịch lại không cảm thấy khó
chịu, hắn chẳng qua chỉ hỏi: “Ngươi đang làm gì?”
Tiếng nói rơi lại phía sau, Ôn Phủ Mịch thấy gò má Hàn
Thực Sắc đỏ lên, mà đôi mắt trong suốt của cô, lại ngập nước.
Hắn dường như có chút bối rối, Ôn Phủ Mịch còn có thể
nghe được tiếng trái tim đánh vào lồng ngực liên hồi.
Vậy mà, Hàn Thực Sắc trong trạng thái như vậy, chợt
bật lên một câu kinh thiên động địa nói: “Ta muốn cường bạo ngươi!”
Ngay sau khi nói xong, cô liền hối hận, gương mặt, đỏ
như là nhuộm sốt cà chua, xoay người liền bỏ chạy.
Nhưng, Ôn Phủ Mịch lại kéo cô lại.
Ngay cả Ôn Phủ Mịch cũng không biết tại sao mình muốn
làm vậy.
“Ngươi, ngươi định làm gì?” Hàn Thực Sắc hỏi.
“Ta không thể chịu thiệt thòi.” Ôn Phủ Mịch nói.
Tiếp theo, hắn hôn cô.
Rốt cuộc là bởi vì tóc Hàn Thực Sắc có thể làm cho Ôn
Phủ Mịch nhớ lại An Hinh, hay chỉ vì đơn thuần là Ôn Phủ Mịch muốn cùng cô một
chỗ, cũng đã không phân rõ rồi.
Tình cảm, giống như một tiết học thủ công làm đất nặn,
các loại màu sắc pha trộn với nhau, kéo cũng không ra.
Sau ngày đó, Hàn Thực Sắc liền trở thành bạn gái của
hắn.
[1'>
lang nha bổng
“Phủ Mịch, Phủ Mịch, nhìn ta, trông có giống con voi
biển không?”
Nghe vậy, Ôn Phủ Mịch quay đầu lại, nhìn thấy trong lỗ
mũi Hàn Thực Sắc đang cắm chiếc đũa.
“Hay là giống con voi biển mắt gà chọi?” Hàn Thực Sắc
vừa nói liền đem hai tròng mắt ghé vào cùng nhau, nhìn qua đặc biệt buồn cười.
“Cẩn thận, đợi lát nữa tách không ra.” Ôn Phủ Mịch
cười đưa tay, sờ sờ chân mày của Hàn Thực Sắc.
“Vậy… Nếu ta thật sự thành mắt gà chọi, ngươi có còn
muốn ta không?” Hàn Thực Sắc kéo cánh tay Ôn Phủ Mịch, tựa đầu lên vai hắn.
Ngẩng đầu, cô thấy bầu trời hôm nay, xanh đến trong
suốt.
Sau bữa cơm trưa, cô luôn thích cùng Ôn Phủ Mịch ở trên
sân thượng trường học, ăn quà vặt, nói chuyện phiếm, mãi cho đến khi tiếng
chuông chuẩn bị vang lên.
“Thế nào lại nói chuyện ngốc nghếch giống trẻ con
vậy?” Ôn Phủ Mịch nở nụ cười.
Hàn Thực Sắc ghé sát vào, cẩn thận nhìn gò má Ôn Phủ
Mịch, tán thưởng nói: “Làn da ngươi, thật giống một khối đậu phụ trắng.”
Nói xong, tay Hàn Thực Sắc, thuận thế liền nhéo một
cái lên làn da đậu phụ trắng kia.
Gò má Ôn Phủ Mịch nhất thời từ đậu phụ trắng thành
phiếm hồng, hắn nghiêng đầu sang một bên, lẳng lặng tránh né.
“Chớ hẹp hòi như vậy, nếu không ta cũng để cho ngươi
ăn là được rồi.” Hàn Thực Sắc vừa nói liền rướn cổ lên, giơ hai gò má trước mặt
Ôn Phủ Mịch, nói: “Đến đây đi, đến đây đi, đừng khách khí.”
Ôn Phủ Mịch vẫn cười trốn tránh.
Hàn Thực Sắc híp ánh mắt lại một cái, nói: “Chẳng lẽ
chỗ ngươi muốn cắn là bộ phận khác của ta?... Thôi bỏ đi, dù sao chúng ta đều
quen như vậy, miễn phí cho ngươi cắn cắn đi, tránh cho tâm ngươi ngứa ngáy, đến
đến đến, hào phóng chút, khối thân thể này, vài cái điểm này,