ch lâu, là muốn bọn họ trọn đời không thể gặp lại nhau sao… ta nghĩ, chuyện này quá tàn nhẫn rồi.
Ta vỗ vai hắn, ý bảo hắn hãy yên tâm, liếc mắt nhìn Trọng Hoa tràn ngập sát khí: “Giữ chân hắn.” Nói xong, nâng người nhảy vào không trung, bay về phía Vạn Cách lâu. Phía sau truyền tới thanh âm giao chiến của hai người, ta cũng không quan tâm, chỉ hy vọng Hô Di có thể chống đỡ lâu một chút.
Ta sống ở Minh giới, dù không giữ chức quỷ sai, nhưng chuyện câu hồn dẫn đường vẫn có thể làm được. Tuy không được chuyên nghiệp lắm…
Ta đi lên đỉnh Vạn Cách lâu, trong tầm mắt ta là một khoảng không trống trải, ở chính giữa có đặt một hương án, bên trên có một bài vị, nhưng lại không thấy ghi gì. Nhưng cũng rất sạch sẽ, rõ ràng là có người thường xuyên tới quét dọn.
Ta nhìn trái phải, thật sự không phát hiện ra hồn phách sư phụ Trọng Hoa bị nhốt ở đâu, đang lúc vò đầu, chợt thấy một chút ánh sáng chiếu từ trên đỉnh đầu xuống. Ta nhìn theo ánh sáng, thấy có một ngọn nến được đặt trên xà nhà, phía trên ngọn nến có một bức tranh, giống như vẽ người nào đó.
Ta nhảy lên xà nhà, cẩn thận nhìn bức tranh tao nhã kia.<>
Tranh vẽ một nữ tử mặc y phục trắng muốt, vẻ ngoài của nàng không khác gì nhóm người tu tiên Trọng Hoa. Nhưng trong tay nàng lại cầm một đóa mai đỏ, thân mình hơi nghiêng về phía trước, dường như đang ngửi hương mai.
Đầu ta khẽ run. Nếu không phải nhìn thấy lạc khoản phía dưới: Năm Chính Võ thứ mười, Lưu Ba đình Thập Lý. Ta còn thật sự nghĩ rằng bức tranh kiếp trước Mạch Khê vẽ ta còn lưu truyền tới tận bây giờ.
Chắp nối các sự kiện, không khó đoán ra, người trong tranh này chính là sư phụ Trọng Hoa. Hóa ra sư phụ hắn lại giống ta như thế sao… Nghĩ như thế, cảm giác bị phản bội đã giảm bớt đi rất nhiều.
Bức tranh ở trong này, như vậy… ta vươn tay muốn chạm vào bức tranh kia, kim quang lóe lên, đẩy ta ra phía sau.
Kết giới.
Chắc chắn hồn phách của nàng kia bị giam trong này. Ta ngưng khí trong lòng bàn tay, dùng toàn lực đánh lên bên trên kết giới. Kim quang lung lay hai nhịp rồi biến mất. Ta vui sướng tháo bức tranh xuống. Không ngoài dự đoán, quả nhiên bên trong có một bóng trắng gì đó.
Ta từng thấy không ít hồn phách, nhưng chưa thấy hồn phách nào yếu ớt như vậy. Nếu ta đến muộn vài ngày, có lẽ sẽ hoàn toàn biến mất. Niệm một cái quyết, dễ dàng giải được Tỏa Hồn thuật. Ta nâng nàng trong lòng bàn tay, nhẹ nhàng thổi một hơi. Giúp nàng sẽ không bị tản mất trên đường đi xuống Hoàng Tuyền.
Ta cầm nàng nhảy lên đỉnh cao nhất của Vạn Cách lâu. Ném nàng về phía trời cao. Nàng cũng không đi, nặng nề di chuyển trên không trung, giống như muốn ở lại Lưu Ba đến thời khắc cuối cùng.
Ta nói: “Đi đi, việc kiếp này đã trôi qua như mây khói, dù có quyến luyến cũng không thể quay lại.” Nghĩ nghĩ rồi nói tiếp, “Quỷ ở Minh phủ rất tốt. Ngươi cứ nói ngươi quen Tam Sinh, bọn họ sẽ mở cửa sau cho ngươi.”
Hồn phách do dự một lúc, rồi chậm rãi bay xuống dưới, ta nhìn theo nàng, thấy nàng lảo đảo bay về phía tẩm điện của Trọng Hoa.<>
Nơi này tầm nhìn rất tốt, ta có thể nhìn thấy rõ bóng dáng Trọng Hoa đánh nhau với Hô Di từ xa. Rõ ràng Hô Di yếu thế bị bao vậy, nhưng vẫn liều mạng đánh trả. Trọng Hoa không thoát thân được, bị lửa giận vây hãm, kiếm trong tay Trọng Hoa mạnh mẽ chém xuống.
Hô Di muốn tránh, nhưng đúng lúc đó thân hình run lên, cũng không tránh, chấp nhận để hàn kiếm kia đâm thẳng vào tim hắn, xuyên thủng qua ngực hắn.
Ta nghĩ, ta biết hắn thấy cái gì. Ta cũng biết, nhất định lúc này khóe môi hắn đang mỉm cười. Ta vẫy vẫy tay, vẫy chào hai hồn phách này đang đến con đường luân hồi. Bọn họ có thể cùng nhau nhìn thấy con đường rải đầy hoa Bỉ Ngạn, có lẽ bọn họ còn có thể thấy trên chân thân ta có khắc tên hai người bọn họ.
Ta đứng trên Vạn Cách lâu, nhìn theo bọn họ rời đi. Quay đầu lại, chỉ thấy một luồng sát khí đập vào mặt. Từ xa nhìn lại, Trọng Hoa đang nhìn ta chằm chằm, sắc mặt ngưng trọng. Đột nhiên ta nhớ tới câu đầu tiên ở kiếp này hắn nói với ta: “Không phải con người, tâm tư quái dị.”
Nghĩ lại, kiếp này, tình cảm của ta với hắn cũng “dị” một chút. Đầu tiên hủy đi Thiên Tỏa tháp của hắn, thả lang yêu Hô Di, dẫn tới bầy yêu quái tấn công Lưu Ba, giờ lại thả sư phụ hắn, để sư phụ mà hắn yêu thương đi cùng Hô Di nhập luân hồi.
Chắc chắn Trọng Hoa Tiên tôn hận ta tới cực điểm.
Ta mỉm cười với hắn, bỗng nhiên khóe mắt thoáng nhìn thấy trong rừng mai cách đó không xa, có một con xà yêu đang mở cửa nhà tranh. Trong lòng ta khẽ run lên. Trường An đang ở trong đó.
Không rảnh chú ý hắn nữa, ta thả người nhảy xuống, phóng về phía nhà tranh, vừa vào cửa đã thấy Trường An nằm trên giường, không ngừng giãy dụa, mà trong miệng nó chỉ còn lại một cái đuôi rắn màu vàng quỷ dị chuyển động.
Loại xà yêu này thích nhất là ăn nội tạng trẻ con, mới hóa thành chân thân chui vào miệng chúng, ăn sạch lục phủ ngũ tạng [26'> mới thôi.
Ta tiến lên hai bước, giữ chặt Trường An, một tay giữ chặt cổ nó, một tay túm lấy đuôi hoàng xà, tập trung âm khí vào tr