đời mới, còn cô, cuộc đời còn lại không có cậu ta, chỉ biết lặng lẽ nhớ
nhung.
Tất cả mọi người, bao gồm Tề Quang Ngạn, thậm chí cả
người đàn ông cô yêu nhất, đều không lường được, tình cảm cô dành cho
Thẩm Hàn Vũ lại sâu sắc đến vậy.
Những ngày tháng không có Thẩm
Hàn Vũ rất yên tĩnh, không có sóng to gió lớn, có thể nói là nhạt nhéo
tới mức vô vị, chỉ có mỗi lần ngồi trước bàn học viết thư cho anh, cô
mới cảm nhận được nhịp đập phập phồng của trái tim, nhưng lại không dám
gửi thư quá nhiều lần, sợ để lộ nỗi hoài mong.
Anh, em rất nhớ anh.
Câu này chỉ có thể lặp lại trong tim, không thể viết ra thành chữ.
Trong thư, cô cẩn thận moi ra những chuyện vụn vặt thường nhật để viết, cho
anh biết hằng ngày cô sống rất tốt, rất vui vẻ, muốn anh đừng lo lắng,
chưa bao giờ dám tuỳ ý bộc lộ nỗi nhớ nhung.
Một năm, hai năm qua đi, ngoài dịp tết Âm lịch anh về rồi lại đi ngay, họ chỉ có thể liên lạc qua thư và điện thoại.
Sau khi tốt nghiệp, cô tìm thấy một công việc có chế độ đãi ngộ không tồi ở một phòng tranh nhưng anh vẫn đều đặn gửi phí sinh hoạt cho cô. Cô từng phản đối nhưng anh chẳng thay đổi, còn nói nếu cô kiếm được nhiều tiền
thì có thể tiết kiệm để làm của hồi môn.
Năm mười lăm tuổi, bọn
họ xa nhau; năm mười tám tuổi, cô đi gặp anh; năm hai mốt tuổi, mẹ qua
đời, anh trở về; năm hai tư tuổi, anh kết hôn, đưa vợ mới cưới đến một
nơi xa…
Năm nay, cô hai sáu tuổi rồi, liệu cô có thể chờ đợi một lần trùng phùng khắc cốt ghi tâm khác hay không?
Bây giờ, thi thoảng cô vẫn cầm bút vẽ vời. Sinh nhật anh năm ngoái, cô đã
vẽ một bức tranh dựa theo trí nhớ, gửi làm quà cho anh. Trong tranh, anh và cô tựa lưng vào nhau ngồi bên cửa sổ, ngoài trời là mưa phùn cùng
ánh tà dương…
Anh nói, sau mưa sẽ có cầu vồng.
Cô không nhớ cuối cùng có cầu vồng hay không, chỉ nhớ hôm đó… cô đã hôn anh.
Thật kỳ lạ, cô phát hiện càng lớn tuổi mình lại càng hay nhớ chuyện trước
kia, đặc biệt là thời còn ở quê, những ngày tháng có anh bầu ban, hồn
nhiên, vô lo.
Chỉ cần nghĩ tới anh, cô sẽ vô cùng xúc động, muốn cầm bút ghi chép, hoặc là sợ hãi, sợ có một ngày cô già tới nổi không
thể ghi lại thứ gì nữa, vì vậy cô phải tranh thủ lúc còn có thể vẽ để
lưu lại. Có người nói, vì tình cảm trong tim tràn đầy nên đương nhiên
văn chương cũng vô cùng cảm động, rốt cuộc cô cũng hiểu cảm giác này
rồi, cô bây giờ chính là vì xúc động dâng tràn nên mới dùng tranh để
biểu đạt.
Bởi vậy, các tác phẩm liên quan tới ký ức thời niên
thiếu của cô ngày càng nhiều, từng bức, từng bức chỉ xoay quanh người
đàn ông dịu dàng ấy. Cho đến một hôm, phòng trưng bày có triển lãm, giám đốc phòng tranh hẹn cô tới nhà bàn bạc chi tiết, vô tình phát hiện
những bức tranh này, ông liền tỏ ra kinh ngạc.
“Tôi không biết
cô có khiếu hội hoạ như vậy, làm nhân viên nhỏ trong phòng tranh của tôi quả là chôn vùi tài năng thiên phú của cô rồi.” Giám đốc phòng tranh
cầm một bức sơn dầu lên xem. “Người đàn ông khôi ngô trong tranh chắc là người rất quan trọng với cô? Tôi thấy bức nào cô cũng lấy cậu ta làm
tâm điểm.”
Cô chỉ khẽ cười, không nói.
Sau đó, giám đốc tiến cử cô với một họa sĩ nổi tiếng trong nước, tích cực giúp cô chuẩn bị tổ chức triển lãm…
Cho tới bây giờ, cô vẫn rất ngỡ ngàng. Cô chưa từng cho rằng tranh của mình có chỗ nào đặc biệt đáng để chú ý, càng chưa từng nghĩ về khiếu hội hoạ thiên phú của mình, nhưng họ nói tranh của cô có yếu tố làm rung động
lòng người, những thứ cô vẽ trên giấy không phải màu sắc mà là tình cảm
nên cái bọn họ nhìn thấy cũng không phải tranh mà là tình cảm đậm sâu.
Vì cuộc triển lãm lần này có rất nhiều khâu nhỏ cần chuẩn bị, lại còn phải giao đủ tác phẩm nên cô bị mất ngủ trầm trọng, vài lần vẽ được một nửa
thì đột nhiên mắt lại bị mờ, cô nghĩ chắc là do mệt quá, nghỉ một chút
sẽ không sao.
Hôm đó, nhận được điện thoại của Tề Quang Ngạn, nhớ ra lâu rồi chưa gặp mặt, cô bèn hẹn anh đi ăn cơm.
Họ bây giờ chỉ là bạn. Cô nói rõ với anh, không muốn có tình cảm với bất
kỳ ai. Nhưng anh nói, anh đã hứa với anh trai cô sẽ chăm sóc cô, nhận sự uỷ thác của người khác thì phải hết lòng.
Tuy miệng anh không nói nhưng cô biết, anh vẫn luôn chờ cô…
Sau khi ăn cơm, họ vui vẻ đi dạo, cô nhớ ra mình cần mua màu vẽ, bèn tiện
đường ghé qua cửa hàng bán đồ dùng mỹ thuật. Khi qua đường, hai chân cô
bỗng như mất hết sức lực, không chống đỡ nổi trọng lượng cơ thể khiến cô ngã nhào.
“Tiểu Tình, em không sao chứ?”
“Em…” Trong
giây lát, cô cảm thấy mắt mờ đi, chỉ có một màu trắng mờ ảo, cô giơ tay
tìm kiếm vị trí của anh thì thấy tay anh đang giơ ra, cô liền vịn vào
anh để đứng dậy.
“Tiểu Tình?” Anh cảm thấy là lạ, giơ tay lắc lắc trước mặt cô.
“Đừng lắc nữa, lắc nữa vẫn chỉ là năm đầu ngón tay thôi.” Mắt đã lại nhìn
thấy ánh sáng, cô thở khẽ, cảm giác hai chân đã có lực hơn. “Em biết anh muốn hỏi gì, chỉ là gần đây em mệt quá, cơ thể có phần không chịu nổi,
qua giai đoạn này, em sẽ nghỉ ngơi thật tốt.”
Tề Quang Ngạn lắc đầu: “Anh thấy không ổn, bệnh viện ở ngay trước mặt, em nên đi kiểm tra xem sao.”
“K