uan Tam Thiếu: “Hôm nay bổn quán không có rượu đế, công tử muốn uống, xin mời đi tới chỗ rẽ ngoài đường cái, có vài tửu lâu lớn đó.”
Quan Tam thiếu nhìn thấy ta, híp mắt lại nhìn ta một lượt, nhìn ánh mắt đó, ta chỉ muốn móc mắt hắn xuống.
Hắn xoa xoa cằm, cười nói: “Vừa rồi ở ngoài đường, nghe nói bà chủ quán rượu này là một quả phụ, có một đứa con trai, nhưng vẫn còn khá trẻ, vô cùng xinh đẹp, bản thiếu gia ta còn không tin… Hóa ra lời đồn không sai, đúng là một mỹ nhân tuyệt vời.”
Ta thản nhiên nói: "Xem như đúng phân nửa."
Hắn thấy ta không buồn bực không giận dỗi, đờ người không biết nên nói tiếp thế nào, chờ đến lúc tỉnh táo lại, nụ cười trên mặt hắn càng thêm dâm tà, vừa đi về phía ta, vừa vươn tay muốn bắt ta: “Ha ha! Bọn họ còn quên không nói, tiểu nương tử này vẫn là một tiểu đãng phụ [31'> cô đơn hiu quạnh. Hôm nay để gia đến yêu thương nàng được không?”
Ta thấy hắn càng ngày càng sấn lại gần, trong lòng đang cân nhắc xem nên cắt lưỡi hắn trước hay là móc mắt trước, hoặc là trực tiếp thiến hắn, vất tiểu đệ đệ của hắn lên cổng thành, góp chút sức nhỏ cống hiến cho nữ nhân thiên hạ, lại vừa có tác dụng giết gà dọa khỉ.
Đột nhiên, một bóng người nho nhỏ mạnh mẽ phóng vọt lại đây, hung hăng đẩy hắn ngã xuống đất.
Ta còn đang ngây người, thì một vò rượu lại nện xuống người Quan Tam Thiếu, người hắn nồng nặc mùi rượu Thiệu Hưng.
Bầu không khí hoàn toàn yên tĩnh.
Dường như Mạch Khê còn chưa hết giận, đi ra sau quầy, cầm một tờ giấy, viết chữ “Cút” thật to, ném xuống người hắn.
Ngoài lần hắn nổi giận đùng đùng với ta dưới phủ, ta chưa từng thấy hắn bừng bừng lửa giận như vậy. Có thể hắn cũng từng nổi giận như vậy, nhưng khi đó hắn đã trưởng thành, tâm trí chín chắn, biết phải nhẫn nại, mà bây giờ hắn chỉ là một đứa bé, khi giận sẽ trực tiếp bộc phát ra ngoài.
Ta nhìn thấy những người xem náo nhiệt xung quanh nhanh chóng tản đi, Lưu chưởng quầy hoảng hốt, sắc mặt bọn tiểu nhị trong quán cũng tái nhợt, ta nghĩ mọi người đều biết thủ đoạn trả thù của Bá vương [32'> này.
Họ sợ, nhưng ta thì không.
Ta vừa định nói Mạch Khê mấy câu, thì hắn lại kéo người ta xuống, ôm lấy ta, vỗ nhẹ lên lưng ta, giống như đang an ủi ta, muốn nói ta đừng sợ, dường như muốn nói: “Không sao, Tam Sinh, không sao, Mạch Khê sẽ bảo vệ ngươi.”
Ta dở khóc dở cười, nhưng lại rất cảm động. Đang ôm thân hình bé nhỏ vì quá xúc động mà run rẩy, bỗng nhiên ta nhìn thấy Quan Tam Thiếu đứng dậy, trong tay cầm một mảnh vò rượu vỡ vung tới muốn đâm vào đầu Mạch Khê.<>
Trong đầu ta trống rỗng, thầm nghĩ dù thế nào đi nữa, không ai được phép làm Mạch Khê của ta bị thương, liền ấn đầu hắn vào trong lòng, còn bản thân thì ngẩng đầu lên. Chỉ cảm thấy một cơn đau nhói lan ra từ phía trên đỉnh đầu. Dù ta là tinh linh hóa thân từ tảng đá, cũng bị lực đâm mạnh mẽ ấy khiến cho mọi vật trước mắt tối sầm, cảm giác như trời long đất lở.
Mạch Khê ngây người, vươn tay cẩn thận chạm vào dòng máu đang chậm rãi chảy từ trên trán ta xuống, ánh mắt vừa kinh ngạc, vừa sợ hãi. Ta nói: "Mạch Khê, đừng sợ."
Sắc mặt hắn trắng bệch. Quan Tam Thiếu đứng bên cạnh gào lên bị đau đầu, nói muốn giết ta và Mạch Khê, cắt đầu chúng ta để bồi thường cho hắn.
Lửa giận trong lòng ta bùng cháy, tràn ngập sát ý. Ngàn năm trôi qua, ta chưa từng bị đối xử như vậy, Quan Tam Thiếu chính là người đầu tiên. Lúc này ta thầm nghĩ sẽ cắt tiểu đệ đệ của hắn xuống, xào thành món ăn, bắt hắn ăn hết, xem tự hắn có mọc ra được một cái khác hay không, bồi thường, bồi thường!
Diêm Vương không cho phép ta ở Nhân giới giết người, nhưng muốn người ta sống không bằng chết thì có rất nhiều cách.
Cơn giận trong mắt ta ngưng kết lại, âm khí trên đầu ngón tay di chuyển, nếu hắn bước thêm một bước về phía trước, ta có thể cắt bỏ mệnh căn của hắn.
Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, một bóng người lao vào túm lấy cánh tay Quan Tam Thiếu, đẩy hắn lảo đảo, chật vật ngã xuống đất. Người kia giống như chưa hết giận, xông lên hung hăng đạp hắn, mắng: “Ban ngày ban mặt, dám lộng hành ngang ngược.”
Ta nghe giọng này rất quen, lau máu trên mặt, nhìn thấy rõ ràng người đó…
Bạch Cửu.
Ta bĩu môi, quay đầu nhìn Mạch Khê, thấy hắn đang vui mừng hớn hở. Ta càng ghen tuông nhiều hơn, giả vờ yếu ớt ngã dựa vào người Mạch Khê, yếu ớt nói: "Mạch Khê, Tam Sinh đau quá..."
Mạch Khê hoảng hốt, ôm chặt lấy ta, hốc mắt ngập nước nhưng không dám khóc. Ta dựa vào người Mạch Khê, khiêu khích nhìn Bạch Cửu. Mà lúc này hắn làm gì còn tâm trạng kèn cựa hơn thua với ta.
Quan Tam Thiếu đúng là một phế vật vô dụng, bị Bạch Cửu đá một cái đã lăn ra hôn mê bất tỉnh. Xích mích với bá vương là một chuyện, đứa bé ra tay với hắn là một chuyện, đánh nhau với hắn là một chuyện, nhưng đánh hắn ngất xỉu lại là chuyện khác.
Ánh mắt sắc bén của Bạch Cửu lướt qua một lượt, nói với Lưu chưởng quầy: “Hôm nay đừng buôn bán nữa.” Lại tiến tới hỏi ta: “Vẫn đi được chứ?”
Ta thầm nghĩ, hôm nay Quan Tam Thiếu bị đánh như vậy, chắc chắn cha hắn sẽ không để yên, đắc tội với quan lớn trong triều, đối với