Snack's 1967
Thiếu Nữ Toàn Phong 2: Trái Tim Rung Động

Thiếu Nữ Toàn Phong 2: Trái Tim Rung Động

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324374

Bình chọn: 9.00/10/437 lượt.

hêm sách thamkhảo...Cô vốn đã không đủ tiền, lại còn phải tiết kiệm tiền trả Nhược Bạch sưhuynh, làm thế nào đây?

Đi trên đường, Bách Thảo buồn rầu nhìn quanh, hy vọng tìm thấy mộthiệu nào rẻ hơn.

Hai bên đường toàn những cửa hiệu bán đồ trang sức, treo đầy nhữngkhuyên tai, vòng tay, dây chuyền, kẹp tóc... đủ màu sắc lóng lánh, lại cònnhững món đồ linh tinh khác mà cô không hiểu dùng để làm gì.

Đi mãi, đi mãi.

Đột nhiên hình như bị một tia sáng làm lóa mắt, cô dừng bước,

Trong một quầy trang sức phía tay phải, giữa những món đồ dày đặctrên miếng vải nhung màu xanh tham, một chiếc kẹp tóc dính hình trái dâu tâyđược ánh mặt trời chiếc vào, tỏa ra những tia sáng lóa mắt. Trái dâu tây nhỏxinh, màu đỏ, lóng lánh, đáng yêu đính trên chiếc kẹp tóc.

Hình như cùng loại với cái dây buộc tóc hình trái dâu trên đầucô.

Tim đập thình thịch.

Rõ ràng biết không nên đi vào đó, nên đến một hiệu rẻ tiền hơn, côkhông có tiền mua thứ này, nhưng bước chân như không chịu sự điều khiển của cô.Bách Thảo giơ ngón tay chạm vào chiếc cặp đó, cảm giác trơn nhẵn, nhìn kỹ, quảnhiên cùng loại với chiếc dây buộc tóc có trái dâu tây của cô!

"Thích thì cứ thử đi."

Cô chủ hiệu còn trẻ, tóc nhuộm vàng, xoăn xù lên như ổ gà đang mảimê theo đỗi chương trình ca nhạc từ chiếc ti vi bé tẹo trên nóc tủ, không ngẩngđầu, nói với cô.

"Em... em không có tiền mua, có thể thử không?", BáchThảo luống cuống nói.

"Không sao, cứ thử đi xem có thích không?", cô chủ hiệu,đang hát theo ti vi, nói, "Vả lại, ở đây rẻ lắm, em mua được!"

"Vâng!"

Không kìm được nỗi cám dỗ, cô thận trọng gỡ chiếc kẹp trên miếngvải nhung xuống. Cô chủ hiệu đưa cho cô cái gương có cán, cô cầm gương, thử cặplên tóc mình.

"Cài lên mái tóc trước trán ấy."

Cô chủ nhìn cô vụng về cài chỗ nọ chỗ kia, sốt ruột bước đến, tậntay chỉnh sửa một chút trên trán cô, rồi cài vào đám tóc mái trước trán.

" Nhìn xem, đẹp chưa!"

Cô chủ ngắm nghía một hồi rồi nói.

Trong gương, Bách Thảo lần đầu tiên phát hiện, hóa ra tóc mìnhcũng có thể ngoan ngoãn, chịu phục tùng như vậy. Trước đây cô thường cắt ngắn,hoặc là để dài rồi buộc lại. kẹp lên đỉnh đầu, trước nay, chưa bao giờ mái tóccô lại ngoan ngoãn ôm lấy khuôn mặt như bây giờ.

Trái dâu tây đỏ ối ánh lên mái tóc đen nhánh của cô.

Giờ cô mới phát hiện ra thì ra khuôn mặt mình hình trái xoa gầygầy, chứ không phải tròn tròn như cô vẫn tưởng.

Còn nữa, cô cứ nghĩ trông mình giống con trai, nhưng trong gươnglúc này lại cô là một cô gái thực sự.

