The Soda Pop
Tam Sinh Vong Xuyên Bất Tử

Tam Sinh Vong Xuyên Bất Tử

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324533

Bình chọn: 9.00/10/453 lượt.

ong thân rắn, đánh chết nó từ trong bụng Trường An, sau đó chậm rãi lôi nó từ trong miệng Trường An ra.

Bỗng nhiên, sống lưng ta lạnh loát, chỉ nghe thấy tiếng da thịt bị đâm thủng. Ta cúi đầu nhìn lại, một thanh kiếm xuyên qua bụng ta. Lúc đó cảm giác đau còn chưa kịp truyền lên óc, ta tò mò, ai muốn giết ta vậy?

Quay đầu lại, thấy sắc mặt Trọng Hoa đen xạm nhìn ta chằm chằm: “Không được làm hại Lưu Ba…” còn chưa nói dứt lời, nhìn thấy con rắn nhỏ màu vàng đã chết trong tay ta, đồng tử (con ngươi) mạnh mẽ co lại.

Trong phòng tĩnh mịch, chỉ có tiếng Trường An xoay người nôn mửa, nôn được một lát, nó cũng hôn mê bất tỉnh.

“Thằng bé giống hệt chàng trước kia, ta luyến tiếc.” Nói xong, thân thể ta lảo đảo, cổ họng trào lên một chất lỏng ngọt ngọt. “Ta không phải yêu quái.”

Nếu là kiếm bình thường thì dù có đâm ta mấy nhát cũng không có cảm giác gì. Nhưng kiếm của Trọng Hoa dùng là kiếm được truyền lại từ bao đời chưởng môn, chính khí cuồn cuộn. Đối với linh vật Âm giới như ta mà nói, chính là thiên địch.<>

Ta cảm giác sức lực trong thân thể từ từ bào mòn, cuối cùng vẫn không nhịn được, dùng toàn bộ sức lực giữ ống tay áo hắn, nhếch miệng cười: “Kiếp này chàng khiến ta không thể nào thích nổi…”

Hắn ngẩn người, không có phản ứng.

“Nhưng đêm đó… chàng gối lên đùi ta gọi sư phụ, ta còn… còn rất đau lòng.”<>


Cảm giác đau truyền đến, ngoại trừ miệng vết thương đau đớn, còn có dương khí trên thân kiếm và âm khí trong thân thể ta đối chọi lẫn nhau bỏng rát. Ta cố gắng nắm chặt tay áo hắn, đột nhiên hắn như bừng tỉnh, ôm ta chạy ra bên ngoài: “Trong điện có thuốc.”

Có lẽ do ảo giác, ta cảm giác bước chân người đang ôm ta lảo đảo, không giống với dáng vẻ lạnh lùng trầm tĩnh của hắn ngày trước. Vì sao người này lại mâu thuẫn như vậy?

Cảnh vật trước mắt càng lúc càng mờ ảo.


Sau khi hủy bỏ kết giới, tuyết trắng trong rừng mai chậm rãi tan chảy, mai đỏ cùng dần dần tàn úa. Trong viện u tịch buồn bã.

Ta nheo mắt nhìn nghiêng mặt hắn, mỉm cười: “Chàng có biết vì sao ta thích hoa mai trong tuyết không?” Ta nói rất nhỏ, ngay cả chính ta cũng không nghe thấy. Hắn lại dừng bước, cúi đầu nhìn ta, đôi mắt đen cuồn cuộn cảm xúc.<>

Trong nháy mắt, ta nghĩ dường như hắn đã phá tan được ma lực của canh Mạnh bà, nhớ lại chuyện trước kia. Trước mắt tối đen, trong lúc hoảng hốt, ta nhìn thấy người quen của ta.

Bên tai, chỉ còn nghe được thanh âm cuối cùng của chính mình: “Chàng có thể gọi tên ta một lần chứ?”

