Snack's 1967
Thiếu Gia Nhà Giàu Nuôi Vợ

Thiếu Gia Nhà Giàu Nuôi Vợ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323354

Bình chọn: 9.5.00/10/335 lượt.

ỉ vì mấy câu nói mà vui vẻ muốn hét ầm lên.

“Hân Á, chị không có đáp án, đáp án ở chỗ anh ấy, chỉ là em có muốn xem thử một chút hay không?” Tôn Dư Phi cổ vũ cô.

“Nhưng mà…… bên người Phó đại ca luôn có bạn gái.”

Trong tạp chí thình thoảng xuất hiện ảnh chụp Phó đại ca kéo bạn gái mới tham gia tiệc nọ lễ kia, mỗi lần nhìn thấy lòng cô đau như cắt.

“Em tin giới truyền thông sao? Mãi cho đến trước khi chị và

Ngộ Hi tuyên bố muốn kết hôn, chị cũng vẫn bị bên truyền thông viết

thành bạn gái của Phó đại ca đó.” Tôn Dư Phi cười cười. “Phó đại ca không có bạn gái, đương nhiên sẽ cần bạn gái cùng đi tham dự

nhiều hoạt động xã giao. Em hẳn rất rất rõ ràng, ở mặt tình cảm Phó đại

ca chưa từng ổn định qua lần nào.”

Lục Hân Á suy nghĩ một chút. Đúng thật là như vậy…… Truyền thông nói

Phó đại ca hoa tâm, là vì ngoài chị Dư Phi, bạn gái của anh chưa bao giờ vượt quá một tháng.

Điều này chứng tỏ, Phó đại ca quả thật không có quen ai cả…… Đây xem như là chuyện tốt sao?

“Hân Á, chị xem em là em gái, cho nên hy vọng em cũng có thể đạt được hạnh phúc.” Tôn Dư Phi nắm tay cô, chân thành tha thiết nói, “Phó đại ca là một người đàn ông tốt lắm, đối xử với em cũng rất tốt, chẳng

lẽ như vậy còn không đáng giá cho em đánh cược một lần sao?”

Nên đánh cược một lần.

Lục Hân Á, mười năm đã trôi qua rồi, cậu nên cố lấy dũng khí tỏ tình đi.

***

Kể từ khi chị Dư Phi nhắc nhở cô cố lấy dũng khí đối mặt với tình cảm của bản thân, đã vài tuần lễ này, cô không lúc nào nghĩ tới chuyện đó,

khiến cô hạ quyết tâm, không hoàn toàn bởi vì tia hy vọng chị Dư Phi cho cô, mà là chị Dư Phi cũng đã từng giống cô, tốn tám năm cho một đoạn

tình cảm, may mà hiện giờ đã có kết quả tốt.

Cô thì trái lại, ngay cả bước đầu tiên đơn giản nhất; bày tỏ tâm ý, cũng làm không được.

Cô cảm thấy bản thân hèn nhạt không tả được.

Nhưng suy đoán cũng chỉ là suy đoán, bao nhiêu lần khi Phó đại ca đến quán cà phê dùng cơm, lời nói đều lên đến miệng rồi, cô lại cứ đột ngột nuốt xuống.

Nhìn vẻ mặt ôn hòa bình tĩnh của Phó đại ca, cô không nhịn được cứ

nghĩ tới anh là một người đàn ông ưu tú cỡ nào, sao có thể cùng bản thân xuất hiện với nhau được?

Anh có thể coi cô là em gái mà đối xử, hẳn đã là vận may cực hạn

trong cuộc đời cô rồi, cô không nên yêu cầu xa vời hơn nữa, nhưng cô

muốn đánh cược, đánh cược khả năng một phần ngàn kia.

Vì thế mỗi ngày cô cứ lật đi lật lại hai cái suy nghĩ đánh loạn trong đầu.

