Insane
Thiếu Nữ Toàn Phong 2: Trái Tim Rung Động

Thiếu Nữ Toàn Phong 2: Trái Tim Rung Động

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325520

Bình chọn: 9.5.00/10/552 lượt.

ảnhsát? Nhưng cô còn trẻ thế có lẽ chỉ khoảng mười bảy.”

Gấu Teddy...

Bách Thảo lại ngớ người, cô không biết gấu Teddy là gì, là mộtloại gấu ư?

“Tôi... tôi nhìn ra bởi vì... “Bách Thảo nhớ lại quá trình pháthiện tên trộm, nhiều lúc trực giác của cơ thể nhanh hơn vận hành của não, phảisắp xếp lại các tình tiết mới nói được”... Đầu tiên là ánh mắt gian gian... khigã đi ngang qua là lúc mắt tôi chú ý đến ga... sau đó.. vẫn là ánh mắt gã...những người khác chỉ nhìn vào quầy bánh mỳ hoặc người bán hàng, chỉ ánh mắt củagã lại nhằm vào túi của mọi người... Còn nữa, nếu gã định mua bánh mỳ thì khôngnên chen đến bên người phụ nữ đó ... nhưng gã lại đến rất gần... tay gã ở ngaybên cạnh túi của chị ta... cho nên bàn tay gã vừa động đậy...”

“Là cô đã hô lên.”

Cô gái nghe rất hào hứng, gật gật đầu như đang nghe kể chuyệntrinh thám.

“Đúng!” Ngây ra một lát, Bách Thảo nói: “Nhưng khi tôi hô lên, mọingười lại chỉ nhìn vào tôi, không ngăn tên trộm”.

“Ha ha, bởi vì là Hàn Quốc. “Cô gái ngửa đầu cười ngất, hai mắtcong cong. “Cô hô bằng tiếng Hán, họ không hiểu.”

Bách Thảo vụt đỏ mặt!

Đúng... đúng, thảo nào nghe tiếng hô tên trộm không sợ, vẫn tiếptụ hành sự.

“Có người đến kìa”, cô gái bỗng kêu lên.

Bách Thảo ngây người, chỉ nghe thấy tiếng hô nhưng không nghe rõđiều gì. Mấy giây sau, có rất nhiều tiếng chân từ phía xa chạy đến, cô ngạcnhiên nhìn về phía cô gái, còn chưa kịp nói gì, cô ta đã nhảy bật lên, cườinói:

“Tôi đi trước, gấu Teddy đáng yêu!!”

Trong nháy mắt, cô gái đã biến mất ở cuối con ngõ cùng lúc tiếngnhững bước chân hỗn loạn từ một đầu ngõ khác truyền đến, Bách Thảo ngoái đầu,nhận ra đó là những người vừa đứng ở quầy bánh mỳ lúc trước, lại còn có mộtviên cảnh sát, tất cả đang chạy về phía mình.

Có lẽ là tiếng huýt sáo của cô gái gọi họ đến.

Bách Thảo lại vô tình nhìn về hướng cô gái vừa biết mất nhưngchẳng thấy gì hết. Chỉ có ánh trăng dâng lên nơi cuối ngõ như một dòng suối ánhsáng từ khen núi tràn ra.

Đám người ồn áo chạy lại, ai nấy đều nhìn Bách Thảo với vẻ biếtơn, trước khi cảnh sát đưa tên trộm đ, anh ta hỏi Bách Thảo có cần đưa về võ quánkhông. Không thấy Hiếu Huynh và Mai Linh, sợ bỏ về trước lát nữa hai người họlại sốt ruột đi tìm, lo lắng cho mình nên Bách Thảo cảm ơn viên cảnh sát, địnhtìm được Hiểu Huỳnh và Mai Linh rỗi sẽ tính.

Trở về quầy bánh mỳ.

Khách dạo trong chợ đêm vẫn tấp nập.

