Pair of Vintage Old School Fru
Thiếu Tướng Ế Vợ

Thiếu Tướng Ế Vợ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322371

Bình chọn: 7.00/10/237 lượt.

o lòng, anh nghiêm mặt hỏi cô, "Điện Điện, có chuyện gì vậy?"

  

***

Bên ngoài trường bắn của quân khu có một bãi đất lớn, nhờ ánh trăng có thể nhìn thấy rau củ và khoai lang được trồng bên trên...

"Em muốn tới đây cho muỗi ăn?" Hàn Ích Dương hỏi nhỏ cô.

Trình Điện Điện gãi cánh tay, “Chúng ta về đi anh."

Hàn Ích Dương dẫn Trình Điện Điện băng qua bãi đất trồng rau, trở lại khu

đại viện ban đầu. Sau khi tắm rửa sạch sẽ, anh bồng cô lên giường ngủ.

  

Trình Điện Điện dựa vào ngực Hàn Ích Dương. Hàn Ích Dương thấy tóc cô ướt

rượt bết hết vào mặt, anh bèn xuống giường cầm khăn bông, đỡ cô ngồi dậy lau tóc cho cô. Quanh năm suốt tháng, anh đều để tóc húi cua, không cần dùng máy sấy. Vì vậy anh chỉ còn biết dùng khăn bông lau khô tóc cho

Trình Điện Điện.

Hàn Ích Dương dịu dàng săn sóc khiến mắt Trình Điện Điện bất giác đỏ hoe.

Cô đột nhiên muốn khóc. Từ nhà Dương Hân đi về, cô đã muốn khóc. Nhưng

nhìn thấy Hàn Ích Dương, cô lại nén xuống. Bây giờ cảm giác được anh

nâng niu như báu vật làm vành mắt cô lập tức ửng đỏ.

Liệu hạnh phúc của cô có cướp từ tay cô gái tên Dương Hân không?

"Ích Dương, tại sao anh lại tốt với em như vậy?"

"Bởi vì đến khi anh già, anh phải nhờ em đẩy xe lăn và đánh răng giả."

Trình Điện Điện khóc nấc lên.

  

"Điện Điện, nói anh biết đi, em bị sao vậy?" Hàn Ích Dương xoay mặt cô đối

diện với mình. Anh cẩn thận lau nước mắt cho cô, rồi đanh mặt, "Khóc

nữa, anh ném em xuống chuồng heo!"

"Ở đây có chuồng heo?"

"Có chứ, cái gì cũng có." Hàn Ích Dương lau khóe mắt ướt sũng của cô, "Chúng ta sắp kết hôn, có gì em phải nói anh biết.”

"Em sợ nói ra anh sẽ không kết hôn với em." Trình Điện Điện vừa khóc vừa nói.

"Em nói gì bậy vậy!"

"Nếu anh không kết hôn với em, em sẽ rất khó chịu."

"Được, anh đảm bảo sau khi em nói, anh vẫn yêu em như trước, chịu không?"

Trình Điện Điện nhìn thẳng vào mắt anh, "Em... Ích Dương, năm đó chính Dương Hân đã cứu em."

"..." Hàn Ích Dương dừng lại, thở dài một hơi, anh còn tưởng chuyện gì xảy ra.

  

“Anh biết.”

  

Trình Điện Điện, “…”

  

Hàn Ích Dương cất giọng điềm tĩnh, "Nếu anh nhớ không lầm, anh đã trông

thấy em ở đám tang của Dương Hân. Lúc đó, em mặc váy màu trắng khóc bù

lu bù loa."

Trình Điện Điện, "..."

"Lần trước nhặt được chứng minh nhân dân của em, anh đã nhận ra. Nhưng Điện

Điện, nói anh nghe chuyện này liên quan gì đến anh thích hay không thích em?”

"Không có." Trình Điện Điện lắc đầu.

"Vậy em vướng mắc chuyện gì?"

"Dương Hân rất thích anh."

"Anh biết."

"Anh biết?"

  

"Điện Điện, anh tiếc vì Dương Hân mất. Có điều đó không phải là tình yêu. Anh cũng hối hận vì năm đó không đến chỗ hẹn, nhưng anh chưa từng làm gì có lỗi với Dương Hân. Anh chỉ cảm thấy tiếc cho cô ấy mà thôi."

Tiếng kèn bên ngoài dần biến mất. Không gian nơi đây lại quay về vẻ tĩnh lặng của màn đêm, nhưng giọng đàn ông trầm ấm của Hàn Ích Dương vẫn từ tốn vang lên bên tai cô.

Thời Hàn Ích Dương học hết cấp ba, đại học vẫn chưa phổ biến mấy. Vậy nên

sau cấp ba, có người lên tiếp đại học, có người ra nước ngoài, có người

học buôn bán với ba mẹ, có người không thi đậu đại học mình muốn, sẽ

chọn lựa học lại. Trong đó có Dương Hân.

Hàn Ích Dương thi vào học viện quân sự. Chế độ kỷ luật nghiêm khắc ở học

viện quân sự khiến anh không có thời gian nghĩ đến chuyện yêu đương nam

nữ. Kỳ nghỉ hè của một năm sau, Khương Thiên Dung liên lạc với anh. Cô

ta nói cô ta có thai, muốn mượn anh tiền phá thai.

  

Mùa hè mà Hàn Ích Dương và Khương Thiên Dung quen nhau cơ bản chỉ toàn nắm

tay. Đôi lúc Khương Thiên Dung chủ động hôn anh, anh mới đáp lại. Ở thời kỳ trưởng thành bốc đồng nhất, Hàn Ích Dương không hề nghĩ đến chuyện

tình cảm trai gái. Cuộc sống buồn chán trong quân ngũ đã ăn sâu vào máu

thịt, hòa nhập vào sinh mệnh của anh.

Về phần Khương Thiên Dung, trước khi Hàn Ích Dương chính thức vào học viện quân sự, anh đã nói với cô, "Nếu em đồng ý chờ, sau khi tốt nghiệp,

chúng ta sẽ kết hôn."

Thế nhưng Khương Thiên Dung chờ không nổi. Ngay mùa hè đầu tiên, cô ta đã

gọi điện đòi chia tay, chúc anh hạnh phúc. Khương Thiên Dung nói cô ta

rất hạnh phúc, cô ta đã tìm được chàng trai yêu thương cô ta thật lòng.

Tình yêu của chàng trai này khiến cô ta mang thai. Có điều tình yêu của chàng trai này không đủ để chịu trách nhiệm với sinh mệnh

nhỏ trong bụng cô ta, do vậy anh ta đã thu hồi lại tình yêu đó.

Tuy Hàn Ích Dương không hiểu tại sao Khương Thiên Dung tìm mình nhưng anh vẫn đưa cô ta thẻ tín dụng, "Không cần trả lại."

Khương Thiên Dung khóc nức nở ngồi phịch xuống đất, "Ích Dương, em muốn làm em gái của anh. Nếu em là em gái của anh thì tốt biết mấy! Như vậy em sẽ

không có bất cứ mong đợi gì..."

  

Em gái của anh? Hàn Ích Dương không biết cảm giác có em gái ra sao. Nhưng nếu có em gái, anh tuyệt đối không cho em mình để xảy ra chuyện như vậy.

Khương Thiên Dung nhận tiền. Cô ta năn nỉ anh đi chung với cô ta.

Hàn Ích Dương lắc đầu, "Em tìm bạn của em đi. Anh bận."

Buổi tối, Hàn Ích Dương cứ đắn đo suy nghĩ, cuối cùng anh vẫn quyết định r