òn những
ba tháng, sao lại bảo Vân công tử đi sớm như vậy?”
“Đi sớm một chút đi, đi sớm một chút quyết tâm ôn tập, ngươi nói với hắn, để cho
hắn có thể chuyên tâm học hành, hắn nếu có thể đề tên lên bảng vàng,
chuyện tương lai không cần hắn phải lo lắng nữa.”
Bích Kỳ vẫn có chút do dự, “Tiểu thử, trước khi Vân công tử đi, người không muốn gặp công tử sao?”
Nghe nàng
hỏi như vậy, Vị Đình Ngọc bất giác nghĩ tới lời nói của Vị Thiếu Quân,
như có như không than nhẹ một tiếng, “Không gặp, gặp rồi thì càng thêm
phiền lòng.”
“Vậy nếu Vân công tử muốn gặp tiểu thư thì sao?”
“Trước khi
hắn thi xong, ta sẽ không gặp hắn.” Vị Đình Ngọc phát giác Bích Kỳ đang
nhìn mình, giương mắt nhìn lại nàng, nhìn đến khi Bích Kỳ hoảng loạn mới nói: “Đi đi, cứ theo lời ta mà làm, nói với hắn, làm rạng rỡ Vân gia
mới là chuyện nên làm.”
Bích Kỳ không dám vặn hỏi nữa, thấp giọng đáp: “Dạ.”
Bích Kỳ đi
rồi, Vị Đình Ngọc quay lại bên cửa sổ, trong lòng nghĩ tới mặt quạt mà
Vị Thiếu Quân từng nói qua, vô thức than nhẹ thành tiếng, “Phượng hoàng
sơn hạ vũ thất tình. Thủy phong nhã, vãn hà minh. Nhất đóa phù cư, khai
quá thượng doanh doanh. Hà xử phi lai song bạch lộ? Như hữu ý, mộ phinh
đình…. Như cố ý. Mộ phinh đình…..” Một câu cuối cùng, Vị Đình Ngọc lặp
đi lặp lại vài lần, trên mặt càng ngày càng hiện rõ vẻ hoảng sợ. Xoay
người cầm lấy một quyển tranh đặt đầu giường, mở ra, một nam tử dung mạo gầy guộc hiện lên, sự lo lắng trong lòng Vị Đình Ngọc mới vơi bớt một
chút, tinh tế mơn trớn khuôn mặt người trong tranh, cuối cùng ôm lấy bức họa vào trong lòng, hai mắt khép lại. Nước mắt đã xuất hiện nơi khóe
mắt, “Vân Sơn…. Vân Sơn…”
(Thơ: Phượng hoàng dưới chân núi làm mưa rồi lại tạnhGió thổi ráo hơi nước, ráng chiều chiếu sángMột đóa hoa sen, từng nở ra thật xinh đẹpĐôi cò trắng từ nơi nào bay tới?Như cố ý, yêu thướt tha…Không rõ
lắm ý của bài thơ, nhưng chữ thướt tha này bao hàm chữ “Đình” trong tên
của Vị Đình Ngọc, ý chỉ yêu Đình Ngọc. Tâm trạng của bác Vân Khải kia
chắc là vậy, chỉ k hiểu sao lại là 2 cò trắng, chẳng lẽ cả Vân Sơn và
Vân Khải đều yêu? Như vậy thì chuyện của bà cô này thật khó
hiểu>.<)
“Bích Kỳ…. Bích Kỳ….”
Vị Đình Ngọc dồn dập gọi, lục y nha hoàn vội vàng chạy vào, “Tiểu thư, Bích Kỳ vừa mới ra ngoài.”
“A…..” Vị
Đình Ngọc lúc này mới nhớ ra mình vừa sai Bích Kỳ ra ngoài, xoay người
lau đi giọt lệ nơi khóe mắt, cẩn thận cuộn lại quyển tranh. Vị Đình Ngọc chậm rãi hít vào một hơi, “Hôm nay trong nhà đã đổi đương gia, đang
phát biểu đi?”
