m bắt đầu đập Bách Thảo thảng thốt nhớtới căn nhà gỗ nhỏ lúc hoàng hôn, bàn tay ấm áp vò rối mái tóc mình, lại quênđi đó vốn không phải là chuyện Nhược Bạch sư huynh sẽ hỏi.
"…Thích"
Má cô nóng ran như sắp bốc cháy, đầu cúi gằm, không dám nhìn NhượcBạch sư huynh bên cạnh.
Cây đa phía xa rậm rạp như che kín bấu trời.
Cỏ xanh rờn.
Mặt hồ phẳng như gương.
Mặt trời lận dần, Nhược Bạch ngồi xếp bằng trên bãi cỏ, nhìn côhết lần này đến lần khác miệng hô to. Cú xoáy người vọt lên của cô như luồnggió khuấy đảo không khí, như bức tranh thủy mặc chập chờn, trải dài
* * *
Mặt trời xuống núi.
Khi Nhược Bạch và Bách Thảo trở về đình viện, hình như đã xảy rachuyện gì, tuyển thủ các nước cơ hồ đều đến, ồn ào xúm quanh phía trái chiếccổng lớn màu nâu, bên trong có tiếng khóc, tiếng chỉ trích vẳng ra.
"Nhược Bạch sư huynh, Bách Thảo hai người về rồi! Mau lạixem!"
Nhìn thấy hai người, ánh mắt Hiểu Huỳnh gian giảo cười cườichen từ đám đông ra, lôi tay Bách Thảo cùng chen vào bên trong.
"Xem này, Kim Mẫn Châu!"
Cố len vào trong cùng, Hiểu Huỳnh giơ tay chỉ!
Giữa đám người, rõ ràng là Kim Mẫn Châu.
Bị chàng trai da đen Mân Thắng Hạo ấn vai bắt quỳ xuống, Kim MẫnChâu giãy giụa, một mực không chịu, khóc rống lên, miệng không ngừng la hét:
"Bỏ tôi ra! Tôi không xin lỗi! Tôi phải trả thù! Tôi phải trảthù!"
Mỗi lần Kim Mẫn Châu gào một tiếng, thiêu niên da đen đứng bên lạivung chiếc roi trong tay quật mạnh vào lưng cô ta!
"Đét!"
Tiếng chiếc roi rắt lên quất vào lưng khiến những người đứng quanhthấy lạnh cả chân răng.
"Cô ta đã bị đánh suốt nửa giờ rồi, Da thịt sắp nát đếnnơi", Hiểu Huỳnh ghé tai Bách Thảo, "Không ngờ cô ta giỏi chịu đựngđến thế, chắc là thường xuyên bị đánh nên đã dạn đòn, hi hi".
"Thích Bách Thảo!"
Nhìn thấy Bách Thảo xuất hiện, Kim Mẫn Châu rít lên, nghiến răngđứng dậy, Mân Thắng Hạo lại vung roi, đau quá cô ta lại ngồi phịch xuống đất.Mân Thắng Hạo nhìn Bách Thảo cúi gập người, trịnh trọng nói:
"Bởi hành vi thất lễ của Mẫn Châu sư muội, chúng tôi một lầnnữa xin lỗi cô."
Bách Thảo vội vàng cúi đầu đáp lễ, sau đó nhìn Kim Mẫn Châu đangtủi thân quỳ trên mặt đất mắt tràn đầy nộ khí. Cô đang không biết nói gì thìHiểu Huỳnh bên cạnh xen lời:
"Theo tôi, hình như cô ta không có ý muốn xin lỗi. Này, KimMẫn Châu, mau xin lỗi đi, bắt sư huynh xin ỗi thì có nghĩa lý gì, người thất lễlà cô chứ!"
"Phì!"
Kim Mẫn Châu quay ngoắt lại nhổ nước miếng.
