Teya Salat
Thiếu Nữ Toàn Phong 2: Trái Tim Rung Động

Thiếu Nữ Toàn Phong 2: Trái Tim Rung Động

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324400

Bình chọn: 7.00/10/440 lượt.

thấy chị ta sắp siêu lòng rồi, chưa biết chừng đồngý bàn tám đồng cũng nên. Sao cậu cứ lôi mình đi thế!", Hiểu Huỳnh vừa đivừa làu bàu.

"Mình không mua..." Vả lại, tám đồng cũng quá đắt.

"Nhưng cậu cặp rất đẹp, hơn nữa đã mua kẹp thì không cần cắttóc, cậu xem Đình Nghi... ôi, tóc Đình Nghi đẹp thật..."

"Như vậy ngày nào cũng phải chải đầu." Tóc ngắn khôngcần chải, tiết kiệm thời gian.

"Người Đình Nghi vừa nói đến chắc là Sơ Nguyên", HiểuHuỳnh đột nhiên lại nói.

"... Ừ, có lẽ thế!", Bách Thảo trầm ngâm.

Đi Mỹ học y khoa, trước đây từng tập Taekwondo, rất tài năng,trong những người cô biết chỉ có một mình Sơ Nguyên.

"Mình biết Đình Nghi thường xuyên bay sang Mỹ thăm Sơ Nguyênsư huynh, nhưng không ngờ họ đã yêu nhau", Hiểu huỳnh vò đầu bứt tai.

Bách Thảo nhớ lại những lần gặp Đình Nghi trong căn nhà gỗ của SơNguyên, có lẽ ngay từ hồi có Đình Nghi đã rất thích Sơ Nguyên sư huynh rồi.

Từ khi Sơ Nguyên sư huynh đi Mỹ, mỗi năm Đình Nghi bay sang đó ítnhất hai , ba lần, mỗi lần thường lưu lại hơn một tuần.

Còn cô chưa hề có cơ hội nhìn thấy Sơ Nguyên sư huynh từ sau khianh sang Mỹ.

Ba năm nay, mỗi ngày cô đều quét dọn thật sạch xung quanh căn nhàgỗ đó, nhưng có lẽ Sơ Nguyên sư huynh đã không còn nhớ gì về cô nữa.

***

Tại phòng thay đồ của trung tâm huấn luyện.

Do ngày cuối tuần không phải đi học, Lâm Phong, Quang nhã, Thân Bađều đến tập từ rất sớm, họ vừa cất đồ đạc cá nhân vào những ngăn tủ riêng vừanói chuyện. Lâm Phong nghe nói Đình Nghi sắp về nước, Thân Ba nói có lẽ trongmột hai ngày tới, Quang Nhã nói vừa nhìn thấy Đình Nghi trong chương trìnhkhách mời, cứ tưởng Đình Nghi về nước rồi, Thân Ba nói, có lẽ là chương trìnhđã ghi hình từ trước.

Ðang nói, họ nghe thấy những tiếng chân hối hả truyền đến, tiếptheo là giọng hờn giận của Hiểu Huỳnh.

"Thôi đi, trước khi tóc cậu mọc ra, đừng nói quen mình, thậtlà mất mặt."

Quang Nhã ngoái đầu, thấy Hiểu Huỳnh mặt mày hầm hầm tức tối đanglấy ba lô che nhẹ mặt, lén lút đi vào, đi theo sau là Bách Thảo.

Như chạm phải điện.

Mắt Quang Nhã trợn tròn.

Cái gì thế này?

"Trời ơi, Bách Thảo, tóc em sao thế?"

Người thứ hai kêu lên là Lâm Phong, cô kinh ngạc bước đến, sửngsốt nhìn mái tóc Bách Thảo.

"À, em mới cắt tóc."

Nhìn thấy phản ứng của mọi người, Bách Thảo bối rối sờ lên đầumình, như vậy có lẽ rất tồi tệ. Trong lúc cắt, Hiểu Huỳnh đã kêu lên, cắt xongHiểu Huỳnh lại kêu lần nữa, thậm chí không chịu đi cùng cô, nói là quá xấuhổ.

