Teya Salat
Tam Sinh Vong Xuyên Bất Tử

Tam Sinh Vong Xuyên Bất Tử

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324233

Bình chọn: 7.00/10/423 lượt.

ục thái giám cho ta mặc, sau đó hắn quang minh chính đại dẫn ta ra khỏi hoàng cung. Dọc đường đi, ta thấy không ít người quỳ hành lễ với hắn, gọi: "Quốc sư đại nhân."

"Quốc sư ư?" Sau khi ra khỏi hoàng cung, đứng thật lâu dưới ánh mặt trời, ta niệm một cái quyết khôi phục lại hình dáng ngày xưa, ta hỏi hắn, “Không phải từ trước tới nay Lưu Ba vẫn coi thường mấy thứ này sao?”

Hắn liếc mắt nhìn ta: “Nói ra thì dài lắm. Ta đưa ngươi đi gặp một người, việc đã qua vừa đi vừa nói chuyện.”

Trường An kể cho ta nghe, sau đợt tấn công ấy, Lưu Ba càng ngày càng suy sụp, cũng không còn huy hoàng như trước, đệ tử Lưu Ba cũng lột bỏ thanh cao tiên môn, trở về thế tục. Hắn biết ta cứu hắn thoát chết, nhưng lại bị Trọng Hoa ngộ sát, trong lòng luôn cảm thấy áy náy, luôn muốn tìm kiếp sau của ta để báo đáp.


Hắn hỏi: “Vì sao Tam Sinh vẫn còn nhớ được chuyện kiếp trước?” Ta không biết nên giải thích mọi chuyện thế nào với hắn, suy nghĩ một lát nói: “Có lẽ không thể từ bỏ sư tôn của ngươi.”<>

Hắn gật đật đầu, cũng không hỏi thêm, nói: “Hai mươi năm trước, trong kinh thành đồn đại có một yêu nữ, bị hoàng đế tự mình thu phục. Ta không nghĩ đó là ngươi, nhưng mười năm trước, có người tìm tới ta, muốn ta vào trong hoàng cung cứu một người. Lúc đó ta mới biết, hóa ra ngươi bị bắt. Biết là ngươi, đương nhiên ta phải cứu, cho nên lợi dụng thân phận quốc sư thâm nhập vào hoàng cung, những năm gần đây ta luôn dò la tin tức về ngươi, tìm mấy năm, cuối cùng cũng có thể cứu ngươi ra.”

“Người nhờ ngươi cứu ta, có phải tên là Mạch Khê?”

“Đúng, mà cũng không đúng.” Hắn thản nhiên cười cười, “Tam Sinh, ngươi có biết người mà ngươi gọi là Mạch Khê giờ là một người thế nào không?”

Ta lắc đầu, hắn nhỏ giọng nói: “Tuy bây giờ kinh thành vẫn còn an toàn, nhưng ngoài chiến trường, quân triều đình liên tục thất bại, không quá ba tháng nữa, giang sơn này sẽ đổi chủ.” Ta ngẩn người, nghe hắn nói tiếp: “Ở tiền phương, giết hơn mười vạn quân triều đình, lập chiến công hiển hách cho phản quân chính là Mạch Khê.”<>

“Mà người muốn ta cứu ngươi…” Vừa nói, hắn dẫn ta đi vào một căn nhà nhỏ trong ngõ sâu, đẩy cửa bước vào, ta đã nhìn thấy nam tử ngồi trong nhà.

Ta nhíu mày: “À, hóa ra là ngươi.”<>

Bạch Cửu. Đối với loài người, hai mươi năm là một khoảng thời gian dài, dáng người hắn vẫn cao ngất như trước, nhưng đã có tóc bạc. Trên mặt cũng có nếp nhăn.

Hắn nhìn thấy ta, kinh ngạc lắp bắp: “Ngươi… ngươi không thay đổi.”

Ta nhíu mày, nói theo bản năng: “Ta không phải là yêu quái.”

Hắn nhếch môi giễu cợt: “Đúng hay không thì có gì quan trọng? Yêu quái giết người, con người giết con người. Đều giống nhau cả.” Hắn ngừng một chút, nói: “Con người già đi, càng nhớ lại những chuyện xảy ra trước đây, mà cuối cùng giờ đây cũng có thể cứu ngươi ra, coi như chấm dứt được tiếc nuối của nửa đời trước.”


Ta không thích con người ở trước mặt ta than thở chính mình già đi, cắt ngang hắn, hỏi: “Mạch Khê đâu?”

“Hiện giờ hắn đang ở Vinh Sơn.” Bạch Cửu trầm mặc nói: “Thằng bé rất nhớ ngươi. Ngày nhớ đêm mong.” Giọng nói chất chứa bất đắc dĩ và thở dài.

Ta khó hiểu nhìn Bạch Cửu, cơn ghen tuông bấy lâu ngủ yên trong lòng không hiểu sao như bùng lên: “Ta thích Mạch Khê, Mạch Khê cũng thích ta. Ta không ở bên cạnh, hắn nhớ ta không phải là chuyện đương nhiên sao? Chẳng lẽ hắn nên nhớ ngươi? Cùng ngươi trải qua một mối tình cấm kỵ sao?”

Trường An đứng bên phì cười. Bạch Cửu cũng không tức giận , không biết nên khóc hay cười, liếc mắt nhìn ta một cái: "Bị giam nhiều năm như vậy, sao tính tình vẫn không thay đổi?"<>

Ta không quan tâm bọn họ nghĩ gì, nói: “Ta cứu ngươi một lần, ngươi cứu ta một lần, chúng ta coi như không ai nợ ai. Vì vậy sau khi từ biệt, ta muốn đi tìm Mạch Khê.” Vừa định độn thổ, lại giật mình nhớ ra lúc trước Mạch Khê bái hắn làm thầy, suy nghĩ một chút, ta cũng hiểu được nguyên nhân kết quả ra sao, nói: “Ngươi muốn Mạch Khê giúp ngươi ra trận giết định, có thể thay ngươi đoạt lại giang sơn này, nhưng sau này, ngươi phải để Mạch Khê đi. Thỏ khôn chết, chó săn bị nấu [37'>, ta không muốn chuyện đó xảy ra với Mạch Khê. Hắn là người tốt, sẽ bị tổn thương.”

Bạch Cửu không trả lời, đột nhiên Trường An hỏi ta: "Tam Sinh, Mạch Khê có phải là sư tôn ..."

Ta quay đầu nhìn lướt qua Trường An, nói: "Đúng, nhưng đó là chuyện quá khứ."


Không muốn nói nhiều, ta niệm một cái quyết, đi thẳng tới Vinh Sơn.

Dưới chân núi có một tòa thành tên là Vinh Thành, xây dựng dựa vào núi, bốn phía đều là vách núi. Dễ thủ khó công, nhưng một khi đột phá được Vinh Thành, muốn tấn công kinh thành là chuyện đơn giản.


Cho nên đây là phòng tuyến thành trì cuối cùng bảo vệ hoàng thành, trận chiến này không hề dễ dàng. Bây giờ có ta đến, có lẽ có thể giúp Mạch Khê. Chẳng hạn như đầu độc nguồn nước trong Vinh Thành, phóng hỏa kho lúa gì gì đó.

Nhưng khi ta đến Vinh Sơn, đã không cần ta tham gia nữa. Hai quân đã xáp mặt giao chiến.

Ta đứng ở một nơi cheo leo phía trên, có thể nhìn thấy chiến trường phía dưới, nhìn thế tấn công mãnh liệt