Nha hoàn
trả lời, “Dạ. Sang sớm Thanh cô đã cho gọi tất cả nha hoàn trong viện
tới tiền sảnh, nô tì cùng Bích Kỳ phải lưu lại hầu hạ tiểu thư, mới
không qua đó.”
Vị Đình Ngọc gật gật đầu, soi gương chỉnh trang lại búi tóc. “Đi, tới tiền sảnh nhìn một chút.”
Vị Đình Ngọc ra mặt tất nhiên là ngoài ý liệu của mọi người, ngoại trừ Vị Thiếu Quân.
Hắn tin
tưởng Vị Đình Ngọc nhất định sẽ nghe theo “đề nghị” của mình, ít nhất
trước khi Vân Khải đề tên bảng vàng, Vị Đình Ngọc không thể muốn nói cho Vị gia biết chuyện này. Bởi vì nàng vẫn còn muốn giúp đỡ Vân Khải—vị
tiểu thúc tử chẳng biết bắt đầu từ khi nào thì ái mộ nàng kia.
Chuyện này
Vị Thiếu Quân trùng hợp biết được, tuy nhiên ban đầu chỉ thấy Vị Đình
Ngọc mang đồ cổ trong nhà giao cho một nam tử trẻ tuổi. Cũng bởi Vị
Thiếu Quân tồn tại một viên tâm ngọc chính nghĩa, chỉ e Vị Đình Ngọc bị
một tên tiểu bạch kiểm lừa gạt (tiểu bạch kiểm: tên mặt trắng, ý chỉ mấy tên hoa hoa công tử, không nghề nghiệp, lấy sắc trai đi lừa con gái nhà lành, nhầm nhà giàu), vì thế mới nghĩ cách tiếp cận người nọ, tất cả
những điều biết được đều mang theo chút phỏng đoán, mới có trường hợp
ngày hôm nay.
Đúng hẹn
giúp Hách Liên Dung tìm một người âm thầm giúp đỡ, Vị Thiếu Quân lại đi
xe ngựa tới Vị Tất Tri, tới nơi rồi mới biết Vị Thiếu Dương hôm nay
không tới, thật là một chuyện hấp dẫn a, ai chẳng biết Vị Thiếu Dương
chăm lo Vị Tất Tri rất cẩn thận tỉ mỉ? Một năm ba trăm sáu mươi ngày
không có một ngày ngơi nghỉ, hôm nay làm sao vậy?
Chẳng lẽ còn ở nhà?
Hách Liên
dung hôm nay bắt đầu tiếp quản địa vị, Vị Thiếu Dương thực rất có thể ở
nhà giúp nàng yên vị. Mới nghĩ tới đây, Vị Thiếu Quân thật sự rất không
thoải mái, hơn nữa sau khi Vị Thiếu Dương nói qua với hắn, hắn liền hiểu được, Vị Thiếu Dương né tránh hôn sự này, đã trở thành sự hối hận.
Tuy nhiên,
bây giờ dù nói gì thì cũng đã muộn. Không biết bản thân có tính là nhân
họa gặp phúc hay không, lời này nếu để Hách Liên Dung nghe được sẽ lại
bị ăn đánh cho coi nhỉ? Vị Thiếu Quân cười khẽ, lên xe ngựa phân phó tới Đoàn Tụ các.
Có một số
việc vẫn nên sớm chấm dứt mới tốt, trước kia thì hắn không để ý, hiện
tại đã khác rồi, hắn không còn là một người đơn độc, không thể trải qua
những ngày tháng hỗn độn, sau khi kết thúc chuyện này, hắn còn phải tiếp tục nghiên cứu về tương lai sau này, tóm lại muốn nhìn thấy nụ cười
trong sáng của nàng, sẽ không thể làm cho nàng tiếp tục thất vọng mới
tốt.
Xe ngựa một đường
