n sớm mà." Tiêu Lỗi mơ mơ màng màng túm cô ôm lại như cũ, vân vê
ngực cô. Cô gái nhỏ, mới sáng sớm đã muốn chuồn mất, anh còn chưa ngủ đủ giấc
mà, thế nào cũng phải ôm cô không thể không ngủ.
"Đi vệ sinh."
Lâm Yến Vũ giãy giụa trong lòng anh. Tiêu Lỗi mở to mắt: "Đi xong rồi thì
nhanh chóng quay lại." Lâm Yến Vũ không có biện pháp, đành phải làm theo,
vào nhà vệ sinh xong quay lại, chui vào trong chăn tiếp tục ngủ.
Anh ôm cổ cô, ôm vào
trong lòng hôn nồng nhiệt, cô bị hôn đến ngứa ngáy, cười duyên mãi, mềm mại tựa
một tiểu sủng vật, cô cực kỳ đáng yêu."Đừng làm loạn nha, không phải anh
còn muốn ngủ à, mau đi ngủ đi." Lâm Yến Vũ tránh đôi môi của anh, nhưng
không nghĩ rằng môi của chính mình lại dừng ở trước ngực anh.
Cô gắt gao nhắm mắt
lại, hai má trắng trẻo ửng hồng, lông mi lại khẽ run, Tiêu Lỗi nhìn thấy động
lòng mãi không thôi, lại ôm chặt hơn, cách một lớp quần áo mà vẫn có thể cảm
giác được tim của cô đập rất nhanh.
"Đêm qua uống canh
lộc tiên, chắc nóng và khó chịu lắm?" Tiêu Lỗi hơi nheo mắt, nhớ tới việc
này lập tức cảm thấy buồn cười. Lâm Yến Vũ chọc vào mặt anh: "Còn nói nữa,
đều do anh hại."
"Rõ ràng là em hại
anh, sao em không nghĩ lại xem tối qua em đã làm cái gì với anh."
Làm cái gì? Nhìn thấy
Tiêu Lỗi cười không có ý tốt, Lâm Yến Vũ cả kinh mở to mắt nhìn anh. Cô nhớ rõ
cô đang ngủ, sau đó... Không có sau đó, cô chính là đang ngủ, người này rõ ràng
đang lừa gạt cô.
"Cái gì em cũng
chưa làm." Lâm Yến Vũ cưỡng từ đoạt lý (cả vú lấp miệng em). Tiêu Lỗi ngáp
một cái: "Còn nói cái gì cũng chưa làm, sờ tới sờ lui trên người anh, hại
anh cả đêm không thể ngủ, anh khốn khổ chết được."
Không thể nào! Mặt Lâm
Yến Vũ càng đỏ hơn, làm sao cô có thể trong lúc ngủ mơ còn sử dụng ma trảo với
anh, không có khả năng đó, cô chưa bao giờ làm như vậy. Anh chàng Tiêu Lỗi này,
hay đem cô ra làm trò đùa, vì thế cô nhắm mắt lại không để ý tới anh.
Thời điểm cô không để ý
tới anh, anh lại quấy rầy cô, một tay ôm cô, một tay vuốt ve từ trên xuống
dưới. Lâm Yến Vũ vốn định kháng nghị, nghĩ lại nên thôi đi. Anh muốn sờ, thì để
cho anh sờ, 4 năm anh nhớ cô, cũng nên đền bù một chút cho anh.
Sự thân mật bỡ ngỡ dần
dần trở nên quen thuộc, trên người anh có hương vị mà cô quen thuộc, trong ký
ức một vài thứ nào đó bắt đầu nứt ra. Tay anh luồn vào bên trong áo ngủ nhẹ nhàng
xoa nắn trên cơ thể cô, muốn cởi bỏ áo ngủ của cô. Vào lúc này, cô lại ngăn cản
anh.
