Polaroid
Thái Phấn Điệp

Thái Phấn Điệp

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 321575

Bình chọn: 7.00/10/157 lượt.

hế!” Dứt lời cô dùng sức đẩy tôi ngã xuống đất, chỉa vào mũi tôi, “Nhất định là cô mê hoặc anh ấy, anh ấy mới lấy thân mạo hiểm. Nếu không là bởi vì hai người phàm hèn mọn các ngươi, anh ấy làm sao đi tiệm cơm ngồi ba ngày hai đêm, sao lại nhiều lần dùng máu để biến ra đồ vật!Bây giờ còn bị… Thiên sát nhân loại, thiên sát trả ơn ——!”

Tôi giật mình bắt được vạt áo cô ấy, “Tôi không rõ cô đang nói cái gì? Hồ Điệt đâu? Hồ Điệt đi đâu ?”

Hỉ Hỉ cúi đầu không nói, thật lâu sau mới nói: “Thôi, thôi, tôi hỏi cô lần cuối cùng, cô thích anh ấy phải không.”

Tôi gật gật đầu. Chỉ thấy cô ấy thở dài đưa qua một hàng chữ dài như gà bới.Mực viết bị nhòe bởi nước mưa, mơ hồ nhìn ra một sơ đồ mạng miêu tả một con bướm

Thoáng chốc có cái gì ở trong đầu nổ tung, trước mắt quay lại bộ phim sáu tháng trước—— ô màu đỏ , Hồ Điệt, trả ơn.

Khi tôi ngẩng đầu, trên cỏ đã không còn bóng người. Hồ Điệt không thấy .

Khi Tiểu An tỉnh lại ,tôi nói cho nó Hồ Điệt đi mà không tạm biệt. Vốn tưởng rằng nó sẽ khóc to, lại không nghĩ rằng nó lại mờ mịt hỏi tôi,

“Hồ Điệt là ai?”

Tôi bỗng nhiên hiểu được, như phát rồ xông ra bên ngoài, tóm lấy từng người trên đường hỏi han. Càng hỏi càng là kinh hãi —— giống như trí nhớ của mọi người bị lau đi, không có ai biết Hồ Điệt.

Giống như anh ta chưa từng xuất hiện.

Ai có thể nói với tôi, chàng trai xuất hiện trong cuộc sống của tôi, là ai?



Tất cả trở lại như thời điểm bắt đầu.Mua thức ăn, làm công, nấu ăn cho em trai, tất cả đều không có gì bất đồng.

Cho đến khi người mẹ bỏ rơi chúng tôi mười năm tìm về, năn nỉ chúng tôi cho bà một cơ hội để bồi thường, gương mặt trang điểm kỹ càng của bà lấm lem hết..

Sau đó tôi rời khỏi đây, mang theo tập tranh Hồ Điệt tặng cho vào hành lí.

Đây là điều duy nhất chứng minh anh từng tồn tại.

Chương cuối

Năm năm sau, tại cuộc triễn lãm tranh nghệ thuật, hai sinh viên thì thầm ở trước một bức tranh lớn.

Này, bạn cũng biết Nguyên Lệ sao?

Họa sĩ này chỉ biết vẽ bươm bướm sao? Đương nhiên là biết , là bạn học của tôi.Cô ấy rất nổi tiếng.

Đúng vậy, gần đây tôi nghe rất nhiều chuyện, có liên quan đến cô ấy.

Cô gái lạnh lùng này thì có chuyện gì sao?

Nghe nói khi ở nhà cô ta nhận được một bưu kiện, thực sự khóc ba ngày ba đêm.

Woah? Chẳng lẽ là thư đe dọa .

