ờ?” Kỷ Viễn đột nhiên nhìn Cẩm Tú bằng ánh mắt rất đăm đuối.
“Cái gì làm thế nào cơ?” Cẩm Tú không hiểu Kỷ Viễn định nói gì.
“Làm thế nào bây giờ?” Kỷ Viễn cười đầy ẩn ý với Cẩm Tú, vừa nói vừa đưa tay xoa lên đôi vai của Cẩm Tú.
Cô hiểu ý, trườn ra mép giường, nhanh tay vơ lấy quần áo trên ghế mặc vội lên người.
Kỷ Viễn phì cười vì hành động của Cẩm Tú, anh chế nhạo: “EM cuống cuồng bỏ chạy thế à?”
Kỷ Viễn muốn đưa Cẩm Tú đi ăn. Cuối tuần thời gian khá thoải mái, đủ để hai người tận hưởng thế giới riêng. Nhưng mới nhận được một cuộc điện thoại mà Kỷ Viễn đã hủy hết mọi kế hoạch của ngày hôm nay, anh nói phải về công ty ngay, có việc gấp cần phải giải quyết.
Sau đó anh chạy vào phòng tắm, đang tắm thì chợt nhớ ra không mang theo áo bèn gọi với cẩm Tú mang chiếc áo sơ mi vào cho anh.
Nửa đêm, Cẩm Tú đã đem áo sơ mi của Kỷ Viễn đi giặt, phơi ở ngoài ban công. Nhưng giờ áo vẫn chưa khô hẳn, thấy Kỷ Viễn có vẻ rất vội, Cẩm Tú đành ra ban công lấy áo vào. Căn phòng chỉ có bốn mươi mét vuông, ban công cũng rất nhỏ, Tuy nhiên ban công lại có ô cửa sổ khá lớn. Từ trên nhìn xuống, Cẩm Tú có thể cảm nhận được độ cao của tòa nhà ba tầng này, khung cảnh bên ngoài tòa nhà hiện lên rõ mồn một trước mắt cô.
Bên dưới tòa nhà có một bồn hoa rất đẹp, những đóa hoa bìm bịp khoe sắc rực rỡ dưới ánh mặt trời. Cẩm Tú nhìn thấy một cô gái với chiếc váy đỏ đang đứng dưới dàn hoa bìm bịp. Cô gái đang gọi điện cho ai đó. Nhìn miệng cô gái nói, Cẩm Tú cảm giác dường như cô đang nói tới hai chữ Kỷ Viễn.
Cẩm Tú bất giác bật cười, cô thấy ý nghĩ của mình thật nực cười, chẳng thực tế c hút nào.
Nhưng trong lúc đó, Kỷ Viễn đột nhiên lao ra vơ lấy chiếc điện thoại đang réo inh ỏi của mình, nhấn nút nghe, và hét lên: “Giục cái quỷ gì, đừng giục nữa, tôi sắp tới rồi, đừng giục nữa.”
Kỷ Viễn vừa cúp máy thì đồng thời Cẩm Tú cũng nhìn thấy cô gái mặc váy đỏ đang đứng dưới dàn hoa bìm bịp cũng tắt máy.
Người con gái này không phải là đang gọi điện cho Kỷ Viễn đấy chứ?
Kỷ Viễn mặc vội chiếc áo còn đang ẩm, rồi vội vã đi. Trước khi đi, Kỷ Viễn còn dặn dò cẩm Tú dọn dẹp lại căn phòng xong rồi hãy về. Kỷ Viễn không quên nói thêm tối nay có lẽ anh không có thời gian, nên ngày mai mới có thể gặp cô.
Cẩm Tú không nói gì, ngồi trên sofa, quan sát Kỷ Viễn đang vội vội vàng vàng. Trước khi ra khỏi cửa, Kỷ Viễn còn tiến lại ôm chặt Cẩm Tú vào lòng, hôn cô tới tấp, sau đó, anh nhanh chóng rời khỏi căn phòng nhanh như một chú thỏ.
