Old school Swatch Watches
Thiếu Nữ Toàn Phong 2: Trái Tim Rung Động

Thiếu Nữ Toàn Phong 2: Trái Tim Rung Động

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324492

Bình chọn: 7.5.00/10/449 lượt.

a vàng lónglánh, các đệ tử xếp bằng ngồi xung quanh đệm đấu.

Hiểu Huỳnh căng thẳng, tim đập thình thịch!

Ba năm rồi.

Mặc dù trong cùng một đội, nhưng để nâng cao trình độ của ĐìnhNghi, khi tập luyện, trước nay huấn luyện viên luôn để Đình Nghi phối hợp cácđội viên nam. Khi tham gia những giải đấu chính thức bên ngoài, hoặc những cuộcthi quan trọng, ThẩmNinh đều cử Đình Nghi xuất chiến, chỉ những cuộc thi bìnhthường mới để Bách Thảo cạnh tranh với nhóm Lâm Phong, Mai Linh giành tư cáchtham gia.

Trong lúc tập, Đình Nghi dù luôn đối xử hòa nhã thân thiện vớiBách Thảo như đối với các đội viên khác, nhưng không bao giờ đấu giao hữu vớicô. Có lúc, Bách Thảo muốn giao lưu với Đình Nghi, nhưng cô luôn mỉm cười nóiđể lần sau.

Nhưng mãi mãi là lần sau.

Tựa như…

Tựa như Bách Thảo không xứng đáng là đối thủ của cô.

Ba năm rồi, đây lại là lần đầu tiên Bách Thảo có cơ hội tỷ thí vớiĐình Nghi.

Giữa đệm đấu, Đình Nghi và Bách Thảo đứng thẳng nhìn nhau.

Lòng bàn tay Bách Thảo toát mồ hôi.

Cô nắm chặt tay, điều chỉnh hơi thở. Cơ hội này cô đã chờ đợi quálâu, Bách Thảo thắt lại đai lưng, điều chỉnh hơi thở một lần nữa, hai mắt hướngthẳng vào Đình Nghi, trấn tĩnh tinh thần.

“Ha ha!”

Nhìn mái tóc Bách Thảo, Đình Nghi đột nhiên bật cười thành tiếng.

“Bách Thảo, tóc em sao thế? Lẽ nào tôi đi xa một tháng, trong nướcbắt đầu thịnh hành kiểu tóc này?”

Bách Thảo hơi luống cuống vì nụ cười của Đình Nghi.

“À, hay đây là chiến thuật mới của em.” Tia sáng lóe lên trongmắt, Đình Nghi cười nụ, nhìn cô từ đầu xuống chân. “Ồ, đai trắng của em đã đổithành đai đen nên mới sử dụng chiến thuật kiểu tóc, phải không? Kiểu tóc đặcbiệt thế này, đủ để chọc cười đối thủ, phân tán sự chú ý của người ta, đúngkhông? Chiến thuật quả thật rất đặc sắc”

Bách Thảo mím chặt môi.

Cô đưa mắt nhìn quanh, thấy ThẩmNinh nhìn tóc mình nửa cười nửakhông, ánh mắt của Thạch Tông, Khấu Chấn, Mai Linh, Diệc Phong cũng không giấuđược nụ cười. Quang Nhã trợn to mắt, Hiểu Huỳnh lại lầm lũi cúi đầu.

Khi nhìn đến Nhược Bạch.

Anh ngồi xếp bằng, lưng thẳng tắp, nét mặt không biểu cảm. thấyánh mắt cô, anh cũng ngước nhìn lại. ánh mắt vẫn lơ đãng, hình như với anh, côhoàn toàn chẳng có gì khác ngày thường.

“Có thể bắt đầu chưa?”

Bách Thảo ổn định tinh thần, được thôi, mình là người xấu nhất,nực cười nhất thiên hạ thì đã sao.

Thu lại nụ cười nơi khóe mép, Đình Nghi chăm chú nhìn cô vài giây,nói:

“Bắt đầu nhé.”

