ẽ là đang lấy hành lí, bối cảnh âm thanh rất ầm ĩ.
Tôi cầm chặt máy dán sát vào lỗ tai, thì thào gọi tên anh: “Chu Dật.”
“Ừ anh đây, nghe được không?”
“Nghe được… Chu Dật…” Mặt tôi nóng, đầu cũng mê man, rất khó chịu.
Chu Dật ngẩn người: “Làm sao vậy? Giọng nói sao lại sàn sạt thế?”
Tôi nghe giọng anh, chóp mũi không hiểu sao lại thấy chát: “Chu Dật…”
“Anh đây, Đạm Đạm.”
Tôi im lặng nhìn đèn xe phía trước, nhẹ giọng nói với đầu dây điện thoại bên kia: “Em yêu anh.”
“Đạm Đạm...” Nghe ra giống như là Chu Dật sững sờ tại chỗ, một câu cũng không nói nên lời.
Tôi hít hít mũi, tủi thân gọi anh: “Chu Dật, cổ họng của em đau lắm.”
Giọng nói trầm thấp của anh nôn nóng nói đơn giản: “Em ở đâu? Anh lập tức qua đó.”
“Em đang trên đường cao tốc trở về thành phố A, gặp phải tuyết lớn chặn đường, em cùng mấy đồng nghiệp trong đài bị nhốt giữa đường, làm sao bây giờ, em sợ. Hơn nữa khắp nơi đều là tuyết, ngộ nhỡ đêm nay không ngừng rơi, có phải em không về được hay không, chúng em… xe của chúng em hình như chỉ còn nửa bình xăng…”
“Được rồi, anh đã biết, em không phải sợ, em chắc chắn có thể trở về. Anh tới đón em về nhà.” Chu Dật liên tục an ủi tôi đang nói năng lộn xộn: “Bọn em có tất cả mấy người?”
“Chị Trần… Chú, dạ tính cả em thì có tất cả bốn người.”
“Hãy nghe anh nói Đạm Đạm, loại chuyện này rất bình thường, sẽ không xảy ra chuyện bất ngờ gì cả, chỉ cần đường thông thôi là em có thể về nhà rồi. Bây giờ em ở trên xe nghỉ ngơi thật tốt, không nên đi lung tung, uống ít nước, có thể ngủ thì cứ ngủ một lúc, anh cũng có thể cùng em nói chuyện.”
Tôi nghe được âm thanh Chu Dật mở rộng cửa lên xe ở bên kia, buồn bực sầu não phàn nàn: “Nhưng mà em đau đầu khó chịu, bây giờ em muốn về nhà, Chu Dật…”
Anh liên tục dỗ dành: “Được được, đau đầu thì ngủ đi, tỉnh ngủ anh liền đến đón em về nhà.”
“Mới là lạ… Em cũng bị vây chết ở chỗ này…” Tôi mê man, lầm bầm với điện thoại di động.
Chu Dật nghi ngờ hỏi: “Đạm Đạm? Có phải em bị cảm hay không? Ngoan, em đưa điện thoại cho chị Trần.”
Tôi không tình nguyện xuống xe, nên chuyền máy qua cửa sổ: “Chị Trần…”
Chị Trần kinh ngạc nhận điện thoại.
Tôi vội vàng quay cửa sổ xe, chỉ mông lung nghe chị Trần nói đang phát sốt, lại nói, không nghiêm trọng và gì gì đó.
Sau đó cái gì cũng không nghe không thấy nữa.
Bất tri bất giác trán đẫm mồ hôi, trên lưng cũng giống như bị lửa thiêu, trong ngực vừa khó chịu vừa nóng, ngay cả sức lực mở mắt cũng không có.
Ngoài cảm giác ngủ thỏa thuê ổn định ra, không nằm mơ cũng không cảm thấy có bất kể cái gì không khỏe. Giữa lúc tôi đang suy nghĩ phía trước còn chưa có động tĩnh, phải chờ tới năm tháng nào đây, đột nhiên vang lên những tiếng còi lanh lảnh liên tiếp.
Ngay đó là một tràng tiếng hoan hô vang dội.
Hình như là có tin tức tốt.
Tôi bật người mở mắt, mới phát hiện bên ngoài trời đang dần sáng, quả nhiên tuyết đã ngừng, hiện ra cảnh núi hai bên, mọi âm thanh vắng vẻ, biến ảo khôn lường thanh tịnh và đẹp đẽ.
Mà đám tiếng hoan hô vừa rồi, chính là những người bị nhốt rất lâu.
Chị Trần cũng bị giật mình tỉnh giấc, nhìn giờ một lát, lắc đầu cảm thán: “Hiện tại là 6 giờ sáng, chúng ta bị nhốt cả đêm tròn 11 tiếng!”
Thời gian chờ đợi cảm thấy dài dằng dặc không gì sánh được, nhưng đối với tôi cảm giác vừa ngủ thẳng một giấc ổn định, lại không cảm thấy đau đớn.
Chị Trần sờ trán tôi: “Vẫn còn được, không nóng bằng tối hôm qua, nhưng mà vẫn còn hơi nóng. Em cảm thấy tốt chút nào không?”
“Cổ họng còn hơi đau, nhưng mà cảm thấy đầu óc thanh tỉnh hơn, cũng không nặng nề nữa.”
Đang lúc nói chuyện, lái xe xúc động lớn tiếng nói rằng: “Di chuyển rồi! Cuối cùng cũng thông xe!”
Chúng tôi đều nhìn xem, quả nhiên, giống như một sự chuyển động trượt chậm rãi từng tí ti, một chiếc xe tiếp một chiếc xe chậm rãi lăn bánh, hận không thể lập tức rời khỏi chỗ này, trên mặt mỗi người tuy uể oải nhưng hình như đều lộ ra vẻ hưng phấn và vui sướng.
Tôi vội vàng lấy điện thoại ra định báo cho Chu Dật tin tốt này, nhưng phát hiện, pin đã sớm hết sạch.
“Chị Trần, có thể mượn điện thoại di động của chị không? Em hết pin, em muốn gọi một cuộc điện thoại.”
“Chị cũng không có. Em vội cái gì, đến thành phố A ngay thôi.”
Chúng tôi bị nhốt ở chỗ không xa thành phố A lắm, sau khi xe cộ bắt đầu đi ra, tốc độ chậm tiến lên lúc nãy liền bắt đầu tăng tốc dần, rất nhanh liên khôi phục lại tình cảnh bình thường trên đường cao tốc.
Trong xe của chúng tôi, anh lái xe rất kích động, liên tiếp hấp tấp vượt qua, chạy nhanh như gió trên đường, cũng chưa tới nửa giờ, đã có thể thấy trạm thu phí của thành phố A
Trời mưa phùn rả rích.
Tôi kích động nhìn hai chữ lớn màu đỏ ở phía trên thành phố A, cho tới bây giờ cũng không nghĩ muốn về nhà đến vậy.
Ra khỏi trạm thu phí, chị Trần đột nhiên chỉ chỗ đỗ xe khẩn cấp ở trên đường nói: “Anh lái xe, phiền anh đậu ở bên kia, có người xuống.”
Tôi buồn bực quay đầu sang: “Chị Trần, chị muốn xuống đây sao?”
Cô liếc mắt nhìn tôi, hất cằm về bên phải, ý bảo tôi tự nhìn.
Lúc này mới phát hiện cách đó không xa một chiếc xe màu đen có