Một, hai, ba, bốn…Cẩm Tú nhẩm đếm tới hai mươi, đủ thời gian để Kỷ Viễn chạy xuống dưới lầu. Cẩm Tú bước tới ban công, nhìn ra khu bồn hoa bên ngoài cửa sổ. Cô thấy Kỷ Viễn đang sóng vai cùng cô gái váy đỏ khi nãy ra khỏi khu nhà.
Cẩm Tú trùng lòng xuống. Người con gái đó là ai? Sao lại biết Kỷ Viễn mượn căn phòng này ở đây?
Không phải là ở công ty có việc sao? Người con gái đó là đồng nghiệp của Kỷ Viễn sao?
Những suy nghĩ ấy luẩn quẩn trong đầu Cẩm Tú, dần dần xóa nhòa hết những giây phút gần gũi yêu thương đẹp đẽ của cô đêm qua với Kỷ Viễn. Thay vào đó là cảm giác phiền muộn và lo lắng. Mỗi lần gặp Cẩm Tú, Kỷ Viễn rất ít nói chuyện cùng cô. Lẽ nào thiên chức làm vợ của Cẩm Tú chỉ là chuyện chăn gối thôi sao?
Cẩm Tú không về ngay, chiếc áo dài của cô đã bị Kỷ Viễn xé đứt cúc. Cô định khâu chiếc cúc lại, lúc tìm kim, cô đã mở ngăn kéo, trong ngăn kéo có một tấm ảnh được đính lên một cuốn sổ. Khi Cẩm Tú đưa tay lật tấm ảnh lên, không biết vì sao, tay cô cứ run lên, như thể đang mở ra một bí mật nào đó.
Tấm ảnh được lật lên. Đó là bức ảnh Kỷ Viễn ôm một người con gái, họ đang cười rất rạng rỡ.
Tay Cẩm Tú run lên, suýt chút nữa làm rơi bức ảnh.
Người con gái trong bức ảnh này chính là cô gái mặc váy đỏ khi nãy đứng dưới tòa nhà. Rốt cục cô ta và Kỷ Viễn có mối quan hệ với nhau như thế nào? Đêm hôm đó, khi gọi điện cho Kỷ Viễn, tiếng người con gái mà Cẩm Tú nghe thấy chính là tiếng của người con gái này sao? Hai người họ chụp ảnh với nhau rất thân mật, giữa họ chắc chắn không phải là mối quan hệ bình thường
Cẩm Tú nhìn quanh căn phòng, cô đã sớm nhận ra đây là phòng của con gái, bởi cô có thể nhìn thấy những thứ trong phòng tắm như kem dưỡng da của phụ nữ, lại còn một chiếc tất hoa của phụ nữ chưa kịp thu dọn. Cô nghĩ, chắc chắn căn phòng này là của cô gái mặc váy đỏ kia. Nếu cô ta đã gần gũi với Kỷ Viễn như thế thì vì sao còn cho Kỷ Viễn và vợ anh mượn phòng?
Không lẽ căn phòng này là của Kỷ Viễn và người con gái kia?
Rốt cuộc là Lý Cẩm Tú cô và cô gái váy đỏ đó, ai mới là vợ của Kỷ Viễn?
Cẩm Tú cảm thấy hối hận vì cuộc hôn nhân vội vàng. Cô không chỉ kết hôn nhưng sống xa nhau với Kỷ Viễn mà còn kết hôn bí mật, kết hôn và sống trong cuộc sống dục vọng với Kỷ Viễn. Bây giờ cô là ai? Trong mắt những người xung quanh, cô là người phụ nữ của Kỷ Viễn ư?
Cẩm Tú chẳng còn tâm trí nào để khâu chiếc áo dài của mình nữa, nhưng cái áo khuyết mất hai chiếc cúc, sao có thể mặc mà đi ra ngoài đường được. Càng nghĩ Cẩm Tú càng giận Kỷ Viễn. Anh ta gây họa xong là bỏ đi mất, anh ta liệu có nghĩ rằng ngày hôm sau vợ anh t