cúi đầu xuống không
nhìn nữa. Trước kia, cô thường xuyên sa vào tầm mắt của anh, phương
hướng còn không rõ ràng, đừng nói gì đến lừa gạt và trả thù. Bây giờ
cũng sẽ không .
Anh ăn rất ít, dường như có tâm sự.
Hứa Kha lơ đãng nhìn anh một cái, phát hiện anh gầy hơn một chút so với trước đây, là bận quá sao?
Cô rất muốn nói gì đó, nhưng lời nói đến bên miệng, lại bị đè ép lại, có rất nhiều cô gái quan tâm đến hắn, những lời khác sáo như chú ý sức
khỏe, không cần đến cô phải nói.
Ăn cơm xong, Hứa Kha vén màn lên.
Đi ra cửa quán cháo, Hứa Kha nghiêm trang nói với Thẩm Mộ: " Lần này do tôi tính tiền, cũng coi như là đã mời anh."
Thẩm Mộ khinh thường hừ một tiếng, "Tiện thôi, không tính."
Hứa Kha cũng hừ một tiếng: "Thẩm tiên sinh, hầu hạ anh quá khó đấy."
Thẩm Mộ không hờn giận nhìn cô, "Em có thể không gọi anh là Thẩm tiên sinh nữa được không!"
Hứa Kha à một tiếng, suy nghĩ một chút mới nói: "Vậy, phải gọi anh là con riêng của dượng sao? Như thế văn hoa quá, không thuận miệng."
Vẻ mặt Thẩm Mộ tối đi, hung hăng trừng mắt cô "Trước đây em gọi thế nào?"
"Trước đây sao, thật không thể ngờ được! Lại có thể gọi anh là anh
trai, thật ngốc." Hứa Kha cười, vài đợt gió đêm khiến mũi cô có chút
chua xót.
Khi mới gặp anh, cô mới 16 tuổi, khi anh đứng ở trước mặt cô, cô
trong khoảnh khắc đã hiểu được "Nhất kiến Dương Quá ngộ lỡ chung thân"
(nghĩa là gặp được Dương Quá lầm lỡ cả đời). Cũng may, coi như cô cũng
may mắn, chỉ có vài năm lầm lỡ mà thôi.
Thẩm Mộ không nói được lời nào, im lặng tới mức đáng sợ.
Hứa Kha mỉm cười: "Thẩm tiên sinh, tạm biệt."
Thẩm Mộ đột nhiên giữ chặt lấy cánh tay cô, ép chặt cô lên cánh cửa màu đỏ thắm của quán cháo.
Vóc dáng anh rất cao, cô đứng trên bậc thang cao hơn anh một bậc, vì
thế đối diện với cô là đôi mắt đang trừng lên của anh. Không thể phủ
nhận rằng, dáng vẻ khi tức giận của anh cũng vô cùng đẹp trai, lông mày
dày như mực, đôi mắt u tĩnh.
Anh gằn từng chữ từng chữ một: "Em nói một tiếng Thẩm tiên sinh nữa thử xem?"
Tính tình ương ngạnh của Hứa Kha lúc này lại nổi lên, phẫn nộ nói: "Thẩm tiên sinh, có chuyện gì thì nói đi."
Ánh mắt Thẩm Mộ hơi động, cúi thấp đầu xuống.
Hứa Kha vừa sợ vừa xấu hổ, "Thẩm Mộ, bỏ tay ra, đây là nơi công cộng! Anh dám!"
Anh bĩu môi coi thường: "Em nghĩ anh có dám hay không!"
Hứa Kha tức giận nói: "Thẩm Mộ!"
Anh mỉm cười, môi lướt qua khuôn mặt cô, "Sao em không gọi Thẩm tiên sinh nữa đi."
Hứa Kha ngẩn ra, anh chỉ là?
Thẩm Mộ tựa tiếu phi tiếu nhíu mày: "Em nghĩ anh vì lí do gì mà phải làm vậy?"
Hứa Kha vừa thẹn vừa giận.
Anh khẽ cười, nhấc chân xuống bậc thang, giống như chưa có bất cứ chuyện gì xảy ra.
Hứa Kha đứng trên bậc thang trừng mắt nhìn bóng dáng của anh. Việc
anh giỏi nhất chính là khơi lên sự tức giận của cô, sau đó cười nhẹ
nhàng bâng quơ giả vờ không thấy.
Cảm giác chua chua ngọt ngọt khi ở bên anh, lo được lo mất, bỗng chốc thiên đường, bỗng chốc địa ngục đã chôn sâu trong kí ức lại bị anh khơi ra thoáng cái trở nên rõ ràng. Đó là một câu chuyện cũ, đã chôn kín sáu năm trời, có một loại hương vị mang dấu ấn thời gian, giống như một
bình rượu bị ủ kín.
Thẩm Mộ đột nhiên quay lại cười cười: "Có phải em đang tức giận vì anh không hôn em hay không?"
Hứa Kha trừng mắt liếc anh một cái, xoay người bước đi.
Anh mở cửa xe, đi theo phía sau cô nói: "Anh đưa em về nhà."
Hứa Kha không để ý đến anh, lập tức đi về phía trạm xe buýt. Anh cũng không giữ, lái xe chậm rãi đi theo phía sau cô.
Hứa Kha cảm thấy cảnh này thật sự rất cẩu huyết, trước kia xem tivi
nhìn thấy những cảnh như vậy, nhất định sẽ cảm thấy rất bị động, không
ngờ rằng hôm nay nó lại xảy ra với chính mình. Nhưng thật sự khi nó xảy
ra với chính mình, cũng không hẳn là quá mức bị động. Có thể thấy được,
cuộc sống và phim ảnh có sự chênh lệch rất lớn.
Quan trọng là một chiếc xe thể thao đầy phong cách như Porsche mà lại bò như ốc sên trên đường, phía trước lại là một mĩ nữ đang tức giận
muốn bỏ đi, vì thế, những người đi đường đều chăm chú nhìn.
Hứa Kha cảm thấy nếu mình không lên xe thì kiêu ngạo quá. Rất nhiều
chuyện trên thực tế đã chứng mình, đo trí tuệ với anh, bản thân cô không bao giờ thắng được.
Cô dừng bước, nhìn Thẩm Mộ. Khóe môi anh mang theo ý cười, nhưng Hứa
Kha lại cảm thấy nụ cười của anh rất khiêu khích, khí chất anh tuấn và
cơ thể cường tráng trong bóng đêm càng mang vẻ hoang dã và khí phách.
"Vì sao không để anh chở em, em sợ anh sao?"
"Tôi sợ anh?" Hứa Kha cong cong khóe miệng, từng bước đi đến phía trước xe, kéo mở cửa xe rồi ngồi vào trong.
Thẩm Mộ tựa tiếu phi tiếu nhìn cô: "Đòn khích tướng là phương pháp
tốt nhất với em. Em nói xem em lớn tuổi như vậy rồi, tại sao còn xúc
động như vậy chứ?"
Hứa Kha vểnh khóe môi lên, không chút lưu tình nào phản kích: "Anh lớn tuổi như vậy vẫn còn lo chuyện bao đồng."
Thẩm Mộ liếc nhìn cô một cái, nghiêm mặt nói: "Vì chọc giận em thật nhàm chán."
Hứa Kha hừ một tiếng: "Quả thật rất nhàm chán."
Thẩm Mộ nhìn cô, chậm rãi nói: "Tình cảm có rất nhiều loại, sâu đậm
đến mức