Soi nghiêng chiếc gương trong tay, cô còn có thể nhìn thấy chiếcdây buộc có gắn hình trái dây tây trên túm tóc vểnh đuôi ngựa sau gáy mình.Chúng phản chiếu lẫn nhau, phối hợp, lóng lánh như một đôi...

Trong lòng đắn đo một hồi, Bách Thảo mím môi, lặng lẽ nắm chặttrong tay hai đồng tiền định dành để cắt tóc. Có lẽ, cô có thể tìm được cửahiệu rẻ hơn, chỉ cần một đồng có thể cắt, có lẽ cô có thể tiết kiệm một đồng đểmua chiếc cặp này.

"Chiếc cặp này bao nhiêu tiền ạ?"

Lời nói ra, Bách Thảo lập tức hối hận. Từ lúc nào cô trở nên điệuđà, thích trang điểm như vậy, dẫu tiết kiệm được một đòng cũng nên tích lại trảNhược Bạch sư huynh mới phải.

"Trông em có vẻ cũng không có tiền..." chủ hiệu nhìn cô,nghĩ một lát rồi nói:"... Trả chị mười đồng là được!"

"Mười đồng?"

Bách Thảo như lặng đi, không tin vào tai mình.

"Đúng mười đồng là rẻ đấy, trước đây dạng này mười năm đồngchị mới bán, nhưng thấy em cặp đeo bán rẻ." Nói xong, cô chủ hiệu lạingoảnh vào xem ti vi.

Thì ra một chiếc kẹp tóc lại đắt như thế.

Bách Thảo hoang mang.

Vuốt ve chiếc cặp một cách lưu luyến, cô lại soi gương rồi mớithận trọng gỡ xuống, chỉ sợ làm hỏng phải đền.

"Ha ha thì ra cậu cũng mua những thứ này!"

Như có mắt sau lưng, giọng Hiểu Huỳnh vọng đến từ phía sau khiếncô giật mình, tay run, suýt làm rơi cái cặp.

"Đừng tháo vội, để mình xem nào."

Bất chấp sự kháng cự của Bách Thảo, Hiểu Huỳnh lại cài lên đầu chocô, nhìn trái nhìn phải, trố mắt, mừng rỡ.

"Oa, đẹp quá, khác hẳn cậu ngày thường, trông vừa đáng yêuvừa nữa tính. Rất đẹp! Rất đẹp! Nhược Bạch sư huynh, anh thấy thế nào, có phảirất đẹp không?"

Nghe Hiểu Huỳnh nói vậy, Bách Thảo mới chú ý, thì ra Nhược Bạchcũng có mặt.

Anh mặc chiếc áo sơ mi màu xanh nhạt, chiếc quần bò mài trắngloang lổ, vai khoác ba lô đứng cách Bách Thảo mấy bước, ánh mắt lơ đãng dừnglại trên chiếc kẹo tóc dâu tây trên tóc cô.

Mặt Bách Thảo đỏ bừng.

Không biết vừa hồi, lúc cô soi gương anh có nhìn thấy không thíchthấy cô mất thời gian vào những chuyện ngoài tập luyện.

"Đẹp đấy, mua đi, mua đi! Vừa rồi cậu hỏi giá chưa, bao nhiêutiền?" Hiểu Huỳnh vui vẻ, hiếm khi Bách Thảo đến quầy trang sức.

"Mình không định mua", Bách Thảo vội nói, không dám nhìnNhược Bạch.

"Sao lại không mua, đẹp thế mà! Hơn nữa, hôm qua cậu đã chằngnói, tóc lòa xòa, tập xong sẽ đi cắt đó sao? Nếu mua chiếc kẹp này có thể kẹpgọn tóc mái lại, không phải cắt tóc nữa! Ái chà!!"

Như phát hiện ra lục địa mới, Hiểu Huỳnh đi vòng ra sau lưng cô,kinh ngạc reo lên.

"Chiếc kẹp này rất hợp với dây buộc tóc của cậu, đề