pacman, rainbows, and roller s
Tam Sinh Vong Xuyên Bất Tử

Tam Sinh Vong Xuyên Bất Tử

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324453

Bình chọn: 7.5.00/10/445 lượt.


Tiếp theo cũng không biết nói gì. Quá yên tĩnh cũng không thú vị, ta liếc mắt trái phải đánh giá tầng này của Thiên Tỏa tháp, phía trên sáng sủa hơn bên dưới rất nhiều, bởi vì ở trên đỉnh tháp có mở một cái hố.


Ta ngạc nhiên, nhốt hắn chặt như vậy, lại mở rộng đỉnh tháp trước mắt hắn, không sợ hắn sẽ tìm được cơ hội chạy trốn sao? Hay là đám đạo sĩ Lưu Ba đều tự tin rằng Thiên Tỏa tháp có thể giam giữ yêu quái bên trong, mở cái hố này trước mặt hắn để hắn có thể ngắm nhìn thế giới bên ngoài, ngày ngày chán nản, buồn bã mà chết.


Ta líu lưỡi, đám đạo sĩ này sao độc ác vậy, độc ác đến thế!

Ta còn chưa nghĩ xong, hắn nhẹ nhàng mở miệng nói: "Ngươi tránh ra."

Ta không hiểu rõ ý hắn là gì, nhưng vẫn ngoan ngoãn nghe theo lời hắn lui vào trong góc tối.

Chỉ một lát sau, chỉ thấy hồ nước bên ngoài tháp biến hóa, một chút ánh nắng mặt trời xuyên qua đỉnh tháp chiếu vào bên trong. Trùng hợp chiếu vào trên mặt hắn. Ánh sáng quá mạnh chiếu tới khiến sắc mặt hắn tái nhợt đáng sợ.

Đôi mắt màu lục kia dần biến đổi, chậm rãi hiện lên vẻ đau đớn cùng cực.

Ta sợ hãi khi nhìn thấy làn da hắn như bị đốt cháy, chậm rãi sưng đỏ, ánh mặt trời càng ngày càng mạnh, trên làn da sưng đỏ của hắn nổi lên bọt nước, thậm chí còn nứt vỡ chảy mủ.

Vẻ mặt hắn chỉ có nét đau đớn lúc đầu, dần dần không còn cảm giác.

Ở Minh phủ, ta đã xem qua rất nhiều hình phạt, nhưng màn hình phạt như vậy khiến dạ dày ta quặn thắt. Ta không nhìn nổi nữa, cởi bỏ áo choàng, đi tới cái hố trên đỉnh tháp, ánh mặt trời bị lớp áo choàng chắn bớt, yếu đi không ít.

Hơn nửa canh giờ sau, ánh mặt trời mới chầm chậm rời khỏi đỉnh tháp.

Ta giật mình nhớ ra, vừa rồi là giữa trưa, nói như vậy, mỗi ngày người này đều bị ánh mặt trời đốt một lần ư?

"Xen vào việc của người khác."

Hắn đánh giá hành vi vừa rồi của ta.

Ta rộng lượng không so đo với hắn: "Ngươi bị giam trong này bao lâu rồi?"

Hắn trầm mặc một lát, cười lạnh nói: "Có lẽ là mười năm, hay là hai mươi năm, ai biết được."

Ta thở dài, cảm thấy hắn thật đáng thương, nhưng trong lòng lại rất tò mò về vận mệnh cuộc đời hắn: “Vì sao ngươi lại bị giam? Ai giam ngươi vào trong này?”


Hắn im lặng không để ý tới ta, ta nghĩ, trong lòng mỗi một sinh vật đều có một bí mật không muốn nói với người khác. Vì thế không hỏi lại hắn, mà vòng vo chuyển đề tài: “Ngươi có muốn ra ngoài không?”

“Muốn thì sao chứ? Chỉ là vọng tưởng.”

Ta cười đắc ý: "Nếu ta có cách cứu ngươi ra ngoài thì sao?"

