* * *
Máy bay bay trong tầng mây,
Qua ô cửa sổ nhỏ bé có thể nhìn thấy những đám mâytrắng bên dưới,lần đầu đi máy bay, Hiểu Huỳnh hào hứng lấy máy ảnh chụp mấy cảnh đám mây muônhình vạn tranglòng vẫn xốn xang, mãi mới trấn tĩnh được. Cô đưa mắt nhìntrongkhoang, Sơ Nguvên và Nhược Bạch ngồi ở hàng ghế phía trước, đang khẽ trao đổichuyện gì đó.
"Hi hi, mình muốn đổi chỗ ngồi."
Hiểu Huỳnh cất máy ảnh, tỏ ý muốn đi về phía Bách Thảo đang ngâyngười nhìn những đám mây trắng qua cửa sổ.
Bách Thảo bối rối đứng lên, nói:
"Nếu cậu muốn ngồi gần lối đi, đế mình đổi chỗ cho."
"Không, mình muốn ngồi cạnh Sơ Nguyên sư huynh", mắtHiểu Huỳnh sáng lên vẻ ranh mãnh, "Hừ, thế nào là trông chừng Sơ Nguyên sưhuynh, không để cho các mỹ nhân Hàn Quốc cướp mất. Sơ Nguyên sư huynh khôngphải của chị ta, mình nhất định ngồi với huynh ấy!".
Mấy phút sau
Nhược Bạch rời hàng ghế trước đến ngồi cạnh Bách Thảo. Anh trầmngâm nhìn lịch trình chuyến bay, vẻ rất chăm chú, khi cô tiếp viên đưa đồ ănđến cũng không biết.
Bách Thảo nhận giúp Nhược Bạch, đặt trên chiếc bàn nhỏ trưóc mặtanh, sau đó lại gọi trà nóng cho anh rồi mới bắt đầu ăn suất của mình.
Bánh kem mềm mềm ngọt dịu rất ngon.
Bên trên phủ một lớp gì màu trắng ngà giống như nước quả đông lạnhnhưng ngon hơn nhiều, đưa vào miệng, trợn tuột, tan biến.
Thật là ngon.
Cô dùng dĩa thận trọng quệt miếng cuối cùng vào miệng, lại thầmkhen ngon lần nữa. Đột nhiên, một xuất kem y hệt để trước mặt cô.
"Em ăn đi."
Nhược Bạch lạnh lùng nói nhưng vẫn nhìn vào tấm bảng ghi mấy chữlên đó.
"Anh ăn đi, ngon lắm!" Sợ anh không tin, Bách Thảo vộitrịnh trọng nhắc lại.
"Anh không thích đồ ngọt"
Không để ý đến lời giải thích của cô rằng bánh này không hề ngọt,rất ngon, Nhược Bạch từ từ buông tờ lịch xuống, nói;
"Có lẽ em đã nghe nói, Hàn Quốc có một tài năng Teakwondo tênlà Lý Ân Tú."
* * *
Chiếc xe hơi màu bạc lao vun vút trên đường cao tốc từ sân bay vềthành phố.
"Có lẽ anh không thực sự thích Bách Thảo, mà chỉ là một dạngcảm nắng mà thôi." Nhìn vào khuôn mặt đẹp, sáng ngời trông nghiêng củaĐình Hạo, Đình Nghi nói vẻ băn khoăn: "Em thừa nhận Bách Thảo có một sứcdẻo dai giống như loài cỏ dại lửa đốt không chết, dù áp lực thế nào, cô ta đềugắng vươn lên. Cái mà anh thích chỉ là sự bền bỉ không chịu bỏ cuộc của cô tachứ không phải chính bản thản cô ta đúng không?".
Ngón tay Đình Hạo đang định mở nhạc trong xe chợt dừng lại.