Thời gian trôi qua thật nhanh, hơn một tháng qua, hôn lễ của Tôn Dư Phi và nhị thiếu nhà họ Phó rốt cục cũng đến.

Lục Hân Á nhìn bóng dáng mặc bộ lễ phục màu hồng nhạt trong gương,

tưởng tượng một trăm kiểu dáng vẻ của mình đứng bên cạnh Phó đại ca.

Qua bàn tay hóa trang cùng thiết kế khéo léo của thợ trang điểm, đây

là lúc xinh đẹp nhất trong cuộc đời cô, nhưng sao cô nhìn trong gương

vẫn thấy bình thường như vậy, không có ánh hào quang?

“Quên đi! Hành sự tùy hoàn cảnh.” Cô thì thào nói với gương, “Dù sao hôm nay là hôn lễ của chị Dư Phi, chị ấy mới là nhân vật chính.”

Làm xong công tác tư tưởng, mới bước ra phòng nghỉ, cô liền thấy Phó

Thực Ân một thân tây trang màu đen đi tới, anh cao lớn thẳng tắp, phong

thần tuấn lãng, anh tuấn khiến người ta không nhịn được mà đỏ mặt.

Lục Hân Á nắm tay nắm cửa, ngẩn người nhìn khóe miệng anh khẽ nhếch đi về phía mình, gần như sắp không hô hấp được nữa rồi.

“Tiểu mỹ nữ biến đại mỹ nữ rồi.” Phó Thực Ân thấp

giọng khen ngợi. Nhìn vẻ mặt vẫn ngốc hề hề của cô, phỏng chừng không

biết hiện tại bản thân có bao nhiêu hấp dẫn người khác.

Khuôn mặt vốn thanh tú ngọt ngào, sau khi trang điểm nhẹ liền tăng

thêm mấy phần diễm lệ, con ngươi mượt mà đen trắng rõ ràng, sống mũi cao thẳng, môi hồng nhuận khéo léo, đều khiến đàn ông có xúc động muốn âu

yếm.

Tim Phó Thực Ân đập nhanh, không thể phủ nhận bản thân cũng bị lay động.

Anh thân sĩ vươn tay ra, cô vẫn còn nhìn anh ngẩn người, anh nhịn không được cười khẽ ra tiếng.

“Ngây ngốc gì thế?” Anh đành phải chủ động nắm lấy bàn tay mềm mại của cô, ôm lấy khuỷu tay của mình. “Đi thôi, hôm nay có nhiều khách quý đến sẽ bề bộn nhiều việc, phải chuẩn bị tâm lý.”

“Vâng.” Lục Hân Á gật gật đầu, mặc anh dẫn mình đi về phía trước.

Mũi ngửi thấy mùi nước hoa nhẹ nhàng trên người anh, cô cảm thấy mình sắp ngất rồi……

“Phó đại ca……” Liền thừa dịp bây giờ đầu óc đang mơ màng nói ra hết đi!

“Ừ?”

“Em nghĩ muốn nói với anh một chuyện.” Trái tim đập nhanh quá, có thể bị nổ hay không?

“Chuyện gì?”

“Em……” Em thích anh. “Em……”

“Sao vậy Hân Á? Không thoải mái sao?” Khuôn mặt tuấn lãng tao nhã mang theo chút sầu lo nhìn cô.

“Em…… Em…… Trời thật đẹp.”

Ai, được rồi. Đầu óc cô có chút choáng, nhưng còn chưa đủ váng……

Phó Thực Ân không có nói quá, đây quả thực là một cuộc hôn lễ khách

quý tụ tập, chính thương giới danh nhân, trùm truyền thông, danh nhân

mặt mày rạng rỡ thường chỉ thấy hoặc chưa bao giờ được thấy trên tivi

tất cả đều xuất hiện.

Mặc dù hôn lễ đơn giản long trọng, nhưng chỉ riêng việc tiếp đón

khách đã khiến cho Lục Hân Á đầu óc choáng váng, căn bản kh