"Ai cắt cho em vậy!"

Ngắm kỹ mái tóc Bách Thảo, Lâm Phong nổi giận, không biết xảy rachuyện gì, tại sao mái tóc của Bách Thảo giống như bị chó gặm như vậy! Ngắn hơncả tóc bọn con trai thì không nói, lại còn chỗ có chỗ không, có chỗ còn sát vàoda đầu, trông như...

Chốc đầu!

"Phạm Hiểu Huỳnh, có phải cậu cắt tóc cho Bách Thảokhông?!" ^

Quang Nhã trừng mắt nhìn Hiểu Huỳnh.

"Tôi..." Hiểu Huỳnh bất lực bỏ ba lô vào ngăn tủ, nóitiếp: "Tôi không có may mắn đó! Có thể cắt được mái tóc đẹp đẽ như vậy,sáng tạo như vậy, người bình thường như tôi không làm nổi, được chưa!"

"Sao lại đến nông nỗi này cơ chứ...", Lâm Phong xót ca.Cô đưa tay sờ vào những chỗ cắt sát da đầu, nếu sâu hơn một chút nữa, chưa biếtchừng lột cả mảng da, bật máu cũng nên. "Cửa hiệu nào cắt cho em thế? Hômnay hết giờ tập chị đưa em đi gặp bọn họ! Sao lại như thế này chứ, như thế nàylàm sao có thể đi học được?"

"Xấu lắm sao?", Bách Thảo thấp thỏm hỏi.

Cắt xong cô chỉ thoáng nhìn vào gương, thấy không đẹp lắm, nhưngcũng không nghĩ nó xấu đến mức này.

"Xấu như ma! xấu như ma!"

Quang Nhã lừ mắt.

Thân Ba bỏ giày vào tủ, lấy võ phục ra, khi đi qua Bách Thảo, anhđẩy cái kính lên sống mũi, nói: " Hiệu cắt tóc đó ít nhất nên trả lại tiềncông cho cô".

"Họ cắt miễn phí", Bách Thảo bối rối, "Không sao,một thời gian tóc sẽ dài ngay thôi".

"Miễn phí?", Quang Nhã không hiểu, hỏi lại.

"Đúng, miễn phí", Hiểu Huỳnh ngao ngán, vừa cởi giày vừanói, " Chính là hoạt động của trung tâm người cao tuổi, học tập LôiPhong1, cắt tóc miễn phí cho người qua đường".

Trên đường đi, nhìn táy tấm biểu ngữ của hội người cao tuổi cắttóc miễn phí, Mắt Bách Thảo sáng lên, liền chạy ngay vào.

Hiểu Huỳnh đã nói, những người già về hưu đã lâu, họ học cắt tóccho vui, hoàn toàn không có kỹ thuật gì hết, chắc chắn là rất xấu, nhưng BáchThảo không nghe, hoàn toàn bị hấp dẫn bởi cái từ miễn phí. Cô đành tự an ủimình, không đẹp lắm cũng không sao, Bách Thảo xưa nay không coi trọng chuyệnđẹp hay xấu.

________________

1Lôi Phong (1833-1888), tựThiếu Dật, quê ở Phúc Kiến, Hồ Thành.

Nhưng ông cụ cắt tóc nghe theo yêu cầu "càng ngắn càngtốt" của Bách Thảo bèn lấy tông dơ, ra sức đẩy thật sâu. Cô dám khẳng địnhđó là lần đầu tiên ông cụ cầm dụng cụ cắt tóc, tay còn run run, cứ run một cáilà ra một nắm tóc, run cái nữa là một nắm nữa.

Cô tức đến ói máu.

Ông cụ nhìn mái tóc sau khi cắt xong của Bách Thảo với vẻ lo lắng,hối hận nhưng dường như Bách Thảo ngốc nghếch không nhận ra việc này, lại cònhỏi, lần sau muốn cắt thì đến đâu tìm họ.

"Quả là tiền nào của nấy."

Bình luận xong, Quang Nhã dử