"Anh, anh có hối hận không?" Đình Nghi áy náy, nói:
"... Em vẫn luôn rất hối hận... Nếu lúc đó em thay anh nhậnlời với cha, có lẽ cha đã thỏa hiệp, anh giúp em bằng ấy năm nhưng em khônggiúp gì được cho anh... Em xin lỗi…"
"Nói linh tinh gì thế." Đình Hạo cười, ấn nút mở băng,tiếng nhạc nhè nhẹ bay bổng vang lên. "Chẳng liên quan gì đến em, cho dùem từ bỏ thì cha cũng sẽ không đồng ý để anh theo đuổi."
"Vậy… anh, anh có giận cha không?", Đình Nghi lo lắngnhìn anh trai, "Cha dùng Hiền Võ võ quán, dùng cơ sở huấn luyện để uy hiếpanh…".
Trong xe chỉ có tiếng nhạc.
"Anh có thể hiểu cha." Nhìn con đường cao tốc hun hútdường như không có điểm cuối, Đình Hạo tay nắm vô lăng, giọng rất nhỏ:"Nếu anh là cha, nếu tận mắt nhìn thấy vợ mình bị trọng thương trong thiđấu không cách gì chữa được, có lẽ anh cũng không cho con mình tham gia nhữngmôn thể thao tương tự".
Đình Nghi tư lự, lòng đau đớn.
Khi mẹ qua đời, cô còn rất nhỏ, chính Đình Hạo đã cùng cha trảiqua những ngày đau khổ tột cùng đó. Trong ký ức của mình, cô chỉ nhớ hồi đó chacũng bệnh rất nặng, cô rất sợ, sợ cha cũng có ngày rời bỏ hai anh em như mẹ.Sau khi mẹ qua đời, dường như anh trai đột nhiên trưởng thành rất nhanh, saulại cáng đáng mọi việc, chăm sóc cha, chăm sóc ông ngoại, lo liệu việc kinhdoanh của công ty.
"Anh à, nếu anh thích Bách Thảo thật...", Đình mím môi,mặc dù trong lòng không vui, "... em cũng thử chấp nhận cô ta".
Đình Hạo cười:
"Những việc này em khỏi bận tâm, Hãy tập trungluyện tập chotốt, đừng để ông ngoại thất vọng là được rồi."
Thực ra, anh cũng không hiểu lắm tình cảm của mình đối với BáchThảo.
Liệu có phải đúng như Đình Nghi nói, là do không cam tâm từ bỏ đammê Taekwondo nên mới thích cô gái nhỏ nhẫn nại, bền bỉ với Teakwondo đó. Hay làdo niềm đàm mê Taekwondo khiến anh có trực cảm kỳ diệu nào đó, có thể có mốigiao cảm bất thường với Nhược Bạch, Sơ Nguyên và Bách Thảo.
Tuy nhiên bất luận là thế nào…
Việc bỏ lỡ thời cơ này tuyệt đối không thể có ở một tuyển thủTeakwondo ưu tú.
* * *
Máy bay từ từ hạ cánh xuống sân bay Seoul.
Bầu trời xanh ngắt, mây trắng như tơ, Bách Thảo ngẩng đầu nhìnlên, thấy trước mặt, trên lưng chừng núi xanh thẳm là những bậc thềm đá dàicao, sừng sững lẫn vào mây. Bậc thềm được lát bằng những tảng đá màu đen, độdốc chóng mặt, mỗi bậc vừa hẹp vừa cao, trải qua mưa tuôn nắng xối, những tảngđá đã nứt nẻ lỗ chỗ, có chỗ lại trơn nhẵn như ghi dấu chân không biết bao nhiêuđệ tử.
Từ xa.
Có thể nhìn thấy bậc đá trên cùng.
Một kiến trúc đồ sộ, tráng lệ theo phong cách cung điện Hàn Quốc,cánh cửa lớn màu đen tuyền, ổ khóa màu vàng, tấm biển trên vòm màu đen lấ