"Không cởi quần
áo." Lâm Yến Vũ thấp giọng nói."Làm sao vậy, cũng không phải anh chưa
nhìn qua em." Tiêu Lỗi có chút kinh ngạc. Bắt đầu khi cô 18 tuổi, anh đã
nhìn thấy cơ thể của cô không biết bao nhiêu lần, quen thuộc đến không thể quen
thuộc hơn.
"Trên người em có
sẹo, rất xấu xí." Vẻ mặt Lâm Yến Vũ ảm đạm, nửa khuôn mặt chôn vào trong
chăn. Trải qua quá nhiều cuộc phẫu thuật cấy ghép da như vậy, cho dù bác sĩ
chỉnh hình cao minh tới đâu, cũng không có khả năng không để lại vết sẹo. Sợ
anh nhìn thấy tổn thương này, sẽ phá hủy hết hồi ức tốt đẹp trong cảm nhận của
anh.
"Anh không quan
tâm." Tiêu Lỗi thở hổn hển nhẹ cô vuốt ve thân thể cô, cởi bỏ áo ngủ của
cô, say sưa hôn lên môi, lên cổ cô. Cô có thể sống sót lần nữa xuất hiện trước
mặt anh, đã là Lão Thiên Gia ban ơn xuống.
Tầm mắt của anh chậm
rãi di chuyển xuống dưới, nhìn thấy dưới lưng cô chỗ gần mông có hai vết sẹo
dài, bàn tay khẽ chạm vào đó vuốt ve. Lâm Yến Vũ xoay người lại, định chui vào
trong chăn, không muốn để anh nhìn thây chỗ không hoàn mỹ của cô. Tiêu Lỗi mở
chăn ra, nhìn thấy khóe mắt cô có một chút nước mắt, đau lòng thương tiếc nâng
khuôn mặt nhỏ nhắn của cô lên hôn: "Anh cảm thấy em rất đẹp." Đôi mắt
Lâm Yến Vũ đã ươn ướt.
Trời sinh cô có vóc
dáng của một diễn viên múa, tỷ lệ khung xương nhỏ cân đối, hơn nữa có đôi chân
thon dài, lúc gầy trông rất thanh mảnh, không luyện tập nên đẫy đà nhiều thịt
hơn một chút, nhưng mà không phải quá béo, ôm vào lòng mềm mại như không có
xương.
"Em béo lên đúng
không?"
"Không có, anh cảm
thấy vừa vặn, trước kia em rất gầy."
"Từ lúc em không
còn múa nữa đã béo lên 20 cân (1 cân = 1/2kg), trước kia em vẫn 80 cân, hiện
tại đã 100 cân rồi."
"Anh cảm thấy hiện
tại tốt hơn, trước kia sờ chỗ nào cũng toàn là xương, cuối cùng bây giờ cũng
giống một người phụ nữ chân chính, có eo có ngực có mông, sờ vào rất thoải
mái."
"Cắt, lời này của
anh thực sự rất buồn nôn, em là đồ chơi của anh sao."
"Cái gì mà buồn
nôn, đây đều là lời nói chân thật của đàn ông."
Mái tóc dài đen của cô
xõa tung phân tán, giống như đóa Mặc Liên (hoa sen màu đen) nở rộ; thân thể
trắng muốt thuần khiết, lại như một đóa Bạch Liên (hoa sen màu trắng) tươi mát;
cánh tay cong như trăng lưỡi liềm, mặt anh chôn ở trước ngực ôn hương nhuyễn
ngọc* (vừa mềm mại, vừa thom tho, vừa ấm áp, vừa căng tròn) của cô, anh đã quá
chìm đắm cảm nhận nhiệt độ cơ thể nhàn nhạt của cô.
Nhẹ nhàng cắn mút da
thịt non mềm của cô, tình cảm mãnh liệt trong bốn năm đã trở về làm anh vừa say
mê vừa nghiện, sau chốc lát ngay trên người c