Polaroid
Thầy Ơi Em Ghét Thầy!

Thầy Ơi Em Ghét Thầy!

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326204

Bình chọn: 7.5.00/10/620 lượt.

rèm che yên lặng đứng đó, mưa bụi nhỏ từng giọt từng giọt tầng tuyết mỏng đọng trên xe.

Đứng bên ngoài xe là một người đàn ông thân hình cao ráo, mặc một cái áo khoác màu đen, trong ngón tay thon dài cầm một cái ô màu đen, cả người yên lặng bình thản đứng ở nơi đó, giống như đang đợi người.

Phía sau anh là một mảng sương mù dày đặc che khuất phong cảnh vốn có, trong thế giới trắng bệch, toàn thân đen kịt của anh giống như một điểm nhấn, sáng ngời khí phách đến vậy.

Bốn phía đột nhiên im lặng hẳn, vành mắt ẩm ướt.

Dồn sức mở cửa xe, tôi không để ý đến nước mưa lạnh lẽo, chạy như bay tới chỗ anh, trong nháy mắt anh quay đầu lại, gắt gao ôm lấy eo anh, giọng nói run nhè nhẹ gọi tên anh: “Chu Dật! Chu Dật… Chu Dật Chu Dật Chu Dật!”

Tôi cảm nhận mùi vị quen thuộc, sự ấm áp quen thuộc trên người anh, vươn người chôn ở trong lòng anh, bật khóc như một đứa bé.

Chu Dật kinh ngạc, sau đó dở khóc dở cười ôm chặt lấy tôi, vừa lau đi nước mắt trên mặt tôi: “Cô bé ngốc, khóc cái gì hả. Anh không phải tới đón em rồi sao, chúng ta về nhà thôi.”

Tôi khóc thút thít, cọ qua cọ lại trên áo khoác của anh: “Chu Dật Chu Dật, em nhớ anh muốn chết.”

Chu Dật cúi xuống, ôm lấy cả người tôi vào lòng anh, đưa ô trên tay cho lái xe của anh, sau đó mở cửa xe, nhẹ giọng từ từ dỗ dành tôi, cùng tôi ngồi xuống.

Anh cúi đầu hôn nhẹ lên môi chuồn chuồn lướt nước, sau đó lấy ra một cái áo khoác nữ ngắn màu đen đã chuẩn bị từ trước, rất giống với cái trên người anh đang mặc.

“Thay áo quần đi, em mặc ít như vậy sao lại không bị cảm cho được!” Anh tung cái áo khoác lên đầu tôi.

Tôi ngoan ngoãn thay áo quần, rồi nhìn anh.

Lúc này mới nhìn rõ, gương mặt tái nhợt của anh lộ rõ vẻ uể oải, con mắt cũng hồng hồng. Tôi bỗng nhiên nhớ tới lúc mình thức suốt đêm cũng là bộ dáng tiều tụy này.

Trong lòng run rẩy, nhìn lại bộ âu phục còn chưa thay ở bên trong áo khoác của anh, liền bỗng hiểu được.

Nhất định là sau khi xuống máy bay anh liền chạy đến đây, sau đó đợi nguyên một đêm ngoài trạm thu phí.

Tôi thiếu chút nữa lại rơi nước mắt, vừa thương vừa cảm động không dứt, cả người lại dính chặt lấy, gắt gao ôm anh, ở trong lòng anh yên tâm nhắm mắt lại.

Bên miệng Chu Dật hiện lên một ý cười vui mừng thỏa mãn, tay đặt trên tóc tôi nhẹ nhàng vuốt ve: “Đạm Đạm, tối hôm qua em nói…”

Tôi mở mắt, từ trong lòng anh ngồi thẳng dậy, cầm lấy tay anh chậm rãi nhẹ giọng nói: “Em nói rằng em yêu anh.”