********

Sau mấy pha giao chiến, cuộc tỷ thí giữa Đình Nghi và Bách Thảokết thúc, ThẩmNinh chỉ đạo toàn đội tiến hành tập luyện thông thường và một sốbài tập chuyên biệt. Tuy nhiên cho đến khi buổi tập kết thúc, không khí trongphòng tập luôn có một vẻ kỳ dị, khác thường.

“Buổi tập hôm nay dừng lại ở đây.” Đứng trước đội ngũ nhận xéttình hình, ThẩmNinh nhìn Nhược Bạch và Bách Thảo vẫn đứng cạnh nhau trong hàng,nói: “Bách Thảo, em tiến bộ không nhỏ, sau này vẫn phải tiếp tục cố gắng.”

“Rõ!”

Vẫn đang hồi tưởng mỗi chi tiết cuộc giao chiến với Đình Nghi vừarồi, nghe thấy lời khẳng định của huấn luyện viên, Bách Thảo đang hân hoantrong lòng, giọng nói bất giác cũng cao hơn mọi ngày.

“Nhược Bạch, xem ra huấn luyện đặc biệt của cậu khá hiệu quả”,ThẩmNinh cười, “Có lẽ cậu nên làm huấn luyện viên thì tốt hơn làm một tuyểnthủ.”

Câu này có vẻ như…

Ngây người, Bách Thảo không thể xác định huấn luyện viên Thẩmcóphải đang khen Nhược Bạch hay không. Cô bồn chồn nhìn nhưng vẫn thấy nét mặtanh bình thản như thường.

“Đình Nghi, một tuần nữa, em sẽ chính thức giao đấu với BáchThảo.”

Ánh mắt huấn luyện viên ThẩmNinh chuyển sang Đình Nghi, chậm chạpnói:

“Tôi muốn biết, đã lâu em không tập, cơ thể cứng đi, hay là bấylâu tôi đã coi thường thực lực của Bách Thảo.”

Trong phòng để đồ.

Đợi Đình Nghi cất đồ vào tủ, lấy túi đi ra ngoài, Hiểu Huỳnh mớihỏi những người còn lại trong phòng: “Này, mình không hiểu, vừa rồi rốt cuộc làĐình Nghi thắng hay Bách Thảo thắng? Mọi người thấy thế nào?”

“Mình cũng không rõ lắm”, Mai Linh lắc đầu nói, “nhưng mình cảmthấy, có lẽ là Đình Nghi thắng.”

“Người thắng là Bách Thảo”, Diệc Phong ngáp một cái.

“Hả, tại sao?”, Hiểu Huỳnh phấn khởi hỏi dồn. Thực ra cô cũng cảmthấy có lẽ Bách Thảo thắng, nếu không tại sao huấn luyện viên Thẩmlại nói nhưthế, chỉ có điều, mấy pha giao chiến diễn ra quá nhanh ,cô không nhìn rõ. Vừarồi hỏi, Bách Thảo lại nói Đình Nghi thắng. cô bán tín bán nghi nhưng vẫn thấykhông cam lòng, cho nên bỏ mặc một mình Bách Thảo dọn vệ sinh, vội chạy đến hỏimọi người cho ra nhẽ.

“Bởi vì chẳng phải đó là điều em muốn nghe hay sao?” Diệc Phong lơđễnh nói.

“Này! Anh” Hiểu Huỳnh xấu hổ thành ra bực mình, vớ túi ném DiệcPhong.

“Người mù cũng nhận ra người thắng là Bách Thảo, hài lòng chưa?”,Quang Nhã nói vẻ không vui.

“Đình Nghi sư tỷ tổng cộng đá chín lần, trong đó có năm lần đátrúng vị trí được điểm”, Thân Ba giở sổ ghi chép ra, có vẻ tư lự, “Bách Thảo đába lần, cả ba đều không vào vị trí được điểm. Cho nên xét về điểm số, Đình Nghisư tỷ chiến thắng.”

“Đúng, người thắng là Đình Nghi”, Lâm Phong nói.

“Hừ, xem đấy, c