Snack's 1967
Thanh Mai Không Gả Hai Lần

Thanh Mai Không Gả Hai Lần

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323150

Bình chọn: 10.00/10/315 lượt.

u Khang Thái, “Tiểu Cầm đã lấy tôi rồi.” Khi Lưu Khang Thái nhận chén nước, Phong Tiêu Dã thản nhiên nói một câu.

Vẻ mặt Lưu Khang Thái cứng đờ, Trương Phượng Chi tính mở miệng thì bị ông ngăn lại, ông nhin Vương Dĩ Cầm đang ngồi co ro phía đối diện, “Tiểu Cầm, là thật chứ?”

“Bác trai, bác gái, đây là sự thật.” Vương Dĩ Cầm ngẩng đầu lên nhìn Lưu Khang Thái, cô thấy mình không có lỗi gì với họ, mà ngược lại, chính họ mới là người có lỗi khi giúp con giấu giếm cô.

“Aizz….” Lưu Khang Thái thở dài thườn thượt, có lẽ động cơ lúc đầu là sai, nhưng ông thật sự thích Vương Dĩ Cầm, muốn cô thay con mình quản lý gia nghiệp và che giấu cho con ông thoát khỏi gièm pha của người đời, “Thật ra cháu không cần làm vậy đâu, bác biết cháu lấy Đắc Chí sẽ phải chịu ấm ức, nhưng ở Lưu gia, cháu sẽ có được địa vị trong xã hội thượng lưu, có thể tiếp tục quản lý công ty của Lưu gia, có thể làm một quý bà giàu sang cả đời.”

Vương Dĩ Cầm đang định trả lời thì Phong Tiêu Dã trước giờ vẫn luôn trầm mặc ít nói đã đoạt trước, vì đau lòng và phẫn nộ thay cô mà nắm chặt tay Vương Dĩ Cầm, “Đó đều là những thứ ông muốn, nhưng ông biết Tiểu Cầm muốn gì không?” Sắc mặt Phong Tiêu Dã vốn đã lạnh, lại thêm ngữ khí lạnh như băng khiến không khí cuộc nói chuyện trở nên dọa người.

“Cậu biết cô ta muốn gì sao? Các người mới quen nhau vài ngày, hay đã qua lại với nhau lâu rồi?” Trương Phượng Chi lớn tiếng phản bác, làm ra vẻ ý vị thâm trường, “Cô dám lén lút với người khác sau lưng con tôi…”

“Bác gái, cháu và Tiêu Dã không phải mới quen nhau, chúng cháu là bạn từ nhỏ, vì sao cháu và Lưu Đắc Chí không thể lấy nhau chắc bác cũng biết rõ, cháu không muốn nghe những lời suy đoán vô căn cứ của bác.” Vương Dĩ Cầm bĩnh tĩnh bẻ lại, bác gái muốn nói cô thế nào cô không quan tâm, nhưng không được động đến anh Tiểu Dã của cô.

Cho dù trước kia đã gặp không ít chuyện ngược đời nhưng Phong Tiêu Dã vẫn bị tức giận bởi những lời này, người phụ nữ này đang nói gì vậy? Cả nhà họ hùa nhau lừa gạt Tiểu Cầm, trước kia đã khiến cô làm trâu làm ngựa cho Lưu gia, vậy mà giờ đây khi lời nói dối bị vạch trần còn dám quay ngược lại hoài nghi hành vi của Tiểu Cầm sao?

Vương Dĩ Cầm nắm chặt bàn tay Phong Tiêu Dã, ngăn anh mở miệng.

“Nhưng…” Nhìn những âu yếm mà Phong Tiêu Dã và Vương Dĩ Cầm dành cho nhau, Trương Phượng Chi càng nghĩ càng thấy nghi ngờ.

