ời đàn ông anh tuấn này? Để cho thân thể của
anh áp ở trên người mình? Để cho đôi bàn tay to lớn vuốt ve trên da thịt sao? Tổ Dĩnh thật sự thấy khó thở ...
Mới vừa rồi, cô rõ ràng cảm nhận được, lúc anh ôm cô, vật cứng kia ở
bụng dưới to lớn biết bao, hmm.. Nó có làm đau cô hay không? Hơi thở của cô rối loạn, đầu choáng váng, không biết mình là hưng phấn thật nhiều,
hay là sợ hãi thật nhiều? Hết lần này tới lần khác, anh chuẩn bị hiện
trường gây án, đóng cửa sổ, kéo rèm cửa sổ, anh khóa cửa, còn rút cả dây điện thoại, bây giờ...
Tổ Dĩnh trợn mắt hốc mồm, trời ạ, anh không biết xấu hổ sao? Hay là đối
với thân hình của mình quá tự tin? Cô thấy Sài Trọng Sâm đang cúi đầu,
chậm chạp tháo sợi dây lưng bên hông, vứt dây lưng xuống giường.
Này, Tổ Dĩnh nheo nheo mắt, dây lưng mà vất ở vị trí này thì có chút quái lạ đấy…
Động tác của anh ưu nhã, chậm chạp cởi quần dài.
Mắt Tổ Dĩnh mở càng lớn, cô nhe thấy tiếng trái tim mình không ngừng đập thình thịch, hoài nghi mình sắp chết vì trúng gió. So với tưởng tượng
của cô còn... Còn... Hùng vĩ? Không, to lớn? Không, khổng lồ? Không
không không, trời ạ… trời ạ, Tổ Dĩnh đưa tay lên che mắt lại.
Lần đầu tiên trong đời cô không tìm được từ ngữ tiêu chuẩn nào để miêu
tả, cô hoài nghi rằng thần trí của mình bắt đầu mơ hồ… Nhất định là như
vậy, nếu không làm sao có thể ngồi yên ở chỗ này chờ cùng anh làm loạn?
Sài Trọng Sâm buồn cười thưởng thức dáng vẻ luống cuống chân tay của cô ác ý cường điệu: "Em biết đấy, anh thích nghe nhạc, cho nên phòng ốc
đặc biệt chú ý đến thiết bị cách âm, chút nữa nếu em thấy vui vẻ, cũng
không cần đè nén âm thanh đâu…”
Phịch! Tổ Dĩnh ném cái gối vào người anh. Anh cười vang, khom người nhặt gối lên, để ở trên giường.
Anh đi về phía cô, ngồi xuống giường, trọng lượng của anh làm đệm lún xuống, Tổ Dĩnh căng thẳng nắm chặt tấm chăn.
Thân thể tráng kiện của anh, làn da săn chắc, nhìn chứa đầy năng lượng,
hại cô không biết nên đặt ánh mắt ở đâu, trái tim cũng nhanh nhanh bay
ra khỏi lồng ngực. Cô xấu hổ cắn môi dưới, không nhìn anh.
Anh nhích tới gần, nghiêng người tới hôn cô. "Anh muốn em..." Anh cúi người xuống, hai tay cầm hai chân cô, dùng lực kéo.
Cô hoảng hốt la nhỏ một tiếng, ngã xuống giường.
"Sài Trọng Sâm?" Cô không rõ nữa, cô còn muốn suy nghĩ, nhưng anh không
cho cô có cơ hội kịp hối hận. Tim cô đập nhanh nhìn anh cúi xuống, giữ
chặt cổ tay cô, thân thể áp xuống người cô, cái kia cứng như sắt thép,
trầm trầm dán lên người cô, sau đó anh thi hành, anh trừng phạt, trừng
phạt người con gái đã trộm đi tâm tư của anh.
Sự trừng phạt ngọt ngào, kích tình mà điên cuồng, nhiệt tình nóng bỏng,
đưa hai người tới đỉnh cao cực lạc, ở nơi này bản năng nguyên thủy phóng túng cùng dục vọng, đưa họ tới đỉnh điểm…..
Bọn họ vuốt ve thân thể của đối phương, cảm thụ nhiệt độ trên da của đối phương, thăm dò từng chỗ trên thân thể người kia... Cho đến nữa không
thể nhẫn nhịn được nữa, ôm đối phương từ chỗ cao rơi xuống, thỏa mãn ôm
ấp lấy, hơi thở dần bình thường,... Sau khi cuồng nhiệt qua đi, bọn họ miễn cưỡng nằm ở trên giường, một câu trò chuyện cũng không có.
Sài Trọng Sâm vuốt mái tóc Tổ Dĩnh, cô tựa vào cánh tay anh, để anh ôm.
Cô lười biếng gập khuỷu tay, gõ gõ vào lồng ngực anh."Anh hãy thành thật mà nói cho em biết..."
"Nói gì?"
"Lần trước em uống rượu say, chúng ta không có làm gì cả, đúng không?"
Trải qua một hồi kịch liệt như vậy, cô không tin lúc uống rượu say bọn
họ từng đã làm qua, nếu có, cô không thể nào không có ấn tượng.
"Hì ~~" anh nắm tay cô, cắn cắn đầu ngón mềm mại. “Ngay cả ngón tay của em cũng rất gợi cảm nha…”
"Đừng nói sang chuyện khác."
"Tổ Dĩnh..." Sài Trọng Sâm làm bộ muốn gặm cổ cô, Tổ Dĩnh dứt khoát ngăn anh lại.
"Không chịu nói thật em sẽ giận đó, chúng ta cũng đã như vậy rồi, cần gì phải giấu em chứ?"
Anh xoay người, đặt cô dưới thân, cười nhìn cô."Ngày đó đúng là em đã
uống rượu say, cũng vì thế mà anh mới nhìn thấy vết bớt của em."
"Rốt cuộc đêm đó đã xảy ra chuyện gì?" Đối với việc vẫn còn mơ hồ, cô muốn làm rõ ràng.
"Thì em đi uống rượu, em say, anh đưa em về nhà." Anh bày ra vẻ mặt vô cùng thành khẩn.
"Sau đó thì sao?" Cô nhướng mày, cảm giác chuyện vẫn còn dài.
"Sau đó em say, vẫn cười, thật đáng yêu." Anh dùng ngón trỏ lướt qua hàng lông mày trên gương mặt cô.
"Rồi sao nữa?" Cuối cùng cô cũng biết được căn nguyên của sự việc. Lần
này nhất định phải dụ anh nói ra hết mọi chuyện, muốn hỏi rõ ràng tất
cả.
"Em nói rất nóng, muốn đi tắm."
"Gì?" Rất tốt, đến đây chấm dứt, coi như hợp lý. Tổ Dĩnh tiếp tục ép hỏi: "Anh cũng đi theo sao?"
"Anh giúp em xả nước vào bồn tắm, sau đó em làm như anh không tồn tại, bắt đầu cởi quần áo trước mặt anh."
"Gì chứ?" Tổ Dĩnh đẩy anh ra, ngồi dậy."Sao em có thể như vậy chứ?"
"Còn muốn nghe tiếp sao?" Sài Trọng Sâm nằm nghiêng, tay chống mặt, lười biếng ngắm cô.
"Được rồi, em cởi quần áo, sau đó thì sao?" Mất thể diện quá đi.
"Anh biết em đã uống rượu say, không biết mình đang làm gì, cho nên rất tốt bụng nhắc nhở em."
Cô liếc anh,