ừ,
anh đi mua thuốc cho em." Tiêu Lỗi ở bên ngoài phòng tắm gọi một tiếng.
Tiếng nước trong phòng tắm ào ào, cô không trả lời.
Lúc anh quay lại, cô đã
tắm rửa xong định mặc váy, tóc ẩm ướt buông xõa trên vai, càng nhìn càng thanh
tú. Tiêu Lỗi đi qua đỡ thắt lưng cô: "Có thể đi được sao?" Cô liếc
anh: "Em cũng không phải tàn tật."
"Anh sợ phía dưới
của em đau đi không được, nghĩ rằng em phải nghỉ ngơi chốc lát mới có thể cử
động." Tiêu Lỗi ngây ngốc gãi đầu, đối với hành vi lúc trước của mình lại
không có ý hối hận. Trên thực tế, đang nhớ lại dư vị, làm sao cô có thể đẹp như
vậy, động lòng người như vậy.
"Vừa rồi đau không
chịu nổi, hiện tại thì tốt hơn nhiều." Tuy nói như thế, nhưng dáng đi của
cô vẫn còn mất tự nhiên. Tiêu Lỗi nhanh chóng giúp đỡ cô: "Mau ngồi xuống
đi."
Hai người ngồi ở trên
giường, Tiêu Lỗi đưa thuốc tránh thai vừa mua về cho Mộ Tình, nhìn cô uống,
trong lòng có một loại cảm xúc kích động lại hưng phấn. Người con gái này đã
hoàn toàn thuộc về anh, trên thế giới lần đầu tiên có một người thuộc về anh
trọn vẹn, cảm giác thỏa mãn này bổ khuyết vào trái tim đang lâng lâng của anh.
Mùi vị của cô nghe cũng
hay thật đấy, anh ghé vào cổ cô tham lam ngửi. Mộ Tình buông bình nước khoáng,
nhìn bộ dáng cực kỳ đói của anh, nhíu mày: "Anh đói bụng sao? Như thế nào
mà giống hệt sói vậy?" "Không có a." Anh phủ nhận. Nhưng thiếu
chút nữa nước bọt sẽ chảy ra ngoài.
"Vừa rồi anh rú
cái gì vậy?" Trên mặt Mộ Tình hơi hơi phiếm hồng."Vừa rồi? Anh
rú?" Bỗng nhiên Tiêu Lỗi một chút cũng không nhớ nổi chuyện vừa rồi, anh
rú sao?
"Đồ ngốc, rõ ràng
là anh rú mà, giống như sói í. Em sợ hãi, may mắn là cặp mắt của anh không biến
thành màu lục, bằng không em sẽ nghĩ rằng anh bị người sói nhập vào rồi."
Mộ Tình cười tinh ranh. Nhờ thế Tiêu Lỗi mới biết cô đang chế giễu anh, ôm cổ
cô, hôn lên mặt cô: "Mộ Tình tốt của anh, từ hôm nay trở đi, em chính là
bà xã của anh, cả đời anh chỉ yêu một người là em."
"Bà xã cái gì, sao
gọi em già thế, em già đến như vậy sao?" Mộ Tình không vui, tuổi của cô
còn nhỏ, chưa có nghĩ tới chuyện kết hôn, cho rằng kết hôn với cô vô cùng xa xôi.
Tiêu Lỗi thì không nghĩ
như vậy, anh rất tỉ mỉ lập kế hoạch cho tương lai: "Chờ anh tốt nghiệp
nghiên cứu sinh, lấy được học vị, anh sẽ trở về Bắc Kinh công tác, khi đó em
cũng đã tốt nghiệp đại học, gia đình anh có thể nhờ quan hệ để an bài cho em vào
Đoàn Múa Ballet Trung Ương, sau khi chúng ta kết hôn, em có thể tiếp tục khiêu
vũ."
"Nhưng mà, mẹ em
dự định di dân, đang lo chạy thủ tục, chỉ chờ cấp visa, mẹ sẽ từ chức đi
Anh." Mộ Tình bối rối báo tin này với Tiêu Lỗi. Tiêu Lỗi ngẩn người, cảm
thấy đây là thủ đoạn của Diệp Hinh Nhiên muốn chia rẽ họ, có chút không vui:
"Vì sao muốn đi Anh, không phải ở trong nước cũng có thể khiêu vũ sao, cần
phải qua Anh khiêu vũ làm gì?"
"Không phải đâu,
mẹ nói, sự phát triển của ballet cổ điển ở trong nước chưa được tốt, môi trường
nghệ thuật kém xa so với Anh, mẹ hy vọng em ở lại Anh, cho nên mẹ cũng muốn
cùng qua đó." Mộ Tình rất cẩn thận quan sát phản ứng của bạn trai, nhìn
anh có phải sẽ tức giận hay không.
"Như vậy sao được,
em không thể ở lại Anh. Anh là quân nhân, quân nhân thì không thể tùy tiện xuất
ngoại, càng không thể di dân, trừ phi là xuất ngũ, em ở lại Anh quốc, chúng ta
làm sao có thể sống cùng nhau được." Tiêu Lỗi không đồng ý, trông mong
cùng cô sum họp, anh đã trông mong nhiều năm rồi.
Mộ Tình thấy biểu tình
của anh đanh lại, biết anh đang mất hứng, vội vàng an ủi anh: "Được rồi,
chuyện này chúng ta còn có thể thương lượng lại mà, lần trước anh có nói với
em, trường học của các anh cùng Học viện quân sự Sandhurst có trao đổi sinh
viên, tại sao anh không đi thử xem?"
"Chuyện này không
thương lượng nữa, anh không cho phép em ở lại Anh." Tiêu Lỗi vẫn chấp nhất
với đề tài trước đó, không hề bị cô làm cho thay đổi suy nghĩ. Mộ Tình biết anh
rất cố chấp, đành nói: "Anh cũng không phải là người giám hộ của em, dựa
vào cái gì quyết định chuyện đi hay ở của em?"
"Anh là bạn trai
của em, trong tương lai rất có thể chính là chồng của em, anh có quyền quyết
định." Tâm tư của Tiêu Lỗi luôn nghĩ đến việc cô sẽ ở lại Anh, cơn tức
giận từ đâu kéo đến. Mấy năm nay bọn họ bị ngăn cách hai nơi, đã đủ khổ sở rồi,
anh không bao giờ muốn trải qua những ngày như vậy nữa.
Mộ Tình nghe anh nói
chồng cái gì, bỗng nhiên có chút buồn cười, mân nói thẳng cười: "Ông cụ
non, anh bao nhiêu tuổi rồi, đã nghĩ làm đến chuyện làm chồng người ta, chờ bản
thân anh có thể tự kiếm ra tiền nuôi gia đình, anh hãy khoe mẽ với em, nói cách
khác, anh có tư cách gì để nói muốn làm chồng em."
Tuy rằng cô chỉ mới 18
tuổi, nhưng thuở nhỏ đã lớn lên trong gia đình đơn thân, lo lắng nhiều hơn so
với nhưng cô gái đồng trang lứa, lúc trước cũng là bởi vì anh trầm ổn đáng tin
cậy, cô mới có thể ở cùng một chỗ với anh, nhưng anh lại nói cái gì kết hôn,
còn quá sớm.
"Em cứ yên tâm,
chắc chắn trong tương lai anh sẽ nuôi em thật tốt, em chỉ cần ngoan ngoãn về
nước,