Hắn lặng im không nói gì. Hóa ra, ở kiếp này, ngay cả tên ta là gì, hắn cũng không biết. 

Chú thích:

[25'>: Tê tâm liệt phế: đau khổ tột cùng.

[26'>: Lục phủ ngũ tạng: Ngũ tạng là năm bộ phận quan trọng trong vùng ngực và bụng của con người, gồm: Tâm (tim), Can (gan), Tỳ (lá lách), Phế (phổi), Thận (hai quả thận). Lục phủ là sáu bộ phận quan trọng trong vùng bụng, gồm: Vị (dạ dày); Đảm (mật), Tam tiêu (phần trên của dạ dày, khoảng giữa của dạ dày và phần trên của bàng quang), Bàng quang (bọng đái), Tiểu Trường (ruột non), Đại Trường (ruột già).

Lúc ta bị Hắc Bạch Vô Thường dẫn về Minh phủ, trên cổ lại bỏng rát. Đến khi ấy ta mới nhận ra, ta và Mạch Khê, chỉ còn có thể ở bên nhau một kiếp nữa.

Lần này ta không định ở lại trong phủ chờ Mạch Khê xuống cùng đi. Đỡ để hắn trông thấy ta, lại cho ta một cái ấn giữ ta khoảng trăm năm ngàn năm. Nhưng cũng không thể đầu thai quá sớm, nếu không Mạch Khê ở bên kia mới đưa ta đi chôn, ta ở bên này đã luân hồi chuyển thế chạy đến trước mặt hắn, chắc chắn sẽ khiến đám người Lưu Ba sóng gió hỗn độn.

Ta tới điện Diêm Vương, định hỏi Diêm Vương xem chừng nào thì Mạch Khê đi xuống, để ta còn tính thời gian rời đi.

Nhưng đến lúc thấy Diêm Vương, ta còn chưa kịp mở miệng, hắn đã đi xung quanh ta hai vòng: “Chẹp chẹp, Tam Sinh của chúng ta thật khó lường.” Bởi vì quá thấp, hắn chỉ có thể vui mừng vỗ đùi ta nói: “Hai lần giúp Thần Quân độ kiếp, coi như mỗi lần đều quyến rũ hắn thành công, ngày Minh giới chúng ta có thể ngẩng cao đầu không còn xa nữa. Ha ha ha!”

Ta đẩy cái mặt hắn sắp đủng đỉnh chạm vào mông ta ra, nói: “Bao giờ Mạch Khê xuống dưới? Lần này ta không thể đụng mặt hắn.”

Diêm Vương nhảy lên bàn của hắn, lật giở sổ sách: “À, có có, trong này có ghi.” Diêm Vương híp mắt nhìn một lát, nói: “Trên mệnh cách Ti Mệnh Tinh Quân viết, à, sau khi Hô Di làm loạn Lưu Ba, thực lực Lưu Ba suy yếu, chưa đầy hai năm sau, Trọng Hoa bị người khác giết hại, chết ở trong tẩm điện.”

Ta ngẩn người: “Ai giết hắn?”

“Là Thanh Linh, sư muội của hắn.”

“Đạo cô kia á?” ta xoa cằm, “Đôi mắt xinh đẹp của đạo cô kia tràn ngập tình ý ‘ta yêu chàng mà chàng đâu có hay’, dáng vẻ bi tình oán phụ như thế, sao nàng ta dám giết Mạch Khê chứ?”

“Có lẽ do yêu quá hóa hận, không ăn được thì đạp đổ. Ngươi xem xem, trong này viết… sau khi hồn phách sư phụ bị Hô Di giải thoát, Trọng Hoa chìm đắm trong rượu, ngày ngày say khướt, thất hồn lạc phách. Thanh Linh thổ lộ tình cảm, bị từ chối, hận quá mà giết hắn, sau đó cũng tự vẫn.”

Ta suy nghĩ một lúc, nghiêm mặt nói: “D