kiếp này của Mạch Khê mà nói, không phải là chuyện tốt. Bây giờ chỉ còn cách nhanh chóng chạy trốn, trước khi quan binh tìm được chúng ta, phải rời khỏi kinh thành, thay đổi thân phận.
Ta không giả vờ yếu ớt nữa, lau vết máu trên đầu: “Chỉ bị thương ngoài da, không sao.”
Bạch Cửu nhíu mày, không nói gì.
Về tới nhà, ta định nhanh chóng thu dọn đồ đạc, nhưng Mạch Khê lại kiên quyết muốn ta băng bó vết thương trước, sống chết không chịu rời đi.
Ta chưa từng sử dụng pháp thuật trước mặt Mạch Khê, nên lúc này cũng không dám lộ ra, chỉ có thể ngoan ngoãn ngồi chờ Mạch Khê run rẩy đưa tay chậm rãi rửa sạch vết thương rồi băng bó cho ta. Ta nghĩ, dù Quan Tam Thiếu lợi hại thế nào, thì cũng chỉ là con cái quan lại, quan binh giỏi lắm thì ngày mai cũng mới tìm tới đây được.
Nhưng không ngờ, đêm đó quan binh ập tới. Bọn họ bao vây ngoài sân, không dám tiến vào, ta có thể nghe thấy tiếng bước chân nặng nề của bọn họ, trong lòng cũng biết đây không phải là quan binh bày trận bình thường. Vì muốn bắt một nữ tử và một đứa bé đánh Quan Tam Thiếu, nên bày trận cũng lớn một chút, ta quay đầu nhìn về phía Bạch Cửu, hắn quay lưng về phía ta, hình bóng tiêu điều.
Đột nhiên một tiếng hét từ bên ngoài vọng vào: “Phản tướng Bạch Tề! Đừng chống cự vô ích!” Nghe vậy, ta không hề có cảm thấy kinh ngạc. Lúc cứu hắn cũng biết người này không đơn giản, nhưng ta không ngờ thân thế hắn lại phức tạp tới vậy.
Bạch Tề, là đại tướng quân phản quốc, nghe đồn hắn bất mãn việc hoàng đế đương triều trọng dụng tham quan, thi hành chính sách chuyên quyền tàn bạo, trong cuộc chiến tranh với Man [33'>, lại bất ngờ quay lại tấn công triều đình, ý muốn xóa bỏ chính sách chuyên quyền, muốn tự mình trở thành hoàng đế.<>
Chúng ta chứa chấp một nhân vật nguy hiểm như vậy, thảo nào nhiều ngày nay kinh thành đều ở trong trạng thái giới nghiêm [34'>, quan binh tìm tới đây nhanh như vậy cũng không có gì là lạ.
Mạch Khê giữ chặt tay áo ta, bàn tay run rẩy, ta xoa đầu hắn, dịu dàng nói: “Mạch Khê, đừng sợ. Có Tam Sinh đây rồi.” Hắn lại lắc lắc đầu, viết xuống lòng bàn tay ta: "Mạch Khê bảo vệ Tam Sinh." Đôi mắt sáng rực trong đêm đen.
Ta nghĩ, không nói tới tư tưởng cổ hủ của Bạch Cửu, thực ra khi hắn làm sư phụ đã hoàn thành hết phận sự, tất cả mọi thứ mà Mạch Khê học được trong một tháng e rằng dù có ở trường ba năm cũng không học được.
Nếu Mạch Khê tiếp tục đi theo Bạch Cửu, mà Mạch Khê lại chăm chỉ hiếu học, một ngày nào đó, tiền đồ của hắn chắc chắn sẽ rộng mở, không thể lường trước được.
Ý nghĩ muốn cứu Bạch Cửu vụt lóe trong đầu ta, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, nếu ta thi triển phép thuật trước mặt Mạch Khê, hắn sẽ nghĩ thế nào về ta? Bạch Cửu sẽ nghĩ thế nào về ta? Ta còn chưa kịp nghĩ xong, Bạch Cửu đã sải bước đi ra ngoài.<>
Mở cửa ra, bên ngoài là đám binh lính trang bị áo giáp và vũ khí đầy đủ, lưỡi dao sáng loáng trong ánh lửa, chói lọi đâm vào mắt ta, ngoài ánh lửa đập vào mặt, còn có một luồng khí lẫm liệt khiến ta cảm thấy không thoải mái. Xuyên qua cánh cửa, ta nhìn về phía xa xa.
Quân lính bao phủ tầng tầng lớp lớp quanh một cỗ kiệu màu vàng. Ta bất ngờ, nhíu mày. Không ngờ bạo quân trong truyền thuyết lại coi trọng Bạch Tề như vậy, ngay cả lúc bắt phạm nhân cũng tự mình đến đây. Ta âm thầm thở dài, lần này dù ta có muốn giúp, e rằng cũng không giúp được.
Linh vật Minh giới luôn luôn e ngại long khí bẩm sinh trên người hoàng đế, tuy là một hoàng đế ngu ngốc, nhưng long khí trên người vẫn đủ ép tiểu linh vật ở Minh giới không thể ngẩng đầu lên. Mặc dù ta chưa đến nỗi không thể ngẩng đầu lên, nhưng năng lực trên người cũng bị ép tới mười phần mất bảy.
"Phản tướng Bạch Tề! Ngươi phản bội Thánh Thượng, đầu hàng địch quốc, tàn sát dân chúng Thiên triều ta! Nay còn dám cả gan ám sát Hoàng Thượng! Phạm phải tội lớn tày trời..."
Thái giám hắng giọng quở trách hành vi phạm tội của hắn, Bạch Tề lại lạnh lùng quát lại: “Lắm lời! Muốn bắt ta thì bắt đi!”
Mạch Khê nghe vậy, run rẩy, muốn đi ra ngoài, ta lặng lẽ ngăn hắn lại, lắc đầu. Từ trước tới giờ, Tam Sinh là linh vật ích kỷ, khoảng cách giữa bằng hữu thân sơ phân chia rõ ràng, chút giao tình nhỏ nhoi với Bạch Cửu, không đáng để ta đồng ý cho Mạch Khê tự mình đi cứu hắn. Kiếp này, nếu Mạch Khê đắc tội với hoàng đế, chắc chắn không có lợi.
Thái giám hừ lạnh: “Bay đâu! Còn không mau xông lên bắt tặc nhân!” Đám binh lính lập tức xông lên phía trước.
Vẻ mặt Bạch Cửu lạnh lẽo, cười một tiếng, bẽ gãy cánh tay kẻ xông tới đầu tiên, đoạt trường mâu của hắn, quay tay đâm xuyên qua ngực kẻ tiếp theo, cười nói: “Muốn bắt ta, e rằng các ngươi chưa đủ bản lĩnh!”
Ta nghĩ, lời đồn đại tướng quân dũng mãnh thiện chiến, võ công cái thế, có lẽ cũng không phải giả. Thái giám biến sắc, nhìn về phía cỗ kiệu. Chỉ nghe thấy từ phương xa truyền tới hai tiếng vỗ tay nhè nhẹ.
Ta nhíu mày, cảm giác sát khí trong viện tăng mạnh, giương mắt nhìn lại, không biết từ khi nào, bên ngoài tường viện đã có một đám cung thủ đã sẵn sàng lên dây. Nếu là lúc bình thường