Không phải đâu. Nghe nói là tiêu bản một con bướm. Năm đó Nguyên Lệ đi theo mẹ trở về thành phố Y , chuyện đầu tiên là muốn ôn tập thật tốt để thi vào học viện mỹ thuật. Nghe qua chẳng phải là chuyện gì lớn, nhưng là vấn đề ở chỗ Nguyên Lệ nhiều năm bỏ học ở nhà, học vấn văn hóa tất nhiên chẳng bằng các thí sinh còn lại. Không biết là vì áy náy hay vì điều gì, mẹ đã dùng mọi cách, từ từ nhắm hai mắt hét lên một câu:

Kiểm tra không qua, ta dùng quan hệ! Không chịu? Ta dùng tiền!

Cũng vừa hay dượng yêu mẹ như mạng sống, cũng nghe theo lời mẹ. Trái lại Nguyên Lệ đối với \những việc bà làm không chút xíu cảm động, chỉ luôn nhốt bản thân trong phòng, liên em trai làm nũng cũng chẳng thèm quan tâm. Bộ sách thành xếp thành đôi đặt trên bàn, chẳng biết nên bắt đầu từ đâu.

Không nghĩ đến hơn nửa năm trôi qua, Nguyên Lệ lại làm được việc lớn.

Đại học mỹ thuật Y hệ tạo hình chiêu sinh!

Bây giờ cho đến ngày Nguyên Lệ tốt nghiệp cũng còn một năm, tộc trưởng của họ Nguyên thấy được đứa con gái vốn dĩ chẳng có tiền đồ gì bây giờ lại trở thành họa sĩ nổi tiếng, trong lòng tiếc nuối.

Người làm nghệ thuật toàn thân đều toát lên hơi thở lãng mạn, tâm trí thỉnh thoảng sẽ trừu tượng, đứa trẻ Nguyên Lệ này, cả ngày trời đều lạnh mặt, đối với em trai mình cũng không cười một cái; vẽ tranh cũng cố chấp , cảnh phố phường động vật mọi thứ cũng không vẽ, lại yêu thích vẽ tranh bươm bướm, tương lai làm sao.Vẽ bươm bướm cũng được, xung quanh vẽ phượng vĩ càng tốt, nhưng cô lại vẽ xung quanh toàn là rau cải trồng bình thường đều thấy được! Thầy giáo nhìn tác phẩm tốt nghiệp của cô đều lắc đầu, nói tài nghệ cũng không có vấn đề gì, chỉ là ý tưởng hơi độc đáo, tác phẩm hình thức chỉ có một, về sau đường tiến thân sẽ rất gian nan.

Nhưng sau này Nguyên Lệ vẫn nổi danh. Bạn hỏi vì sao ư? Hừ, không thể nói.

Vốn cho rằng cuộc sống của Nguyên Lệ cứ như vậy , ai biết ngày đó không biết thằng ngốc nào gửi cho cô bưu kiện, đứa nhỏ đó đi du lịch về khóc thảm thiết, đến Vạn Lý Trường thành cũng bị ngập nước. Nguyên An liều chết xông vào phòng chị nó, bị chị nó đập giá vẽ vào người. Nguyên An khóc chạy ra, ôm đầu oa oa kêu to:

Còn tưởng rằng là đứt tay đứt chân chặt đầu mà, thì ra chỉ là một tiêu bản bươm bướm mà!Quán nhỏ ven đường đều có thể mua được tiêu bản mà!

Này không là khóc như chết cha sao? Bị một cái tiêu bản khiến cho đầu óc điên đảo vậy mà!Đúng là Nghệ – thuật – gia!

Nguyên Lệ cứ như vậy khóc suốt, cơm cũng không ăn, khóc đến cổ họng câm . Cả nhà đều muốn điên rồi, đang chuản bị xôn xao đưa người đi, chuông cửa vang .lên

Là một cô gái , mặt không biểu cảm nói muốn tìm Nguyên Lệ. Mẹ Nguyên tưởng bạn học Nguyên Lệ, đau đầu nói Nguyên Lệ hiện tại tâm tình không tốt lắm,làm bộ dạng tiễn khách. Cô gái kia không quan tâm,