đó thì bị
đuổi việc. Hu…uýt, khu rừng lớn, chim gì cũng có.”
Tôi thầm co rúm, xấu hổ, tôi cũng không
phải là con chim gì tốt cả.
Liền sau đó nở nụ cười có lệ, đi theo chị
Trần ra khỏi cửa để lên xe.
Bởi vì trong khoảng thời gian này, thời
tiết thay đổi thất thường nên mấy năm qua, thành phố N bị những trận mưa xối xả
mạnh mẽ nhất tập kích, dẫn đến sạt núi lỡ đất, vì là thành phố sát biển, đường
cái bị tổn hại rất nghiêm trọng.
Đoàn người đi thành phố N không nhiều lắm,
ngoại trừ tôi và chị Trần, chỉ có thêm một người tài xế và chú Đường có kinh
nghiệm phong phú.
Rất nhanh xe đã lên đường cao tốc, có lẽ
là do mặt đường ẩm ướt, trơn trượt, tốc độ xe của chúng tôi cũng không nhanh lắm.
Chỉ một khoảng thời gian sau, cái cửa sổ
xe vốn sạch sẽ bởi vì không khí lạnh lẽo ẩm ướt bên ngoài mà trở nên mơ mơ hồ hồ.
“Chị Trần, có phải thành phố N lạnh hơn
so với chỗ chúng ta không?” Tôi quay đầu sang hỏi chị Trần.
Cô đang xem tài liệu trên tay, liếc mắt
nhìn tôi, bất mãn nói: “Ừ, em mặc ít như vậy, tưởng là đi Hải Nam nghỉ phép
sao?”
“…” Tôi đã sớm quen với việc bị chị Trần
châm chọc khiêu khích, cười ha hả nói: “Em tưởng rằng hôm này sẽ có ánh nắng mặt
trời thôi. Hơn nữa thể chất của em thiên về nóng, không sợ lạnh.”
Nghe tôi nói như thế, chú Đường đang ngồi
ở ghế lái phụ lại cười, trêu ghẹo nói: “Các cháu ấy, mấy cô bé này, thời trang
thời tiết, chú ý cái quái gì tới mấy chuyện nhiệt độ… A a, cái đẹp khiến người
ta cảm thấy lạnh lẽo!”
Tôi: “…” Người ta thật là không sợ lạnh
có được hay không!
Chú Đường hăng hái hỏi thêm tôi: “Tiểu
Chu này, có bạn trai hay chưa hả? Chú nghe mấy cô nàng lầu trên nói Lưu Động
hình như có chút hứng thú đối với cháu đó.”
Tôi lúng túng, vội vàng xua tay lắc đầu:
“Chú Đường chú đừng nói lung tung nha, cháu và anh ta căn bản là không quen biết!”
Chú Đường cân nhắc nói: “Thằng bé Lưu Động
này không tệ đâu, ngay thẳng chính trực, không sai lệch tí nào.”
“Ha ha… Ha ha.”
Trước mắt tôi lại hiện ra khuôn mặt
khinh thường chán ghét của Lưu Động, cảm xúc ăn không nói có chỉ trích người
khác.
Chính trực quá… đi!
Chị Trần đột nhiên hừ lạnh một tiếng:
“Ông Đường kia, ông cũng đừng có suy nghĩ làm mai này nọ, chỉ sợ Chu Đạm Đạm
khinh thường người ta.”
Tôi xấu hổ cười hai tiếng: “Ấy… Ơ không
có đâu ạ.”
Chú Đường nghe chị Trần nói xong thì
nhún vai: “Haizz, người già người già.” Nói xong nhìn qua tôi: “Tiểu Chu, nếu
như vừa ý với cậu trai nào trong đài chúng ta thì mạnh dạn một chút, đài chúng
ta không có quy định không được yêu đương trong phòng làm việc, cháu đừng sợ.”
Ôi mẹ của tôi ơi, sao trước đây tôi
không phát hiện ra chú Đường là ông mai đầu thai chứ.
Nhìn dáng điệu càng nói càng hưng phấn của
ông ta, đầu óc tôi ong ong cả lên.
“Chú Đường này… Thực ra, cháu cháu có bạn
trai rồi.” Tôi lễ phép cắt ngang lời hắn.
Chú Đường bừng tỉnh hiểu ra: “Sao không
nói sớm chứ, học cùng một trường với cháu sao?”
Tôi không muốn nhiều lời, cũng không thể
không nhìn thẳng bậc cha chú, không thể làm gì khác hơn là thầm lắc đầu cười khổ:
“Không phải, anh ấy đã đi làm rồi.”
Thấy ông Đường kia còn muốn hỏi nhiều cuối
cùng chị Trần cũng không nhịn được mà lên tiếng: “Được rồi, ông để cho Chu Đạm
Đạm nghỉ ngơi đi, lát nữa còn phải làm việc, ông cũng thật là, trong xe chỉ
nghe thấy giọng nói của ông thôi đó.”
Thế giới cuối cùng cũng yên tĩnh rồi…
Đi được một nửa quãng đường, qua trạm
thu phí không được bao lâu, đột nhiên bên ngoài một trận bông tuyết tung bay
không hề báo trước.
Mắt thấy tuyết rơi càng ngày càng nhiều,
chúng tôi không thể làm gì khác hơn là lại lần nữa giảm tốc độ xe chạy, sau một
hồi chờ đợi cuối cùng cũng đến được thành phố N, trận tuyết lớn này cũng chưa
ngừng lại.
Vừa mới bước một chân xuống xe, một luồng
gió tuyết lạnh thấu xương liền kéo tới đập vào mắt, tôi cắn răng xuống xe, đứng
ở bãi đổ xe ngoài trời, nhìn một mảng trắng xóa xung quanh cùng với những người
đi đường mặc những cái áo khoác và chụp tai vừa dày vừa nặng, mặt tôi bắt đầu
rút gân…
Tôi một mực xoa tay!!!
Vì sao không có ai nói cho tôi biết ở
đây lại lạnh giống như Nam Cực vậy!!!
Tôi cuống quýt vội vàng lôi khăn quàng cổ
ở trong túi ra quàng lại cổ cẩn thận, run lẩy bẩy đi theo những người khác đến
nơi làm việc.
Không quá mười phút, mười ngón tay đã bị
đông lạnh đến cứng ngắc, tôi nhìn áo da lông nhung trên người những người khác,
nước mắt nhất thời rơi đầy mặt.
Mẹ của tôi ơi, đây là cái nơi quỷ quái
nào chứ…
Tôi theo chị Trần chạy tới chạy lui, lúc
thì di chuyển dụng cụ, lúc lại chuyển tài liệu, cuối cùng đỉnh cái mũi hồng hào
tê tê lạnh cứng trong trời đông tuyết phủ đã bị chảy nước mũi.
Chỉ có duy nhất một việc đáng để ăn mừng
chính là việc tốt không còn nhiều lắm, hiệu suất làm việc của chị Trần lại cực
kì cao, đến trước lúc trời tối chúng tôi đã chuẩn bị xuất phát về thành phố A.
Tôi vừa ngồi trên xe lau nước mũi vừa
oán giận nhìn cảnh tuyết rơi ngoài cửa sổ, trong lòng xiết bao nhớ nhung về quê
nhà thân yêu của mình.
So với thành phố