“Đạm Đạm…” Cổ họng Chu Dật căng ra, thở mạnh, cánh tay dài vòng lại, ôm tôi vào trong người anh, hạ xuống một chuỗi những cái hôn ngắn tỉ mỉ triền miên, thật lâu không buông ra.

Chu Dật bảo tài xế chạy đến cửa bệnh viện, sau đó bảo lái xe của anh rời đi.

Tôi bị Chu Dật ép buộc truyền mấy bình nước, bệnh viện nhiều người, thường xuyên qua lại, lại ở bên trong ngây người gần mấy giờ, nhiệt trong người tôi cũng đã hạ xuống giống như người thường, lúc truyền xong, tinh thần cũng tốt lên theo.

Lúc đi ra, trời đã sáng hoàn toàn, sương mù lúc sáng sớm cũng phân tán hết, mưa cũng ngừng theo.

Đường cái và lối đi bộ được gột rửa sạch sẽ, trời mùa đông khó xuất hiện thời tiết tốt như vậy. Tôi kéo tay Chu Dật, mặt mày hớn hở miêu tả cho anh thời tiết hết sức tồi tệ ở thành phố N.

Anh chuyên tâm nghe xong một hồi, cuối cùng buồn cười búng tán tôi: “Em không nên có nhiều nhận xét ngạc nhiên kì lạ như vậy, cổ họng còn đau không?”

Tôi ho khan vài tiếng: “Không đau như vậy nữa.” Tiếp theo bày ra vẻ mặt đắc ý: “Đầu cũng không đau nhức, suy nghĩ cũng không mê man, trên người không nóng, tư duy rõ ràng, thần thanh khí sảng, sáng ngày mai tham gia thi vào trường cao đẳng cũng không có vấn đề gì. Đây là nhờ bài thuốc thần kì Chu Dật, mấy năm nay em vẫn dùng nó!”

Thấy tôi đùa giỡn, Chu Dật cười khẽ: “Em đó! Chỉ biết ba hoa, này cũng bình thường, chúng ta đi ăn chút gì đi!”

Tôi kéo tay Chu Dật, đi qua một loạt chợ hoa, ngửi thấy hương thơm mát lòng mát dạ, cũng vui sướng theo.

Đi qua mấy cửa hàng vẽ tranh, nghe được bài hát quen thuộc, tôi lắc lắc tay Chu Dật: “Chu Dật, em hát cho anh nghe nhé.”

Chu Dật hoài nghi lườm tôi: “Đồng chí Tiểu Chu, đây là đang ở bên ngoài, em không nên làm người khác sợ hãi, chúng ta về nhà rồi hát.”

Tôi thẹn quá hóa giận: “Đồng chí Lão Chu, anh đây là đang nghi ngờ trình độ thanh nhạc của em sao? Em không nên hát!”

Tôi kéo tay anh, cùng anh lồng mười ngón tay vào nhau, sau đó theo âm nhạc phía sau, từ từ hát lên:

Lòng bỗng nhiên được sống lại

Ở khoảnh khắc cuối cùng em nhìn thấy anh

Hóa ra em cũng đã từng rung động như vậy

Chỉ là thói quen tự bảo vệ bản thân

Đã quên…

Ánh nắng vàng rực rỡ chiếu lên đôi tay anh

Thoạt nhìn rất ấm áp khiến em muốn nắm chặt

Nói rằng thiếu anh cuộc sống nhạt nhẽo không có hứng thú

Chu Dật lắng tai nghe lời bài hát tôi hát, ngẩn người, sau đó liền mỉm cười, xoay tay giữ lấy tay tôi.

Đây là ngày kỉ niệm của chúng ta

Kỉ niệm chúng ta bắt đầu thành thật với chính mình

Sẵn lòng vì người mình yêu

Vứt bỏ sự kiêu ngạo

Nói rằng thiếu anh cuộc sống nhạt nhẽo không có hứng thú.

“Ơ, Chu… Đạm Đạm?” Một giọng nó