ốc một bài học về hai chữ “hiếu thuận” ấy: “hiếu” là không được phản kháng, “thuận” là phải biết nghe lời, ghép lại với nhau nghĩa là phải nghe lời vô điều kiện. Mẹ Tây lập tức ngắt lời chồng: Không thể như thế được! Không ai có quyền và cũng không thể viện cớ mãi vào chữ hiếu này được, một bên cứ yêu cầu vô độ bắt bên kia phải phục tùng là không được! Lời bố mẹ đều đúng cả, đều là chân lý cả, có điều mỗi cây mỗi hoa mỗi nhà mỗi cảnh. Lấy điều kiện ở đây để so với nơi khác cụ thể là thôn họ Hà thì không thể được. Nhưng chỗ khó của Quốc là: Quốc hiểu được hoàn cảnh ở đây, cũng hiểu cả hoàn cảnh ở quê mình, Quốc sống ở đây nhưng vẫn là người ở quê nữa. Thân xẻ làm đôi, lúc nào Quốc cũng phải đặt mình giữa hai sự lựa chọn là ở đây hay ở kia!
Cuối cùng Tây cũng nghe theo ý kiến của Quốc không tham gia thi tuyển nữa. Nhưng thực tế lại là: dù ở nhà dưỡng thai chẳng làm gì cũng chưa chắc giữ được đứa bé, còn nếu đi thi tuyển thì chắc chắn không giữ được đứa bé; thôi thì cứ ở nhà dưỡng thai, đến đâu hay tới đó.
Kết quả của cuộc thi tuyển là Giai đã đỗ vào chức phó trưởng ban biên tập, mà cái chính là nhờ vào cuốn sách của nhà văn Trần. Nói cách khác, nếu Tây có thể tham gia thi tuyển thì vị trí đó sẽ là của Tây. Nghe được kết quả đó, trong lòng Tây không tránh khỏi có chút chạnh lòng. Quốc đành an ủi rằng bạn thân làm lãnh đạo cũng tốt mà. Tây chỉ biết lẳng lặng gật đầu. Nhưng có điều, cả hai không ngờ rằng bạn làm lãnh đạo thực ra cũng không hẳn là tốt vì khi bạn làm lãnh đạo rồi ta lại rất dễ mất bạn. Điều này sau sẽ nói rõ hơn.
Nhưng cái thai của Tây sau cùng cũng không giữ được, sảy thai khi Tây phơi chăn phải với quá sức. Nghe điện thoại của Tây, Quốc vội chạy về nhà đưa Tây đi bệnh viện. Lúc đó cả hai vẫn hi vọng nhưng kết quả khám đã đập tan hi vọng cuối cùng của họ, cái thai không giữ được, phải lập tức làm tiểu phẫu giải quyết. Lúc ấy, Tây như thấy sét đánh ngang tai, không chỉ vì không giữ được cái thai do phơi chăn, mà vì Tây chắc đã mắc chứng sảy thai tái phát. Quốc luôn miệng an ủi Tây không phải vậy, không thể như vậy, nhưng Tây biết trong lòng chồng không nghĩ vậy, trong lòng Quốc hiện còn lo lắng hơn cả Tây. Tây nhìn Quốc cười vô vọng: Anh à, có lẽ đây là ý trời. Ông trời muốn anh là đứa con có hiếu, không muốn cho chúng ta có con giành mất sự quan tâm của anh với bố mẹ… Lời nói chưa dứt thì một tin tức vừa vui vừa buồn lại truyền đến với họ. Điện thoại của Quốc rung lên, bố Quốc gọi tới bảo rằng: Căn cứ vào tình hình Tiểu Tây không giữ được thai, lại chẳng kiếm được tiền, cả nhà có quyết định mới về việc xây nhà, sẽ bán căn nhà cũ đi, và cũng đã thương lượng với người mua cho họ ở nhờ, đợi khi nhà mới xây xong sẽ chuyển sang đó. Người mua sẽ vẫn trả tiền trước. Nói vậy là không cần Quốc phải gửi tiền về nữa. Nghe vậy, Tây lại bật khóc. Cả nhà chẳng cần tiền nữa cho thấy họ đang khao khát đứa cháu đến thế nào. Thế mà, Tây còn sinh con được nữa không? Nếu Tây không sinh được nữa, cả nhà sẽ đối xử với Tây thế nào đây?
Quốc đã đi làm. Mọi người trong toà nhà đều đã đi làm đi học hết, chỉ còn lại mình Tây trong toà nhà vắng lặng. Máy điện thoại bàn, di động đều im lặng. Tây cho rằng máy hỏng nên dùng di dộng gọi thử vào máy bàn xong đường dây vẫn kết nối. Lúc ấy Tây mới nhận ra rằng, mọi người đều quá bận rộn không có thời gian để để ý tới Tây. Ngay đến Giai khi gọi tới cũng không dây cà ra dây muống như trước nữa. Chẳng biết vì quá bận hay vì đã làm phó trưởng ban biên tập rồi nên thế. Hôm nay, gió ngoài trời thật to, ở tận trên tầng 18 này, gió càng to hơn, táp ào ào. Những ngày này ở nhà thật thoải mái, cái cảm giác ấm áp, an toàn bao trùm. Dù trời gió to nhưng nắng vẫn rực rỡ, khắp trên sàn nhà, mặt giường vương vãi những sợi nắng, hắt lên những tia bụi mờ ảo trong chùm nắng ấy. Tây đang ngủ. Tây thấy mệt mỏi bởi mấy ngày qua có quá nhiều việc xảy ra mà.
Điện thoại rung lên, đó là Quốc gọi về. Một chiếc xe tải to của người cùng thôn với Quốc lên Bắc Kinh bị giữ vì chở khách không đúng quy định, bị cảnh sát giao thông phạt. Người đó gọi cho Quốc vì Quốc là người duy nhất họ biết ở Bắc Kinh này. Sau khi nghe máy, Quốc có gọi điện khắp một vòng, có điều bạn bè Quốc đều là dân IT, hơn nữa cũng đều là dân ngoại tỉnh, rất ít người là dân Bắc Kinh, thực sự không tìm được ai có quan hệ với bên cơ quan pháp luật. Quốc cũng đã nói hết với người đồng hương bị bắt giữ xe về điều này. Cũng không hẳn Quốc chưa nghĩ tới việc gọi cho Tây, được thì được, không thì thôi mà. Điện thoại gọi rồi, Quốc lại dập máy. Không nên làm phiền Tiểu Tây nữa, cũng không nên để Tây biết chuyện này. Lần trước bác Quốc từ quê lên tự ý tới bệnh viện gặp mẹ Tây cũng đã làm Quốc mất mặt lắm rồi. Từ đó, Quốc đã hạ quyết tâm sau này việc gì ở quê mà Quốc làm được thì sẽ nói là làm được, cái gì không làm được thì dù đánh chết cũng phải nói “không”. Gọi điện về nhà nói không thể giúp rồi Quốc quay sang tiếp tục làm việc. Mấy ngày hôm nay, cũng vì chuyện gia đình nên công việc cơ quan cứ bị dồn ứ lại, nếu không lẽ ra Quốc cũng nên xin ng