Nhưng không thấy bóng dáng Hiểu Huỳnh, Mai Linh, cô tìm xung quanhmấy lần vẫn không thấy. Với tính cách Hiểu Huỳnh, nhất định sẽ vô cùng lo lắng,sốt ruột, Bách Thảo hai tay linh kỉnh mấy cái túi cũng bắt đầu sốt ruột.

.........

“Đến Hàn Quốc nếu bị lạckhông liên hệ được... “Ở sân bay, Đình Hạo đã bỏ điện thoại di động và dụng cụsạc điện thoại vào một cái túi nhỏ...

...

A, đúng rồi, trong ba lô có di động Đình Hạo đưa cho.

Cô vội lục tìm, quả nhiên tìm thấy. Nhớ lại cách Hiểu Huỳnh sửdụng di động, cô mò mẫm một lúc, nhanh chóng mở được máy. Nhung nhìn bàn phímlại ngớ người, sự nhớ mình hoàn toàn không biết số máy của Hiếu Huỳnh hoặc MaiLinh.

...

“Điện thoại đã nạp tiền, đãlưu số máy của anh, Sơ Nguyên và huấn luyện viên Thẩm..”

...

Vậy là phải gọi cho Sơ Nguyên sao? Nhìn dãy số điện thoại của SơNguyên trên màn hình, đột nhiên cô lại do dự, điện thoại trong tay bỗng runglên, phát ra tiếng nhạc khiến cô giật mình.

“Ánh trăng chiếu hai đầuvực thẳm

Ở trong lòng những không ởbên em

Không lau hết lệ em đãchảy.

Em là nỗi đau anh không nóinên lời.

Muốn quên hết lại càngnhớ...”

Trong tiếng nhạc rung ngân như ánh trăng, khôn mặt tươi cười củaĐình Hạo tiến bối nhấp nháy trên màn hình, Bách Thảo ngây người đến mấy giâymới ấn nút nghe.

“A lô?”

...

Giọng Đình Hạo từ trong máy vọng ra, có vẻ lơ đãng, thân thiếtgiống như anh đang ở ngay bên cạnh cô.

“...Đình Hạo tiền bối!” Trong đêm, đứng trên một con phố xa lạ đầyngười qua lại của đất nước Hàn Quốc xa xôi, Bách Thảo căng thẳng nắm chặt chiếcđiện thoại.

“Cuối cùng, em cũng mở máy”, giọng Đình Hạo cười cười, “Từ lúc emxuống máy bay, anh đã gọi không biết bao nhiêu lần nhưng lần náo cũng tắt máy.Đang định nếu em vẫn không mở máy, anh sẽ gọi cho Sơ Nguyên, bảo anh ấy lệnhcho em mở máy”.

“...”

“Sao thế?” Hình như cảm nhận được tâm trạng bất thường của BáchThảo, Đình Hạo đùa:

“Chẳng lẽ em bị lạc lên mới mở máy cầu cứu?”

“ Em...em bị lạc mất Hiểu Huỳnh và Mai Linh...”

“ Ở đâu?”, giọng Đình Hạo nghiêm túc hẳn lên.

“ Trong một khu chợ đêm, là cái chợ bên cạnh trường Đại học nữthục Lê Hoa”. Cô nói vẻ áy náy, “ Vừa rồi em đi bắt một tên trộm, chạy xa quá,khi quay trở lại không tìm thấy bọn họ...”

“ Đã bắt được tên trộm chưa?”, Đình Hạo bật cười.

“ Bắt được rồi...” Bách Thảo khổ não, nhưng đó không phải là vấnđề chính, vấn đề chính là cô bị lạc mất Hiểu Huỳnh và mọi người.

“ Được, anh biết rồi, bây giờ em vẫn ở đó phải không?” Sau khi hỏirõ vị trí cụ thể của Bách Thảo, Đình Hạo nói:

“ Đừng lo, anh sẽ gọi lại ngay.”

Nói xong, điện thoại ngắt.

Đúng là rất nhanh...

Không đầy năm phút sau, một chiếc xe hơi màu đen dừng lại ở đầuđường, một cô gái trẻ n