Hắn ngẩng đầu nhìn ta, trong đôi mắt màu lục ấy phát ra ánh sáng rực rỡ.

“À, ta thấy ngươi cũng không phải là một yêu quái xấu xa, vừa rồi khi ánh mặt trời vừa chiếu vào ngươi tốt bụng bảo ta tránh đi. Mặc dù ta không biết vì sao ngươi lại bị giam ở đây, nhưng bị nhốt lâu như vậy, trừng phạt cũng đủ rồi. Vả lại, coi như ta và ngươi có chút thân quen sâu xa, ta sẽ tốt bụng cứu ngươi lần này, nhưng ta cũng không cứu ngươi không công. Hôm nay ngươi nhận ân tình của ta, ngày sau nhất định phải đền ơn.”

“Ngươi muốn ta đền ơn thế nào?”

“Gần đây có mấy đứa bé khiến ta chán ghét, phiền nỗi ta là một cô nương tốt bụng, không ra tay với chúng, sau khi ngươi ra ngoài, đánh vào mông chúng mấy cái cho ta, không cần quá nặng, chỉ cần một tháng không xuống giường là được rồi.” Ta nghĩ nghĩ, “Đúng rồi, còn một đứa cần đặc biệt quan tâm một chút, khiến nó ba tháng không xuống được giường mới tốt. Ta sẽ tỉ mỉ nói cho ngươi biết….”



Chú thích:

[19'>: Khẩu xuất cuồng ngôn: mở miệng nói lời ngông cuồng, tự đại.

[20'>: Thái dương bổ âm: hút dương khí để bổ âm khí. Việc mà các yêu nữ hay làm.

Kiếp này, Đại quốc sư tên là Hô Di, là một lang yêu (yêu quái sói).

Ta nhảy lên xé sạch toàn bộ bùa chú dán trên người hắn. Hô Di ngạc nhiên nhìn ta, nhưng trong ánh mắt ẩn chứa chút sợ hãi.

“Rốt cuộc ngươi là người phương nào?” Hắn hỏi như thế.


Ta gãi đầu, vung tay lên, chặt đứt mấy ngàn móc xích sắt, buồn bã nói: “Ta cũng không phải là con người.”

Những móc xích sắt bị gãy rơi tung tóe, rầm rầm rơi xuống nền Thiên Tỏa tháp. Hô Di nổi giữa khoảng không, ánh mắt màu lục phát ra tia sáng lạnh lẽo, ta cũng không có hứng thú với sự vui sướng trong lòng hắn, chỉ nói: “Giúp ta làm xong việc này, ngươi hoàn toàn tự do, đi thôi.”

Hô Di trầm mặc một lúc lâu, mới nói: “Thiên Tỏa tháp của Lưu Ba, chỉ có thể vào, không thể ra.”

“Không thể ra ư?” Ta buồn cười nhìn hắn, “Ta sống ở Nhân gian chưa lâu, nhưng tốt xấu gì cũng biết cái gọi là đạo lý mua bán. Chỉ có thể vào, không thể ra, giống như hàng hóa bị hỏng cũng không thể trả lại, thật là ngang ngược. Đạo sĩ Lưu Ba không để ý chuyện này rồi.”

“Bọn họ ngang ngược thì sao chứ, nơi thế đạo này vốn là do kẻ mạnh định đoạt.”

“Lời này nói thật đúng ý ta.” Ta cười, “Như vậy đi, giờ chúng ta sẽ hủy tòa tháp này.”

Hắn kinh ngạc nhìn ta.<>

Ta nheo mắt cười vui vẻ: "Kẻ mạnh định đoạt thôi."

Thật lâu thật lâu sau này, lúc Diêm Vương nhắc lại chuyện này với ta, vẻ mặt vẫn tiếc nuối như lần đầu: “Đúng là tính tình của đá, Linh tháp Linh hồ, ngươi nói hủy là hủy, khiến cho â