Insane
Thịt Thần Tiên

Thịt Thần Tiên

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210541

Bình chọn: 8.00/10/1054 lượt.

ác thường, hắn

đột nhiên mở bừng hai mắt ra, tay phải bấm niệm khẩu quyết, đang muốn ấn lên trán đối phương, tay bỗng sững lại.

Ban đêm đi ngủ, hắn không để đèn, cả căn phòng tối đen như mực. Người trước mặt cách hắn rất gần, hơi thở nhẹ nhàng ấm áp phả lên mặt khiến

hắn thấy ngưa ngứa. hắn vươn tay, chạm vào góc áo mềm mại tựa lông chim

của một cô gái, hắn lập tức hiểu ra, người trong mật thất đã tỉnh rồi.

Dung Trần Tử là một quân tử trọng lễ nghĩa phép tắc, thực sự không

quen ở chung với con gái, cũng không biết nên dùng giọng điệu như thế

nào để nói chuyện với nàng, nên mới hỏi một câu rất vô nghĩa: “Người

tỉnh rồi sao?”.

cô gái vùi đầu vào gần cổ của hắn hít một hơi thật sâu, giống như một con mèo tham ăn nhìn thấy một con cá thơm ngon: “Ngươi thật là thơm!”.

Toàn bộ cơ thể nàng nằm phủ phục trên người hắn, Dung Trần Tử lấy tay tách nàng ra rồi hỏi: “Đói chưa? Muốn ăn gì?”.

Nước miếng của nàng nhỏ cả lên nút cổ áo kín bưng của hắn, thẳng thẳn trả lời, không chút do dự: “Ngươi!”.

Dung Trần Tử đẩy nàng ra xa, đứng dậy xuống bếp, lúc sắp đi nghĩ ngợi một hồi, rồi lại trấn an nàng: “Ta sẽ quay lại ngay, người đừng đi lại

lung tung”.

Trong bóng đêm tối đen, một bàn tay kéo lấy ống tay áo trung y của hắn: “Ta cùng đi với ngươi”.

Dung Trần Tử từ chối: “đã muộn lắm rồi, cô nam quả nữ sẽ khiến người khác xì xào bàn tán”.

“Hả? Vậy ngươi thắp đèn lên đi, ta sợ tối!”.

Chỉ một lát sau, ngọn đèn trong phòng ngủ Dung Trần Tử bừng sáng, hai tên đệ tử Thanh Huyền, Thanh Tố đi sau lưng hắn đang bưng theo hai khay bánh ngọt và mấy đĩa hoa quả đơn giản bước vào phòng. Dung Trần Tử ngồi xuống chiếc bàn tròn phía trước, có ý muốn cùng nàng từ từ nói chuyện:

“Bần đạo đạo hiệu là Dung Trần Tử, dám hỏi danh tính của Hải hoàng là

gì?”.

Người ngồi trước bàn ăn ngấu ăn nghiến, rất lâu sau mới trả lời được: “Ngươi có thể gọi ta là bệ hạ. Là các ngươi đưa bổn tọa từ hoàng cung

Hải tộc đến đây hả?”.

Dung Trần Tử mặt mũi đầy vạch đen nói: “Bớt nói nhảm đi, tên?”.

cô nàng sau khi phun ra cái hạt cuối cùng mới đáp lại: “Hừ, đám trộm

cắp các ngươi, mạo phạm bổn tọa đáng bị trời phạt, vậy mà còn dám hỏi

tên của bổn tọa sao?”.

Những lời nàng vừa nói ra uy phong lẫm liệt vô cùng, đương nhiên, nếu không phải mồm đang nhồi một đống táo và bánh bao, hạt táo xếp thành

núi trước mặt, thì khi kết hợp với thân phận Hải hoàng của nàng, nhất

định sẽ vô cùng hiệu quả. Tiếc rằng lúc này hai má nàng phồng lên như

hai cái bánh bao, hiệu quả uy phong thì chẳng thấy đâu, chứ hiệu quả gây cười thì rõ mồn một!

Thanh Tố che miệng cười trộm, Thanh Huyền từng trải hơn, nhưng khóe

miệng cũng phải cong lên. Hai người này đi theo Dung Trần Tử từ nhỏ, là

tâm phúc của hắn, bình thường xảy ra chuyện gì đều không hề nề nà tránh

né. Dung Trần Tử ho khan một tiếng, cô gái này quả thật là Hải hoàng do

hắn bới ra từ trong vùng hải vực núi Lăng Hà. Những năm trước, Hải tộc

vẫn luôn an phận, rất ít khi gây chuyện trên đất liền, với người trong

Đạo tông cũng có thể coi là nước sông không phạm nước giếng.

Nhưng hai năm gần đây, không biết Hải tộc đã xảy ra chuyện gì, mà

không ngừng gây sóng tạo gió. Thuyền đánh cá tại vùng hải vực núi Lăng

Hà đều bị đánh lật úp không biết bao nhiêu mà kể. Ngư dân không còn cách nào khác, đành góp tiền đến nhờ cậy Đạo tông trừ yêu.

Đạo tông cũng biết, đây nhất định không phải là chuyện nhỏ, nên đã

cùng nhau hợp sức lại, dùng hạt trân châu tránh nước mở đường, thâm nhập xuống dưới đáy biển tìm hiểu tình hình. một Hải tộc rất cảnh giác lúc

bình thường lại lộ ra khung cảnh hỗn loạn, khiến người của Đạo tông tấn

công vào cung Hải hoàng dễ như trở bàn tay. Đống ngọc ngà châu báu sành

sứ dưới đáy biển nhiều vô số, người trong Đạo tông nhìn thấy vậy liền

nảy sinh lòng tham ra tay vơ vét. Nhưng xét đến cùng, chuyện quan trọng

nhất vẫn cứ là Hải hoàng! Hải hoàng là thủ lĩnh tinh thần của cả vùng

hải vực núi Lăng Hà, nếu như nắm được trong tay, nói không chừng còn có

thể khống chế toàn bộ Hải tộc vùng hải vực này cũng nên. Đến lúc ấy kì

trân bảo ngọc dưới biển sâu, lẽ nào không ở trong tầm tay sao?

Dung Trần Tử thật tâm không có ý khống chế Hải tộc, chỉ là người

trong Đạo tông tính cách tốt xấu lẫn lộn, một khi Hải hoàng rơi vào tay

bọn họ, nhất định xảy ra tranh giành, ắt lại rơi vào kiếp nạn chốn đạo

môn. Lần đó, bất ngờ tấn công vào Hải tộc, vốn dĩ thương vong không lớn, nhưng lúc tranh đoạt bảo vật của Hải tộc thì lại nổ ra một cuộc nội

chiến, khiến số người thương vong thậm chí còn nhiều hơn số người bị

thương lúc đánh trận. Huống hồ, hành động bất thường của Hải tộc, nhất

định là có nội tình, nếu như không tìm hiểu tường tận mọi chuyện, thì

chỉ sợ biên giới biển cũng không được bình yên. Nên trong lúc cả đám

người còn mải tranh cướp đống ngọc trai san hô, hắn đã nhanh chân hơn kẻ khác tìm thấy tẩm cung Hải hoàng, đem nàng giấu đi thật kín, bí mật đưa về Thanh Hư quan.

Chỉ là… người này thực sự là Hải hoàng sao?

Dung Trần Tử thu dọn từng hạt táo trên bàn vào giỏ, nhìn cảnh “đánh

một trận