Mọi người đứng quanh đều sửng sốt, Lâm Phong, Mai Linh, Quang Nhãvốn đang cười Kim Mẫn Châu cũng không nén được phẫn nộ. sắc mặt Mân Thắng Hạovô cùng lúng túng, sa sầm, lập tức nghiêm giọng mắng Kim Mẫn Châu, chiếc roitrong tay lại quật mạnh vào lưng cô ta!
Hiểu Huỳnh phẫn nộ nói:
"Kim Mẫn Châu, ý cô là gì, cô nhổ vào ai, cô có được giáo dụckhông, Xương Hải võ quán các vị giáo dục đệ tửnhư thế hay sao!"
Tay Mân Thắng Hạo cầm roi bỗng cứng lại.
Kim Mẫn Châu đứng phắt dậy, ánh mắt căm hờn nhìn Hiểu Huỳnh, đầybức xúc, áp sát Hiểu Huỳnh, nói: "Cô mới không có giáo dục! Cô hạ nhụcXương Hải võ quán, tôi phải dạy cô một bài học!".
"Vậy thì ra đi."
Dứng chắn trước mặt Hiểu Huỳnh, Bách Thảo tức giận mặt trắng bệch,ngực phập phồng, cố kìm chế.
"Ha ha", Kim Mẫn Châu liếc xéo cô, "Thích BáchThảo, cuối cùng cô cũng dám ló mặt ra rồi! Cô là đồ nhái gan!".
"Bốp!" Một tiếng gió theo bóng chân như tia chớp hướngvế phía mặt Kim Mẫn Châu, tốc độ và sức mạnh của đường lực tạo ra luồng gió nhưmột cái tát bạt nghiêng mặt Kim Mẫn Châu!
Mọi người sửng sốt.
Bóng chân ra nhanh như tia lửa điện, hoàn toàn không kịp nhận thấydấu hiệu ra đòn của Bách Thảo thì cô đã bình tĩnh thu chân về, mắt nhìn chằmchằm Kim Mẫn Châu đang sững sờ, dõng dác nói:
"Đây là sự tỷ thí mà cô muốn phải không? Như vậy, không phảilà nhát gan sao?"
Kim Mẫn Châu trố mắt há mồm.
Mấy phút sau, Kim Mẫn Châu phẫn nộ hét to: "Cô đánh lén tôi!Cô là đồ hèn! Đồ hèn!".
"Cô chưa bao giờ thất bại phải không?" Không để ý tới sựphẫn nộ của Kim Mẫn Châu, Bách Thảo nhìn muốn nổ con ngươi, dằn giọng:
"Cô không chịu nổi thất bại như vậy sao? Chỉ thua tôi một lầnmà cô ôm hận đến tận bây giờ, luôn mồm nói muốn trả thù tôi. Lẽ nào Taekwondođối với cô chỉ dùng để đánh nhau hay sao?"
"Cô... cô..."
Kim Mẫn Châu tức không nói nên lời, miệng lắp bắp, đột nhiên òakhóc:
"Không phải, không phải tôi không chịu nổi thất bại! Thua côlà nhục nhã! Cô là đệ tử của Khúc Hướng Nam nên tôi không thể thua cô! KhúcHướng Nam hèn nhát! Thích Bách Thảo hèn nhát! Thua cô là nhục!"
Những tiếng "hèn nhát" như lưỡi dao nhọn đâm vào BáchThảo!
Sắc mặt tái nhợt, Bách Thảo mím chặt môi, nắm chặt tay bước lênphía trước, mọi nỗ lực kìm chế đều vô hiệu, ngực phập phồng dữ dội, giọng nóicủa cô lạnh chưa từng thấy.
"Cô thử nói lại lần nữa xem! Kim Mẫn Châu, nếu cô còn dám hạnhục sư phụ tôi, tôi tuyệt đối không tha cho cô!"
""Nhục nhã! Nhục nhã! Nhục nhã! Nhục nhã! Khúc Hướng Nam nhục nhã!Thích Bách Thảo nhục nhã! Tôi phải đánh bại cô, rửa sạch nhục nhã!", KimMẫn Châu nổi giận gào lên, Quang Nhã đứng trong đám đông mặt tái nhợt người runr