“Phượng Chi!” Lưu Khang Thái ngắt ngang những lời nói lỗ mãng của vợ, là Lưu gia họ sai trước, nếu cứ tiếp tục cãi chày cãi cối thì hơi quá đáng, “Tiểu Cầm, dù sao thì bác cũng không muốn tương lai cháu phải hối hận.”

“Bác trai, cảm ơn bác, cháu sẽ không hối hận về quyết định này của mình, cũng sẽ không hối hận đã bỏ qua cuộc hôn nhân lừa gạt với nhà bác.” Vương Dĩ Cầm nghiêm túc đáp: “Lưu gia có thể cho cháu sự giàu sang, nhưng không thể cho cháu cuộc sống như cháu muốn được.”

“Được rồi, chuyện hôn nhân cũng không thể miễn cưỡng, nhưng mà…” Lưu Khang Thái liếc mắt nhìn Phong Tiêu Dã nãy giờ vẫn ôm Vương Dĩ Cầm, có chút kiêng dè sự tồn tại của anh, “Cháu biết đấy, về nguyên nhân hủy bỏ hôn lễ, có thể sẽ có chút xúc phạm cháu…”

“Cháu hiểu mà bác trai, cháu không ngại đâu.” Vương Dĩ Cầm nhéo nhéo lòng bàn tay Phong Tiêu Dã để anh kiềm chế, những việc nhỏ này cô không để tâm.

“Cảm ơn cháu.” Lưu Khang Thái càng nghĩ lại càng thấy tiếc, lần đầu gặp Vương Dĩ Cầm ông đã biết cô là cô gái tốt, không giống như loại con gái ham hư vinh thời nay. Cô nguyện ý dùng đôi vai gầy yếu của mình để gánh vác thay Lưu Đắc Chí, phụ nữ đâu phải ai cũng có thể mạnh mẽ như vậy. Thật đáng tiếc, Đắc Chí lại không có phúc cưới được cô. “Bác còn một yêu cầu quá đáng nữa, trước đây công ty có rất nhiều nghiệp vụ do cháu phụ trách, tạm thời bác không thể tìm được người tiếp nhận…”

“Bác trai, chờ cháu lo ổn thỏa chuyện này rồi sẽ quay về xử lý tốt chuyện công ty rồi mới rời đi ạ.” Vương Dĩ Cầm quan tâm nói.

Aizz! Lưu Khang Thái tiếc hận thở dài, đây là cô gái thật tốt mà, “Cảm ơn cháu, vậy hai bác đi trước.”

“Khoan đã!” Trương Phượng Chi vẫn ngồi ở đó, “Nếu về sau chúng ta không liên quan đến nhau nữa thì nên giải quyết cho rõ ràng chuyện tiền bạc, mấy năm nay cô đã lấy của chúng tôi bao nhiêu tiền, nào là tiền du học, nào là tiền mua xe, mua đồ hiệu khi cô đi làm, cô cũng nên trả lại cho Lưu gia chứ?”

“Phượng Chi, bà nói bậy bạ gì đó!” Lưu Khang Thái giận tái mặt, không thể tin vợ mình lại nói như vậy, nhà họ vốn phải xấu hổ với Vương Dĩ Cầm vì đã làm lỡ mất thời con gái của người ta, thế mà vợ ông còn dám đòi tiền?

Vương Dĩ Cầm hít sâu một hơi, nắm chặt tay Phong Tiêu Dã, tuy trông cô không có vẻ mạnh mẽ, nhưng nói sao thì cũng đã trải qua tôi luyện trên thương trường, đủ tư cách làm phó tổng một công ty, sao có thể ngoan ngoãn để người khác o ép chứ, “Bác gái, cháu thừa nhận tiền du học của cháu là do Lưu gia cho, nhưng sau khi cháu tốt nghiệp đi làm cho Lưu gia thì được nhận lương theo mức cơ bản trả cho Thạc sĩ, hơn nữa khi cháu ký kết hợp đồng cho Lưu thị vẫn luôn có hoa hồng, nếu bác nghi ngờ có thể nói nhân viên kế toán của Lưu